Những đứa con rơi của Chúa – Chap 3 Part 2

Chap 3 part 2: Khúc lưu tình

rơi 3

(Ảnh: by me)

Đó là một đêm tối trời. Rời khỏi sân bay Domodedovo, Hyoyeon xách theo chiếc vali đến thẳng khách sạn. Dưới lớp vỏ bọc là người cung cấp hiện vật triển lãm cổ vật Nhật Bản, Hyoyeon dễ dàng vận chuyển một số lượng vũ khí không lớn, nhưng vừa đủ để cô dùng và qua mắt mọi người. Để tạo được vỏ bọc này, quả thật không mấy khó khăn đối với Vĩnh Cửu hay Huyền Thoại. Chỉ là, có một chút khó khăn…

Quan sát cẩn thận xung quanh, để đảm bảo mình không bị phát hiện, nhận thấy không có sự theo dõi, Hyoyeon mới bắt taxi về khách sạn đã đặt sẵn. Ở đó, có người đang đợi sẵn.

Để đảm bảo công việc ở đây thành công, cô chỉ có thể dựa dẫm vào chính kẻ bản địa. Phải, Mafia Nga chính là cộng tác của cô trong đợt nhiệm vụ này.

Là đánh cuộc mạng sống của mình.

Vậy… cô cũng sẽ chết sao? Nếu thế… thế gian này quả thật không có lấy một lần lưu tình đối với cô.

“Здравствуйте!” (Xin chào!)

“Здравствуйте!” Hyoyeon gật đầu, mỉm cười.

“Меня зовут Макаров. Я надеюсь, что эта сделка будет успешной” (Tên tôi là Makarov, tôi hy vọng lần giao dịch này chúng ta sẽ thành công)

“надеюсь, что так” (tôi cũng hy vọng thế.)

Cô bắt tay người đàn ông cao lớn tên Makarov này, mỉm cười nhã nhặn, sau đó bàn kế hoạch đề ra.

Lần này sang đây, tất cả những gì cô cần phải làm, chỉ là tìm kiếm người phụ nữ tên Sarah, hoặc, cuộc giao dịch hàng hóa tốt đẹp. Không quan trọng cái nào đến trước, đạt được một trong hai nhiệm vụ thì sẽ về.

Đó là nếu như Kim Hyoyeon còn sống để mà trở về. Lần này đến đây, cô không hy vọng nhiều, vào cơ hội mỏng manh ấy.

“…

Đêm trước ngày sang Nga.

Choi Soo Young đến tìm cô. Trong màn đêm mờ nhạt khói sương và hơi lạnh, Soo Young đến tìm cô. Giống như một cuộc tiễn biệt người chết. Mang theo đóa hoa huệ, cô gái tóc ngắn tươi cười.

“Cô đến chúc tôi chết à?”

Mở cửa, đón Sooyoung vào, Hyoyeon thở hắt ra.

“Ờ, viếng trước. Phòng tôi không đến được đám tang của cô.”

“Chúng ta được tổ chức đám tang à?” Hyoyeon ngạc nhiên đáp lại.

Nhún vai, Sooyoung thong thả ngồi lên ghế. Ừ, phải rồi, khi chết đi, họ sẽ được đánh số. Số xác chết, rồi hỏa táng, đặt vào một cái hũ kim loại loại tốt. Sau đó, đặt dưới hầm lưu giữ của Vĩnh Cửu. Mỗi hũ là một ngăn tủ vừa đủ để đựng lại, có đánh mã, có chìa khóa riêng. Và ở đó, im lìm mãi mãi. Không tên tuổi, không giờ khắc, không một dòng chữ lưu luyến với trần gian.

“Sunny hẳn đã tính trước, nên mới tự xây mộ cho mình.”

Hyoyeon bật cười chua chát.

Mỗi người trong Huyền Thoại, đều có một ngôi mộ cho riêng mình. Ngôi mộ khắc đầy đủ tên tuổi, quê quán. Ngôi mộ khẳng định rằng, họ đã từng sống.

“Cảm giác quỳ trước mặt mộ của chính mình thế nào?” Sooyoung lấy trong túi một bao thuốc lá. Bật lửa châm thuốc, cô hút một hơi rồi nhả khói vào bóng tối của căn nhà.

