[Lải nhải] Phụ nữ và những nỗi đau

48

Dám cá tôi là con nhỏ mọn duy nhất ghét cái “My boyfriend” (của Park Mi Sook ý) luôn. Ban đầu cũng thấy dễ thương, kiểu nữ bánh bèo, nam tinh anh, nhưng mà đọc đến mấy chap gần đây, thì muốn bóp cổ thằng tinh anh, móc mắt và moi ruột nó ra luôn!

Mẹ thằng ích kỉ!

Ờ, tiện nói luôn, tôi theo chủ nghĩa tôn sùng phái nữ. Thật sự tôn sùng phái nữ đó, nên đọc cái truyện này, đã dìm hàng gái rồi, lại còn cho một cái thằng đẹp giai, khoai chẳng to (của Hàn thì có 9.3cm thôi) chảnh chó, suốt ngày đam mê đụng chạm (skinship) mà em nó không muốn.

Em nó không muốn thì ráng mà tôn trọng, giận dỗi cái mẹ gì? Thân thể là của em nó, chứ của mày éo đâu mà như thật ý nhỉ? Đhs, em nó không cho chạm vào là quyền của em nó chứ, xong tỏ vẻ sầu bi! Bi cái beep!

Mà truyện này, cùng với mớ ngôn tình nhạt nhẽo về mấy em bình thường, xấu xấu, tầm tầm, không đặc biệt, không nhan sắc, câu được một anh đập giai, khoai to, nhà giàu, thông minh, tóm lại tinh tú trong các vì tinh anh, như kiểu một dạng an ủi bản thân vậy! Thật ý, kiểu an ủi mình siêu tầm thường nhưng may mắn sẽ mỉm cười với mình thôi. Ôi.Mẹ.Ơi!

Tôn sùng phái nữ thì đúng thật. Nhưng mà cổ súy cho ảo tưởng sức mạnh thì tuyệt đối không. Mình tôn sùng là bảo vệ quyền lợi của phái nữ, và bảo vệ phẩm giá, chứ không phải bảo vệ cái thói atsm, rồi cổ xúy cho suy nghĩ lệch lạc bảo thủ, chăm chăm suy diễn “em tốt, em có quyền”

Nốp, thời đại này, phải là em đẹp, em có quyền!

Mấy hôm nay bị li bì vì ốm rũ, lại còn lu bu thi với chả cử, não cứ căng như dây đàn, đến hồi đứt phựt một cái thì ra cái bài tản mạn hổ lốn về phụ nữ và những nỗi đau. Thì đúng là phận sinh ra là nữ, đã gánh trên mình nửa thế giới, mà còn chịu đủ thứ đau trên đời.

Từ từ, sắp xếp lại luận điểm cho nó khoa học để mọi người đọc đỡ bị rối. bắt đầu từ luận điểm bước ra từ… từ cái khỉ mẹ gì cũng được.

  1. Phụ nữ luôn bị soi mói

Chuẩn mẹ nó luôn! Thừa nhận đi! Bạn ra đường, xinh đẹp phây phây, lòng người đổ rạp theo bạn, nhưng, luôn có các thành phần soi mói kiểu “Mẹ, mặc quần đùi ngắn đến bắp chân mà cũng mặc!” hoặc “áo sống đéo gì như cái nùi giẻ!” Bạn ra đường mà xấu kinh niên, thể nào cũng bị kiểu: “Mẹ, đéo ăn mặc cho tử tế thì chả ai tôn trọng!” Chuẩn chưa? Chuẩn luôn!

Cho hỏi, người soi mói phái nữ là ai? Là phái nữ!

Không sai, chịu sự ngược đãi của cái giống loài đực rựa đã khổ, nay còn bị soi mói bởi chính đồng loại của mình, nên mỗi bước đi, phụ nữ đến là dằn vặt.

Chứ về nhà chồng, ai soi mói bạn? Mẹ chồng, em chồng, chị chồng. Chứ bố chồng với anh em trai chồng thì thèm vào mà để ý. Hơi đâu mà để ý hôm nay tóc bạn dài hơn hôm qua 0.3cm, canh hôm nay bạn cho thừa một hạt muối và trứng hôm nay bạn rán 5 quả thay vì 4 quả như hôm qua. Chỉ có phụ nữ mới soi mói nhau, từ cái cọng lông mi đổ đi mà thôi.

Mà chả kể đâu xa, đặc biệt mấy bác giúp việc hết chuyện nên buôn dưa, có lần bàn tán chị nhà bên có phải cave hay không vì tối đi sáng về. Sau này mới biết chị ý tối phải sang nhà bác ngủ vì nhà bên này đang sửa, sáng mới về đây để quan sát người làm. Đấy! Soi mói và miệng lưỡi thế gian, toàn từ mồm mép đàn bà cả.

