Trải lòng về SauSaku [Phần 3 – The End]

Trải lòng với SasuSaku (Phần 3)

(Hình ảnh: Google)

Và tất cả chúng ta, đều rền rĩ trước một cái kết quá sức ước mơ: hai đứa nhỏ thành đôi. Khi ấy, tôi chỉ muốn thốt lên rằng: Ôi, thật là định mệnh!

Không không, chúng nó không thể thuộc về nhau. Chúng nó không thể bên nhau, và mặc dù có hàng trăm cái dou về chúng nó, về sự tsun của thằng bé và sức mạnh của con bé, thì Kishimoto sensei cứ thế gạt phăng nó đi bằng những chap truyện như thụi vào lòng người.

Tôi gần như chết khiếp với cái cách bày tỏ tình cảm của Sasuke ở chap 8 Gaiden “Em tự trị thương nhé!”. Ừ, không hỏi “Em đau lắm không? “ mà là “Em tự trị thương nhé!” Hẳn rồi, nó tin vợ nó mà. Chúng ta, những đứa fan mù quáng cứ cuống cuồng tìm cách gầm rú lên mỗi khi có hint nhỏ hint to bay tá lả quanh hai đứa, con tôi, tôi đau khổ đến quằn quại với những nỗ lực đáng thương của Kishimoto sensei, khi ông cố gắng gượng ép hai đứa đến với nhau, gượng ép hai đứa thấu hiểu nhau và tin tưởng nhau.

Buồn bã thay, đúng thế, là buồn bã, ông đã đẩy xa cái cảm xúc của chúng nó và không tài nào kiểm soát được sự trân trọng nhau của hai bên. Quá đỗi vội vàng, và gỡ gạc lại bằng những ngòi bút chao ôi, đến là chênh vênh.

Không, Sasuke không thể yêu được Sakura. Không phải là Sakura này, không phải là Sakura của mít ướt, của trăn trở và của ngây dại. Tuyệt đối không. Nhưng ông lờ đi những điều bình dị đó, uốn cong tâm lý nhân vật của mình, và khiến nó trở nên méo mó và kì dị.

Không, Sakura không thể yêu được Sasuke. Không phải là Sasuke này. Không phải là Sasuke của tàn nhẫn và lang bạt. Sakura không thể yêu một bạt nhẫn, cũng không thể yêu được kẻ đã cố giết mình, kẻ không coi mình là gì trong mắt. Sakura mà ông đã xây dựng, thưa Kishimoto sensei đáng kính, con bé sẽ không ngu dốt mà gục ngã trước người làm nó bị thương.

Nhưng ông vẫn lờ đi, vẫn mặc kệ, vẫn hất đổ sự mệt mỏi của cả hai đứa và đem phô ra cái búng trán huyền thoại của Itachi, đem cái tình thiêng liêng mà ông cố công đem ra, rồi dẫm nát nó trong một cái khung cảnh tầm thường.

Sasuke yêu Sakura ư?

Sakura còn có thể yêu Sasuke ư?

Tôi đã nghĩ rằng hai đứa trẻ trưởng thành rồi, nhưng ông lại lia tất cả về sự trưởng thành của Naruto, đứa con cưng của ông, và những phần rơi vãi và hoàn cảnh chắp vá còn lại, ông lặng lẽ đem phân ra khắp cho các nhân vật của mình, ông bố thí cho họ vài mẩu tình thương với những kiểu ghép đôi phiền phức.  Trừ cặp đôi ShikaTema ra, những cặp đôi còn lại, tôi đều muốn tách họ ra. À không, thật ra chỉ có hai cặp đôi chính là tôi muốn tách họ ra thôi.

Tôi đã nói về những vụn vỡ của Sakura khi bị tất cả vứt bỏ.

Tôi đã nói về mảng tối của Sasuke khi vứt bỏ tất cả.

Tôi đã nói về tâm lý bi phẫn và u uẩn của con bé.

Tôi đã nói về những méo mó ngây dại của thằng bé.

Làm sao mà những phần khiếm khuyết, và những lỗ hổng to đến khổng lồ như thế có thể khiến hai đứa yêu nhau thêm được nữa?

Sakura, đáng ra phải trở thành vợ Naruto, vì Naruto có thể đem những phần vụn vỡ và u uẩn của con bé tan biến.

Và Sasuke, đáng lẽ cứ mãi mãi là người của Team Taka, bạt nhẫn, mông lung trong suy tưởng của mình và tiếp tục vô tình chà đạp lên kẻ khác. Có thể nên lấy Karin, và Karin, cô ấy không phải tuyệt vời lắm sao?

Hai đứa bị kéo về với nhau, trong chuếnh choáng và trong khổ sở. Khi cả hai vốn đã vơi đi niềm tin, và khi cả hai chẳng có gì đáng để trông chờ.