Hyoyeon không bật đèn. Căn phòng u tối, nhưng ánh sáng từ đèn đường hắt vào cũng đủ để họ thấy đối phương. Đốm đỏ lập lòe, mùi thuốc lá thơm khiến Hyoyeon thư thái. Sau đó, cô trả lời bằng một giọng trầm và buồn.

“Rất buồn. Nhưng, thấy mình đã chết, quả là một khoảnh khắc hạnh phúc. Đâu phải ai cũng có cơ hội chạm vào mộ của chính mình.”

Sự hoang vu trong tâm hồn trống rỗng và yếu ớt của cả hai khiến bóng đêm càng thêm ảm đạm. Và ngày đó, Soo Young đã thở dài.Một cách yếu ớt nói rằng:

“Chỉ cần tìm Sarah thôi phải không?”

“Hoặc là tìm được người cùng Yoona nghiên cứu quả tim sống kia.” Hyoyeon mỉm cười.

Một trong hai nhiệm vụ, cái nào cũng được, chỉ cần hoàn thành trọn vẹn một thứ, là rất tốt rồi.

…”

Như là sự bóp méo đau thương. Nhưng trên tất cả, nó vốn là những thứ bóp méo rồi. Ngón tay mảnh của Hyoyeon chạm vào chiếc hộp đựng kiếm. Cẩn thận mở nắp hộp, ngắm nhìn lưỡi katana cong lên kiêu hãnh, nằm yên vị trong lòng hộp màu đỏ, Hyoyeon đột nhiên muốn kết thúc sứ mệnh của chính mình.

Hoặc muốn trục xuất mình khỏi thế gian.

Sáng hôm sau, Hyoyeon rời khỏi khách sạn.

Những cơn mưa tuyết bắt đầu vây kín châu Âu, và Nga không phải là ngoại lệ. Moscow một ngày tuyết đổ. Trên chiếc xe mustang đời cũ, cô gái trẻ hướng ánh mắt u buồn nhìn khung cảnh ngoài kia. Trong giây lát, gắt gao nắm chặt lấy bàn tay mình.

Buổi sáng nay, là buổi bắt đầu triển lãm. Để có thể dụ được Sarah rời khỏi hang ổ của mình, Huyền Thoại và Vĩnh Cửu đã làm rất nhiều cách, và lần này, họ dùng các cổ vật của Nhật Bản để nhử ả.

Đó là lí do Hyoyeon phải phối hợp với một tổ chức mafia của Nga. Dù là phối hợp, cũng khó lòng mà tin tưởng nhau.

Ngồi một cách trịnh trọng ở khu VIP, Hyoyeon quan sát một lượt khán phòng. Những dãy bàn tròn xếp xen kẽ nhau, và vị trí ngồi của cô có thể quan sát được toàn bộ tất cả. Trừ phía sân khấu.

“Kế hoạch vẫn tốt chứ?” cô nói khẽ, cố gắng để cử động môi không quá rõ ràng.

Khuyên tai là một dạng máy liên lạc thu nhỏ, và bên kia, tiếng người đáp lại mọi chuyện đều ổn thỏa. Khẽ gật đầu ra chiều hài lòng, cô bắt đầu tập trung. Buổi ra mắt các sản phẩm quý giá đã bắt đầu. Sau buổi ra mắt này, các sản phẩm sẽ được trưng bày tại bảo tàng quốc gia tại Moscow. Cũng có nghĩa, từ giờ cho đến hết ba tháng sau, cô phải tìm thấy Sarah.

Ba tháng, không dài, không ngắn, chỉ đủ dìm linh hồn trong những nỗi đau đớn hoang mang.

“Và thưa quý vị, bây giờ, chúng ta sẽ chứng kiến một tuyệt tác từ Nhật Bản. Thanh Shimazu Masamune”

“Quả là một thanh kiếm đẹp. Cô nghĩ thế không?” Một người phụ nữ đeo mặt nạ trắng xuất hiện, tà váy xẻ cao, lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt, cô kéo ghế ngồi cạnh Hyoyeon, mỉm cười.

“Phải, một trong mười ba bảo kiếm, nếu không phải vô giá, thì cái giá đưa ra tuyệt đối không nhỏ.” Hyoyeon nâng ly, ly rượu vang đỏ sóng sánh, lấp lánh dưới chùm đèn pha lê tinh tế.

