[Transfic – Shokugeki no Souma] To reach the top – Chap 1

Chapter 1

Author: TeddyHugs

Translator: Zinnia Reigia

Beta: Topaz

Nguồn: chap 1

b

Làn gió mùa xuân thổi qua và những bông hoa anh đào đang bung nở. Mọi thứ đều chậm rãi phát triển và sinh sôi. Các học sinh đã sẵn sàng trở trở lại Tootsuki.

“So Soma – kun, đợi tớ với, tớ, tớ không đuổi kịp!” Megumi mếu máo chạy phía sau, vừa chạy vừa nói và thở một cách khó nhọc.

Đó là cô gái có mái tóc màu xanh đậm, dài ngang vai được tết gọn lại, cùng đôi mắt luôn đầy thương cảm. Megumi ngừng chạy, tựa mình vào cây và cố gắng thở một cách bình thường.

Soma quay lại và mỉm cười.

“Xin lỗi Tadokoro, nhưng chúng ta không nên đến muộn phải không?”

Cô ngẩng lên nhìn cậu, gương mặt đẫm mồ hôi và mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười. Rồi họ đi bộ bởi vì Megumi quả quyết rằng cả hai sẽ không đến muộn.

Souma vừa đi vừa thở dài. Đã được vài tháng kể từ khi cậu đến Tootsuki. Cậu đã gặp được rất nhiền bạn bè, và đối thủ, rồi nhiều đối thủ hơn nữa. Cuộc tuyền cử mùa thu đã kết thúc và bây giờ đã là mùa xuân. Những kí ức về trận chung kết xoẹt qua đầu cậu và có những thứ sẽ chẳng thể nào quên.

“Đây… đây là thứ gì vậy?”

“Tôi… tôi chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như thế cả.”

Toàn bộ giám khảo nhìn đĩa thức ăn bày trên bàn với ánh mắt kinh sợ. Đôi mắt họ đột ngột mở to và miệng thì há hốc, phản ứng từ trên gương mặt họ thể hiện sự thèm khát món ăn mãnh liệt.

Soma đứng bên lề trận đấu và quan sát mọi chuyện. Cậu đã bày ra đĩa thức ăn của mình, nhưng chưa bao giờ nhận dược sự phản ứng mãnh liệt như thế từ các vị giám khảo.  Thứ gì được bày trên đó? Cậu thật sự muốn biết và cậu hiểu rõ rằng chỉ có duy nhất một người trên thế giới có thể làm được món ăn này.

Nakiri Erina.

Cô đứng trước ban giám khảo, gương mặt vẫn giữ một sự điểm nhiên lạnh lùng. Không hề chuyển động nhưng trên môi cô nhếch lên một nụ cười rất nhỏ. Cô biết điều này sẽ xảy ra. Đó là một món ăn hoàn hảo và rồi, cô sẽ thắng cuộc tuyển cử, một lần nữa. Cô liếc nhìn về phía sau và htấy Soma. Một sự thỏa mãn lan tỏa trong lòng Erina, vậy là cậu ta có thể thấy khả năng thật sự của cô.

“Món ăn này và chiến thắng của tôi sẽ cho cậu thấy sự cách biệt giữa hai ta là lớn chừng nào.”

Cô hướng ánh nhìn trở về ban giám khảo và đúng lúc đó, họ xúc một thìa đầy thức ăn. Gương mặt họ ngây ngất và khoái lạc, tất cả bọn họ đều mỉm cười và ăn thêm miếng nữa.

“Đ… đâylà thiên đường!” một trong số họ bật khóc.

Erina nhếch mép và đợi đến khi tất cả bọn họ đều ăn xong đĩa của mình mà không một giây nào dừng lại. Toàn bộ giám khảo đều nhìn Erina.

Soma lại gần hơn và muốn biết điều gì vừa xảy ra. Biểu hiện của họ với món ăn của Erina khác xa so với món ăn của cậu. Phải, giám khảo đã thể hiện sự thỏa mãn của họ, nhưng có thứ gì khác trong cách họ thưởng thức món của Erina mà cậu chẳng thể diễn tả nổi.

