Trải lòng với SasuSaku (Phần 2)

Rồi Sasuke, Sasuke vật vã, quằn quại và như tờ giấy trắng, mọi vết nhơ đều thản nhiên quẹt qua cậu, và phải, và rồi, cậu trở về, không còn là một vết nhơ, mà là một vết cắt, sâu hoắm, mệt mỏi và tàn tạ.

uchiha 1

Uchiha Sasuke

23/7 – cung Sư Tử

Nhóm máu AB

Đây không phải là nhân vật tôi yêu thích, kể cả khi tôi ở lứa tuổi 12, cuồng điên với các chàng trai đẹp lồng lộng, lạnh lùng, thâm trầm, buồn sâu lắng và tài năng, thì Sasuke không phải, và vĩnh viễn không bao giờ phải là nhân vật yêu thích của tôi. Đó là một tuýp người cổ điển và điển hình, đẹp trai, lạnh lùng, và ôm trong mình bao nhiêu uất hận và căm phẫn. Và tôi không thích cậu ta. Bài cảm nhận này sẽ cố gắng không kèm với cảm xúc cá nhân, tóm lại là khách quan hết mức có thể.

Cậu ta bốc đồng, và yếu đuối. Một sự yếu đuối hiển hiện, mù quáng đáng thương, dễ bị dụ đi vào con đường của bóng tối, dễ bị bôi bẩn và dễ bị lôi kéo. Đôi lúc tôi nghĩ, một thằng nhóc ba phải, gió chiều nào xào chiều nấy, liệu sau này ăn nên làm ra gì không, mà nhỡ nó tồn tại ở thế giới thật, thì chắc nó phải phạm nhiều tội lắm, vì ẻm nó quá ư là trẩu tre và chả thèm đếm xỉa gì đến thế giới cả.

Các bạn biết gì không? Tôi từng rất thương thằng bé. Nó có tất cả, rồi một giây sau, nó không còn gì. Một giây sau đó, nó không còn chính mình. Và một giây nữa, nó trở nên lạc lõng.

Tôi cam đoan team 7 quan trọng với nó. Kiểu một dạng bảo vật tồn tại trong quá khứ, như sự hạnh phúc đã từng của thằng nhỏ đối với gia đình nó vậy. Và hạnh phúc ấy thì mãi mãi là kí ức. Nó thật tâm yêu quý team 7, và Naruto, Kakashi… có khi, có khi là thêm Sakura nữa. Tôi không chắc. Tôi đoán đó là một phần kiểu coi Sakura là đồng đội, muốn bảo vệ, và không muốn làm tổn thương nhau. Tôi không hy vọng vào tình yêu này, và tình yêu nào càng làm tôi tuyệt vọng thì tôi càng hứng thú (âu cũng là thói thích ngược đãi nhân vật trong fic của tôi, cái này có đáng lên án?)

Rồi khi thằng bé bỏ đi, nó thật sự nguyện mất tất cả, một lần nữa. Lần này, là nó tự mình đánh mất.

Thằng bé là một nhân vật mềm yếu. Một sinh vật tồn tại mà dễ bị vấy bẩn hết sức, nó cả tin, và nó dễ bị cuốn theo những nỗi đau bất tận, những vở kịch trào phúng, những sự dẫn dắt mơ hồn và nó đi theo. Đầu tiên là Orochimaru, sau đó là Tobi, tiếp đến là một dòng lệch lạc khi khát khao thành Hokage (theo cách sai lầm) và cuối cùng là bị ánh sáng của Naruto lôi kéo về.

Đúng thế, thằng bé là một đứa trẻ yếu đuối, bị tổn thương, không có gì và có tất cả.

Thằng bé mang cung sư tử. Đáng ra nó phải có khí chất bá vương và thèm khát sự tung hê. À không, nó đúng là có khí chất bá vương và thèm khát sự chú ý. Nó được chú ý, được quan tâm và sẵn sàng lờ đi việc đó. Nó là vua, một vị vua mu muội và chìm đắm trong thù hận. Một đứa trẻ khi tận mắt chứng kiến cái chết của tất cả, chính ra, đứa trẻ đó phải lãng quên, phải điên dại. Sasuke đã điên dại, nhưng nó không lãng quên. Nó ghi nhớ và chôn chặt mối thù hằn. Linh hồn đó tưởng chừng bị nhuộm đen bởi đớn đau, nhưng kì thực, nó là đứa trẻ của ngày hôm đó, mãi mãi không lớn. Tờ giấy trắng của tâm hồn non nớt, và tâm trí bị vấy bẩn, khiến thằng bé đứng giữa mọi ranh giới: cô đơn – hòa đồng, ánh sáng – bóng tối, thiện – ác. Và nó nhầm lẫn giữa thiện và ác, mà ngay cả Naruto, ngay cả chúng ta, đều lầm lẫn giữa thiện và ác. Có điều, kiểu lầm lẫn của nó, là một phần vì sharingan che mờ mắt.