Người phụ nữ nhìn cô, môi nhoẻn cười, Hyoyeon nghiêng đầu, đáp lại nhã nhặn. Giống như cảm giác đứng trước cõi chết, hư ảo và lạnh lẽo. Vát tím nền nã, sang trọng và bí ẩn. Ẩn sau chiếc mặt nạ bạc tinh xảo kia, hẳn cũng là một gương mặt khiến lòng người khắc khoải.

Hyoyeon nuốt nước bọt, chậm rãi vuốt tóc, trong khi vuốt, còn làm dấu hiệu báo hiệu nguy hiểm. Và qua chiếc tai nghe kia, cô khẳng định mình nghe tiếng nạp đạn lạnh lùng.

Hyoyeon chưa bao giờ mơ ước…

– Tôi là Christine Evans. – người con gái váy tím mở lời trước, nói rất khẽ, nhưng đủ để cho Hyoyeon nghe được.

– Tôi là Anna Greenland – Hyoyeon gật đầu, sau đó tĩnh lặng.

Trên sân khấu, người đàn ông dẫn chương trình vẫn thao thao bất tuyệt kể câu chuyện danh bất hư truyền về thanh Shimazu Masune, và người phiên dịch vẫn phải miệt mài nhắc lại bằng tiếng Nga. Và Hyoyeon, không ngừng đảo mắt khắp nơi, chỉ để tìm thấy một tia sáng le lói rằng Sarah xuất hiện vào hôm nay.

Trong giây lát cô nghi ngờ người con gái áo tím này, cô gái ấy đã thể hiện sự vô tội và trong sạch bằng một nụ cười nhỏ, và bằng đôi mắt sáng rỡ không chấp niệm. Cô biết đôi mắt ấy. Đã từng biết đôi mắt ấy.

…sẽ gặp lại tình yêu đầu đời của mình…

Quá khứ xa xưa của cô, và những tiếng cười khúc khích, nó tồn tại mơ hồ và đã từng tồn tại, nhưng, mùi vị của nụ cười trong trẻo và hạnh phúc ấy, Hyoyeon vẫn còn giữ, cho nên, cô biết rằng, vào lúc này đây Christine Evans không phải là một mối đe dọa.

Đáng ra, cô phải biết, Christine khi đó chưa phải là mối đe dọa. Mà là ba tiếng đồng hồ sau đó.

…và tự tay giết chết người đó.

Khi cô ra khỏi khu trưng bày, còn dắt theo Christine và cả hai cười vô cùng thoải mái. Cẩn thận gỡ khuyên tai cất vào ví, và tháo vòng cổ, Hyoyeon liếc mắt với Christine.

– Có ai đưa em về chưa?

– Thật đáng tiếc, không ai đưa em về cả.

Hyoyeon mở cửa chiếc mustang, rồi thắt dây an toàn lại cho cô gái trẻ. Cho đến lúc này, chiếc mặt nạ cả hai vẫn chưa hề tháo gỡ. Một lần nữa, nhìn sâu vào mắt người đối diện, Hyoyeon vẫn biết, và biết chắc chỉ có thể là cô ấy thôi. Có điều, ngay cả khi biết chắc về mối tình đầu của mình, thì làm sao mà cô gái ấy có thể nhớ mình là ai.

Sự nguyền rủa…

Và cả nước mắt

Đều đáng ghét!

Hyoyeon nhìn cái xác nóng ấm dưới chân mình, trống rỗng. Sự trống rỗng trong đôi mắt, và cả trong tâm hồn.

– Vì sao hả? –  Hyoyeon thì thầm – Vì em phản bội.

“…

Đường rất vắng! Không lạ lùng vì tuyết rơi dày trong ngày hôm nay. Hyoyeon chỉnh lại gương, sau đó quay sang mỉm cười với Christine.

Có điều, nụ cười chưa kéo kịp, người bên cạnh đã dùng phi tiêu xén một đường qua gò má cô.

Mất đà, Hyoyeon lạng vô lăng, trong khi tay kia vừa kịp dúi đầu Christine xuống. Phanh gấp lại, tiếng động cơ rít dài và kéo lê thêm một đoạn nữa. Chỉ kịp cầm theo sắc tay, cô vội vã lao ra khỏi chiếc xe.