Kishi sensei, tôi vẫn biết ông yêu Naruto nhất, nhưng, ông có cần biến những đứa con khác của ông trở nên tàn tạ không? Đến mức mà cái câu truyện cẩu huyết gaiden ra đời, và tôi thật sự phải viết, viết về đoạn mâu thuẫn ông miệt mài tạo ra, rồi nút thắt của ông được gỡ bung chỉ bằng hai chap cuối.

Rồi ông giả đò rằng gia đình Uchih hiện tại rất hạnh phúc.

Con không biết cha mẹ mình là ai.

Cha không biết mặt con.

Vợ chồng không chung tấm ảnh.

Và hai đứa có khi còn chẳng thèm hôn nhau. Vâng, tôi thấy ông sỉ nhục Sakura qua mỗi câu chuyện tình ông tạo ra, và hạ thấp Sasuke xuống tận cùng của những loại đàn ông tồi tệ. Có phải ông đang cố tạo ra một gia đình bất hạnh và ngu xuẩn nhất năm không? Phải thế không?

Kiểu:

Sarada phải là đứa trẻ hỗn láo nhất năm này!

Sasuke phải là thằng chồng và thằng bố tồi nhất năm này!

Sakura phải là bà mẹ và con vợ đần và bánh bèo nhất năm này!

Kiểu kiểu như thế ý!

Khi ông cho Sarada gần như thù hận rồi xấc giọng với Naruto về Sakura và Sasuke chẳng hạn, tôi thấy rõ điều đó, thưa ngài Kishimoto đáng mến ạ. Nhưng mà tôi nghĩ, theo quan điểm của tôi thôi, thì đứa trẻ tồi tệ nhất năm chắc phải là Boruto, vì nghịch dại, nghịch ngu và cuồng điên trong kiểu khao khát tình thương, mặc dù nó có bố mẹ ở đó, còn Sarada thì không.

Khi ông cho Sasuke không có tấm ảnh cưới với vợ của thằng bé, và suýt giết chết con gái mình, tôi đoán ông phải thù hằn với thằng bé lắm mới biến nó trở thành loại người như vậy, dù Uchiha là gia tộc phát điên vì tình thân. Ông, vâng, một lần nữa lặng lẽ đạp đổ những gì ông xây dựng.

Ông như có một ý thích bất tận: xóa tan mọi công lao của chính mình, và đập ta hồi ức, pủ nhận quá khứ và những thứ tự mình gây dựng. Tại sao? À, vì ông yêu Naruto.

Naruto phải có người con gái trung trinh yêu thương cậu ngay từ đầu. Nên còn lâu mới đến Sakura.

Naruto phải mạnh nhất và thành Hokage nên cho dù đó có là dạng chakra ăn cắp và chiến thắng nằm ở talk no jutsu thì Naruto vẫn phải vĩ đại nhất. Cho nên, Sakura, người bình thường vượt lên tất cả còn lâu mới bằng.

Và Naruto, Naruto, Naruto… ông yêu cậu bé rực rỡ đó, nhưng còn cậu bé u uẩn mà ông tạo ra theo lời của con gái, và cô gái mệt mỏi yếu đuối ông đã tạo ra thì sao? Ông đổ lỗi cho ai được đây, khi nó là thất bại của ông.

Và ông vụng về sửa chữa lại.

Bằng cách vội vã nhét những phần khiếm khuyết cạnh khiếm khuyết, để Sasuke và Sakura không bao giờ có thể song hành với nhau. Ông để Sakura chờ đợi chồng mình trong thời bình, và ông để Sasuke đi biệt tích. Đấy là khái niệm vợ chồng của ông sao?

Thế đấy, ông điềm nhiên vứt bỏ mọi cảm xúc của nhân vật mình, và chúng nó canon. Dù thế nào thì kết quả vẫn là chúng nó thành đôi với nhau, trong sự bất mãn của hàng triệu người.

Rồi để cho fan cứ mỗi ngày phải moi móc ra cảnh tình cảm gượng ép của hai đứa, vừa đọc vừa muốn đập màn hình, chỉ tại cứ bôi ra kiểu “vợ tôi” “chồng tao”. Xong khi gặp nhau… “Em tự trị thương nhé!” Cảm ơn, yêu quá! Cứ để em tự trị, cứ để em tự nuôi con, cứ để em tự mình làm hết, anh cứ biến đi biệt tích và chết ở nơi nào, đừng có về mà reo rắc đau thương!

-The End-

– Bài viết mang tính chủ quan, không vừa ý các bạn thì cứ lẳng lặng mà đi ra, tôi viết ra cho chính mình

– Tôi không bài xích SasuSaku, cũng không anti Nar, tôi còn từng yêu Sasusaku, nhưng giờ, chắc tất cả các fic của tôi về cp này nên chia uyên rẽ thúy thì tốt hơn

– Tôi vẫn rất ghét Boruto

– Ghét Kishimoto, chỉ vì tính trọng nam khinh nữ của ông ta

3 thoughts on “Trải lòng về SauSaku [Phần 3 – The End]

Trả lời Zinnia Reigia Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s