  1. Phụ nữ luôn bị hạ thấp

Chẳng cần phải phủ nhận. Bạn có là tiến sĩ, giáo sư ở cái nơi nào, thì về nhà, vẫn phải nai lưng ra phục vụ hai thằng. Một thằng con, một thằng chồng trẻ con, khẩy cười, xỉa răng, tăm trong miệng và lèm bèm về chính trị xã hội. Nhờ nó đi lấy hộ quần áo vì trời mưa thì nó nhìn bạn và nói “Tôi mà phải làm cái việc hạ cấp này á!” Thế là bạn vỡ lẽ: à, bấy lâu nay mình ôm đồn nhiều thứ quá, dồn hết cho chồng cho con nên nó nghiễm nhiên mặc định coi mình là osin. Mà rõ ràng tiền nó làm là lấy tiền đầu tư của mình chứ nhỉ, thế là bạn sầu đời, rồi bạn lại phởn đời, tuyệt nhiên không thèm quan tâm đến thằng chồng, và cho nó giãy dụa trong đau khổ.

Ở chỗ làm, bạn bị cánh đàn ông coi thường không? Chộ ôi, có lúc có, đôi khi không, nhưng cùng vị trí và nhiệm vụ, lương thằng đàn ông lúc nào cũng cao hơn. Goai, quay sờ ma, đô shi tê? Chỉ vì bọn tôi có thể xin nghỉ đẻ bất cứ lúc nào à?

Còn ở trong manga, con gái là bánh bèo, là thứ bỏ đi ngăn cản hai anh đẹp giai đến với nhau. Chứ chưa ai nói thằng con trai là bánh mẻ, ngăn cản nữ chính và tiểu tam đến với nhau cả! Chả hiểu sao!

  1. Phụ nữ luôn bị ràng buộc vào nội trợ và tỉ việc không tên

Ở nhà trông con là sướng! Các bố cứ ở nhà trông nhé, mẹ đi làm cho khổ đây! Các bố tha hồ sướng với con nhé. Xong đến lúc quằn quại vì không biết con vì sao mà khóc thì đừng có gọi mẹ nhé! Xong không biết làm thế nào cho cái nhà nó sạch thì các bố dùng tiền thuê người nhé. Mẹ nó không phải ô sin không công. Vợ chứ có phải là con ở đâu? Mà bây giờ, người

Giúp việc cũng phải tốt với họ, họ mới ở, cũng là lao động chân chính, chứ có ăn cắp của ai mà đòi hơn nhau cái gì! Thế mà bố nó cứ làm như mẹ nó là con ở, tình nguyện ở cả đời. Khỏi đi, tôi mà cay, tôi đem con đi ở riêng. Tự do có cái giá của nó, nghèo khó mà tự do còn hơn giàu mà lệ thuộc.

Xong, còn việc nhà, xem nào: lau nhà, rửa bát, quét dọn, quét dọn từ phòng tắm quét đến bếp, giặt từ cái quần con đến áo lông. Thôi nhé, không có tiền còn cam chịu, có tiền mà không biết dùng tiền mua an nhàn là dại, cho nên, cố mà kiếm nhiều vào.

Đấy, nỗi khổ đàn bà. Đàn bà cứ phải ngoan kinh, xinh kinh, mà vẫn cứ lúc nào cũng phải giỏi việc nước đảm việc nhà.

Sao mà đàn ông không thể: giàu một tí, giỏi một tí, ngoan một tí, đẹp một tí, mà chị em phụ nữ vẫn phải: ngon một tí, ngoan một tí, ngơ một tí (với chồng), nhưng phải biết điều với từng mối quan hệ mà lèo lái.

Tại sao?

Cái quy chuẩn xã hội nào, văn bản pháp luật nào đẻ ra cái điều đấy vậy?

Tại sao ổ khóa hỏng thì vứt đi, chả nhẽ bút chì cùn rồi thì không vứt chắc?

Tại sao phụ nữ cứ phải oằn mình, quằn quại lo cho cả thế giới và cả thế giới vẫn mặc nhiên chà đạp.

Cứ nói phụ nữ là phái yếu, thế sức mạnh khỉ khô nào giúp phụ nữ đứng lên sau hàng ngàn vấp ngã, bố có bế con suốt 10 tiếng ôm con ngủ được hay không, hay chỉ có mẹ mới làm được.