Christine choáng váng, cũng mở cửa xe rồi lao ra ngoài, run rẩy rút ra trong váy của mình một khẩu súng nhỏ.

– Đạn gây mê, không phải kim loại, Hyoyeon, về cùng em! – giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, còn rớm mùi khổ sở.

– Ji Eun… em bình tĩnh, em biết tôi không thể. – Hyoyeon lắc đầu, nhìn người con gái trước mặt hạ chiếc mặt nạ xuống.

Rất lâu, rất lâu rồi cô mới cảm thấy mình đau khổ đến thế. Nhất là khi nhìn thấy nước mắt của em.

– Nghe em, Hyoyeon, em không muốn giết chị. Đi, chúng ta về thôi, Sarah cũng muốn gặp chị.

– Vậy ra, em làm việc cho Sarah. – Hyoyeon thở dài – Tôi xin lỗi.

Trước khi cô gái trẻ kịp nhận ra, viên đạn đã ra khỏi nòng, xoáy một đường vào tim người con gái. Hyoyeon từ lúc nào, đã lấy được khẩu súng trong sắc tay của mình, và nhả đạn.

Cảm giác ngã xuống rất chậm, chứng kiến người mình yêu một thời ngã xuống, cùng nụ cười, nước mắt và sự bàng hoàng, Hyoyeon chẳng cảm thấy gì. Không cảm thấy gì, chìm dần vào bóng đêm của cảm xúc.

Lại gần Ji Eun, Hyoyeon dịu dàng ôm vào lòng, khẽ hỏi.

– Ai là Sarah?

– Em yêu chị!

– Chị hỏi ai là Sarah… – Hyoyeon mỉm cười, gằn giọng – Là ai?

– Vì sao?

Và Ji Eun trút hơi thở cuối cùng.

Mùa đông lạnh giá ở Moscow, và trái tim băng đá của Hyoyeon. Thứ cuối cùng đọng lại, là một nụ cười rất nhỏ, và đôi mắt trong veo.”

Chấp niệm của em, là được chết trong tay người.

Hyoyeon không về khách sạn. Người cô dính máu, và trên hết, cô không chắc bản thân có an toàn không. Mỗi thành viên đều có con chip định vị gắn trong gáy. Và khi con chip đó phát dấu hiệu, cleaner của tổ chức sẽ xuất hiện, và sẵn sàng cướp đi. Có điều…

Hyoyeon cởi bộ đồ mình đang mặc, thay sẵn bộ đồ có sẵn trong cốp xe, rồi không do dự mà châm một mồi lửa sau khi đã để xăng tràn khỏi xe. Cô nhanh chóng rời đi, và chỉ dừng lại ở một khoảng cách đủ xa, để chắc chắn rằng dấu vết của mình biến mất. Tuyết rơi rất dày, và khi đó, dấu chân của cô sẽ được phủ kín.

Chắc chắn rằng mình xóa dấu vết thành công, lần này, Hyoyeon mới gọi cho Makarov và nhờ anh ta đến đón mình.

– Вы так отчаянный (Cô thật là liều lĩnh) – Makarov thở dài, sau khi nghe cô qua loa diễn giải chuyện đã xảy ra.

– зачем? (Tại sao?) – Hyoyeon đáp lời, không thật sự chú tâm vào cái nhìn của người đàn ông mới gặp.

Ánh mắt miên man ra nhìn ra phía ngoài, và nặng nề thở dài.

– вызвать ты убил мою сестру (Vì cô đã giết em gái tôi.)

Và mắt Hyoyeon mở to.

Đêm đông Moscow, tiếng hét vô vọng vang khắp rừng bạch dương.

End chap 3

Chậc chậc, hai chap tù tì kiểu không biết tính mạng hay số phận hai gái ra sao. Thôi thì đành cứ nằm ôm mộng “có một niềm tin sâu sắc vào tác giả” đi vầy *khóc lóc*

Một lần nữa, tiếng Nga mình google dịch hoàn toàn. Khả năng kém cỏi, lại quan hệ chật hẹp nên chả biết ai biết tiếng Nga mà chỉ bảo cả nên có sai sót thì mong các bạn lượng thứ *chấm nước mắt* Vạn lần xin lỗi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s