 “Món… món ăn này đúng như tôi nghĩ, tôi không có từ nào có thể miêu tả bằng lời đời.” một vị giám khảo nói không ra hơi.

 “Vậy… ngài đánh giá sao về món ăn này?” MC hỏi.

Vị giám khảo giận giữ nhìn MC

“Đó là điều mà chúng ta chưa thể quyết định!”

MC phải nhìn sang chỗ khác rồi run rẩy

“Đáng… đáng sợ quá…!”

Vi gám khảo thì thầm với những người khác.

“Chúng ta chưa từng thấy điều này trong suốt một thời gian dài…”

Erina ngẩng đầu lên, nhìn vào màn hình rồi tặc lưỡi.

Toàn bộ khan giả dán mắt vào bảng điểm. Souma nhìn lên màn hình và gương mặt cậu hoàn toàn vô cảm. Cậu không thể diễn ta cảm xúc của mình. Là giận dữ? Ghen tị? Hay chỉ là lòng tự tôn của cậu bị tổn thương? Màn hinh không dối trá về điểm số, và vị trí trên bảng đã hoàn toàn thay đổi.

  1. Nakiri Erina- 100
  2. Yukihira Souma- 96

Erina nhìn vào bảng điểm và thỏa mãn với chính mình. Gỡ chiếc mũ bếp trên đầu mình xuống và nhìn xung quanh, cô thấy Hisako nở một nụ cười nhỏ. Erina bước xuống và lướt qua Souma. Cậu ta trông thật lặng lẽ nhưng rồi lại nhìn cô và mở lời.

“Chúc mừng cậu, Nakiri!” Souma mỉm cười.

Erina nhìn cậu, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên.

“Có chuyện gì với cậu vậy?”

“Cậu nói thế là sao?” Souma nhìn cô khó hiểu.

“Không, không có gì.” Erina lắc đầu rồi bỏ đi cùng với Hisako chạy bên cạnh mình.

Souma thở dài. Cảm giác bị đánh bại quả thật rất đau đớn. Nhưng điều đó chỉ khiến cho cậu muốn tiến lên và trở nên mạnh mẽ hơn. Cậu sẽ vượt qua lão già và sẽ đánh bại cô gái tên Nakiri Erina đó.

“Soma kun, cậu không sao chứ?” Megumi hỏi.

Souma trao cho cô một nụ cười.

“Tôi ổn, chỉ là đang nghĩ về vài thứ thôi.”

Ngay sau đó, cả hai nghe tiếng chuông reo.

“Chết! Chúng ta sẽ muộn mất.” Souma thốt lên.

Rồi cậu nhanh chóng nắm lấy cổ tay Megumi rồi bắt đầu chạy, dò cho Megumi cố gắng bắt kịp Souma.

Một vệt ửng hồng thoáng qua trên gương mặt cô khi nhìn xuống tay mình và Souma đang nắm lấy nó. Tim cô đập nhanh hơn và trong lòng cô cảm thấy rạo rực. Cô cảm nhận được bàn tay ấm áp và khô rạn của cậu trên làn da của mình, điều đó chỉ khiến cô thêm bối rối. Megumi nhận thấy cảm xúc thực sự của mình dành cho cậu đầu bếp tóc đỏ này không chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ nữa, nó còn nhiều hơn thế.

Cô giữ cảm xúc đó cho riêng mình, e sợ rằng nếu cô nói ra điều đó, tình bạn của họ sẽ không bao giờ như bình thường nữa. Megumi nhìn Souma, tấm lưng của cậu hướng về phía cô. CÔ thở dài và nhận ra cậu sẽ không quay lại, nhịp tim cô đập mạnh hơn và khuôn mặt trở nên đỏ bừng.

-Tootsuki-

Tiếng chuông cuối cùng vang lên và cả hai người bọn họ đều kịp giờ, quả là một vận may hiếm có.

“Kịp rồi.” Souma làu bàu.