Tại sao bây giờ bình đẳng giới là như thế, mà bố không ở nhà chăm con cho mẹ đi làm kiếm tiền đi, hay các ông vẫn cho rằng các ông khỏe, các ông trẻ, các ông sung sức, sung sục kiếm tiền, vợ chỉ cần cơm bưng nước rót, rồi các ông thoải mái ăn chè, ăn phở.

Thế vợ chả có nhẽ không được ăn chả, ăn nem! Hờn vl!

Nhưng được cái, chị em phụ nữ cứ ngây thơ.

Cứ tin rằng chân tình, rồi này nọ sẽ níu giữ được tình yêu. Gớm, người mới mà đến, nó giật cái chân tình của các chị ném vào sọt rác theo đúng nghĩa đen. Yêu bản thân một tí, đừng có cái tư tưởng đẹp nết hơn đẹp người. Giờ trừ lúc ngủ ra, con người nhìn nhau qua ánh sáng, nên là nhan sắc quyết định nặng nề đến ý nghĩ lắm đó. Đừng có hờn tại sao con ranh đó xấu tính bỏ mẹ lại được lắm trai cưng. Chậc, vốn là vì nó xinh!

Còn mấy em hận đời theo kiểu trước mình xấu, sau này mình xinh, nên đá hẳn mấy thằng cho máu, thì trai nó biết tiếng, nó sợ, nó éo thèm động, hoặc giả có động vào, thì thằng nào chơi bời, thằng nào thật tâm thì Chúa biết!

Mình theo chủ nghĩa thực tế. Thi thoảng các bạn cứ tin có màn tình cảm lọt thẳng ra từ manga shoujo huyền thoại, nhưng méo phải đâu. Vật chất quyết định ý thức cả. Mình chả trách, vốn dĩ con người ích kỉ. Các bạn cứ than lòng người bạc bẽo, em xinh này đi với anh đại gia kia, bỏ mình nghèo đói đơn côi. Hay là anh đẹp giai này bỏ mình theo chị xinh gái nhà giàu kia, bỏ mình đơn côi nghèo đói. Thế mới thấy, chuyên tình Lọ – Lem hoàng tử là truyền thuyết, mà trừ phi Lọ Lem xinh nghiêng thùng đổ nước ý, còn không thì thôi đi. Hoặc như ngôn tình hay cái chuyện My boyfriend kia kìa, là một kiểu an ủi trái tim nhỏ bé, và kiểu hy vọng điều tốt đẹp này sẽ tới. Còn tới hay không, thì thần linh biết, chúng ta không biết.

Tôi không phải kẻ hận đời hay cay cú đàn ông, dù phần nào trong tôi muốn bọn chúng đừng bao giờ tồn tại, nhưng tôi thương em trai tôi lắm, nên phần nào nguôi ngoai với sự đành hanh ích kỉ của đàn ông.

Chúng ta cứ bảo là tư tưởng Nho giáo ăn sâu này nọ, đừng nhìn quá khứ nữa, dạy dỗ em trai, con trai bạn làm việc nhà đi, sau này nó còn gánh vác với vợ. Riêng mẹ mình còn nói “trước khi lấy chồng, con phải có công ăn việc làm tử tế, có thể nhà chồng không coi thường con, mà nó coi thường con, thì về với mẹ, con gái mẹ ăn học đàng hoàng, sao phải làm kẻ hầu người hạ cho nhà khác?” Đấy, mẹ mình là thế đấy, độc lập, cương quyết, với được bố mình chiều. Mà công nhận bố mình chiều với yêu vợ thương con. Hồi bé, bố làm in, nên toàn trông mình, mẹ đi làm nhà nước nên hai bố con trông nhau. Yêu đến nỗi bố bảo “Chả biết có đứa thứ hai thì có yêu được nhưa đang yêu con mình không.” Đấy, thấy chưa, tình đầu của con gái là bố, và người anh hùng đầu tiên của con trai là bố. các đức ông chồng cố gắng làm được hai điều trên với con cái mình là tốt lắm rồi.

Thôi, lải nhải thế thôi.

Mình chưa trải qua, cũng chẳng ở trong số phận người ta mà phán xét gì nhiều, chỉ là thấy gì kể lại nấy và chêm ba câu than phiền, chứ hình như chưa có trách móc ai bạc bẽo. Vốn đang được bao bọc trong vòng tay của bố mẹ, nên chẳng nhìn đi đâu xa, tuy nhiên, sự thật trước mắt, hẳn hai sự thật rành rành trước mặt về phận người phụ nữ, nên cũng chỉ có thể cảm thán mà thôi!

Thân!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s