Nó sở hữu sharingan, có Chidori và được Itachi trao tặng Sasuno. Huyết kế giới hạn chảy trong huyết quản nó. Đứa con của Lửa với sự bùng cháy rực rỡ, nhưng ngọn lửa của nó rất mệt mỏi, rất thất thường.

Sasuke, ban đầu phải là một đối thủ trọn đời với Naruto.

Sasuke, ban đầu phải là một kẻ phản diện đau đớn.

Sasuke, ban đầu phải canh cánh về những đồng đội.

Sasuke, ban đầu phải vì Naruto mà thay đổi.

Sasuke, ban đầu phải là kẻ thông minh nhất.

Phải là kẻ mạnh nhất.

Phải là kẻ trầm lắng và nhìn thấu mọi suy tư.

Nhưng không.

Kishimoto sensei đã đẩy Sasuke ra ngòi bút của mình, chuyển tất cả những đặc điểm đó cho Itachi và mặc nhiên biến Sasuke trở thành một đứa trẻ. Và nó không bao giờ lớn.

Luôn luôn phải đi tìm.

Luôn luôn phải tìm hiểu thứ mà chính nó cũng không biết là gì, và bỏ mặc tất cả.

Chính vì thế, mối quan hệ của thằng bé hết sức buồn cười. Kishimoto không dìm Sasuke thảm hại, mà là từ từ biến đổi nó từ một đứa tsundere, trở thành một kẻ khốn hạng nhất. Một kẻ khốn với những mâu thuẫn rối rắm chồng chéo. Bắt đầu từ khi nó gặp lại Sakura đi!

Chậc, cái ảo thuật lạnh lùng ấy mà cũng dùng được thì tài rồi.

Bắt đầu từ cách nó dẫm nát Karin đi.

Chậc, kiên quyết gớm…

Bắt đầu từ cách, nó hiểu sai về Itachi và trái tim của anh

Nó đã thật sự tự đẩy mình xuống vực thẳm, rồi cố gắng ngoi ngóp lên, và tìm đường ra đi cứu rỗi linh hồn mình. Nó đã từ chối ở bên người soi được tâm hồn mình, à, phải là đáng lí soi được tâm hồn mình, tức là vợ và con nó, để mà đi lang bạt. Vậy thì, cái gì được gọi là tình yêu của nó.

Phải rồi, gia tộc nhìn tình yêu qua sharingan như nó, không muốn tổn thương vợ con nên cứ thế lang thang?

Có thể lắm, làm sao mà biết được quý ngài Kishimoto sẽ bôi thêm thứ gì cho 7 chap còn lại của Gaiden chứ =))))

Nhưng, trong mắt tôi, Sasuke là một thằng nhóc tồi tệ, có lối sống lệch lạc và ngu muội, ích kỉ.

Sự thấu hiểu và đồng cảm giữa vợ chồng gần như bằng không.

Sự thấu hiểu và đồng cảm giữa ba con thì thật sự bằng không.

Đấy, Sasuke đã trải qua đủ đau khổ vì cô đơn, và nó, khi đã làm cha, lại tiếp tục đày đọa đứa con gái nhỏ của mình trong đau đớn và mông lung.

Một tấm hình gia đình cũng không có.

Một món quà gửi về không có.

Thứ duy nhất chứng minh Sasuke đã từng tồn tại trong kí ức của Sarada là một tấm hình thậm chí còn là giả dối.

Một kẻ như thế, tại sao vẫn còn là một phần của người hùng? Phải, mình vốn không quan tâm Sasuke, nhưng, đến khi Gaiden xuất hiện, mình mới thật sự căm ghét thằng bé.

Đây là phần về thằng bé. Một đoạn dài những sai lầm và nguệch ngoạc của Kishimoto sensei. Ông phá hủy mọi hình tượng và ý định ban đầu, thoát khỏi lối mòn này bằng một bước đi đơn điệu nhàm chán và máu chó ngập họng. Và thế là tình yêu… Ha!

Phần sau, phần cuối, sẽ là lí do mà tại sao Sakura không nên lấy Sasuke, và vì sao, Sasuke nên chết đi cho rồi.

—TBC—

2 thoughts on “Trải lòng với SasuSaku (Phần 2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s