Megumi thở hổn hển và nhìn xung quanh, tìm kiếm hai cô bạn thân nhất của mình Yuuki và Ryouko. Cô bước về phía họ.

“Chào buổi sáng Megumi.” Yuuki mỉm cười như thể chưa từng có chuyện gì.

“Sao Sao hai người lại để mình một mình với Souma kun?” Megumi bĩu môi.

Yuuki chuyển cái nhìn sang bên Ryouko và nhếch miệng cười.

“Nhưng mà cảm giác thế nào? Ở một mình cùng Yukihira và cùng đi đến trường?”

Megumi quay đầu sang hướng khác, khuôn mặt cô ửng lên một chút, ký ức về việc Souma nắm tay cô tua lại trong đầu. Tim cô lại bắt đầu đậu mạnh. Cô không dám nói với Yuuki hay Ryouko, điều đó thật ngại ngùng.

“K… không, không có gì đâu mà.”

Ryouko và Yuuki nhìn nhau, cảm thấy nghi ngờ trước sự phủ nhận của Megumi.

“Điều đó có nghĩa là có điều gì phải không?” Ryouko khúc khích.

Megumi lúng túng và đỏ mặt. Cô không thể qua mắt hai người bọn họ. Cô là một kẻ nói dỗi rất tệ và cảm xúc của co luôn tố cáo cô.

“Ph… Phải. Nh… Nhưng nó không phải là điều gì quá nghiệm trọng…”

“Thôi nào Megumi, tiết lộ một chút đi mà. Mình rất muốn biết đấy!” Yuuki mỉm cười.

“Đừng có phiền nhiễu thế Yuuki. Đó là đời tư của Megumi mà, cô ấy không cần phải báo cáo với cậu.” Ryouko lườm Yuuki.

“Nhưng chúng ta đã để họ ở riêng với nhau và thế là điều tốt đẹp đã xảy ra.”

Megumi vô cùng cảm kích Yuuki nhưng Ryouko đã đúng, đó là đời tư của cô. Cô nhìn hai người bạn thân nhất của mình và mỉm cười. Nếu như họ không ở đây, cô không biết cuộc đời cô sẽ ra sao nữa. Cô đã kể với họ về cảm xúc của mình dành cho Souma và tất nhiên họ ủng hộ cô hết lòng, và luôn lên kế hoạch để cho cô và Souma ở cạnh nhau một mình. Mặc dù luôn luôn là Yuuki lên kế hoạch và kéo Ryouko vào cùng với mình.

“Mình… mình đoán mình không có lựa chọn đúng không?” Megumi mỉm cười.

“Sao cậu đến muộn thế Yukihira?” Marui hỏi.

Soma ngáp và vươn vai.

“Tôi đi bộ và bị mất một ít thời gian.”

Shun, người luôn quan sát của kí túc Cực Tinh dán ánh nhìn vào Souma rồi chuyển sang Megumi. Souma vẫn như bình thường, nhưng có điều gì đó kì lạ ở Megumi. Cô ấy vẫn vậy nhưng lại hành động khác biệt, đặc biệt là khi ở gần Souma.

 “Có thể, có thể là Tadokor…” Shun nghĩ thầm.

Cậu nhìn Souma lần nữa và hỏi.

“Có chuyện gì giữa cậu và Tadokoro sao?”

“Hử? Tôi và Tadokoro? Tôi không nghĩ thế, cô ấy vẫn vậy mà.” Souma đáp lời.

“Tôi thấy rồi.” Shun thở dài.

Trong khi đó

Căn phòng rộng lớn và hiện đại rất yên tĩnh, nhưng không khí căng thẳng lại bao trùm lên nó. Senzaemon ngồi trên chiếc ghế da. Ông không thay đổi nhiều lắm dù 12 năm đã qua, chỉ già hơn mà thôi. Nhịp nhịp tay lên tập giất tờ, mọt nụ cười nhỏ nở trên gương mặt ông.

“Yukihira Souma.”

Cậu ta thật sự rất tài năng. Senzaemon nhớ rất rõ khoảnh khắc ông nếm món ăn của cậu. Ông biết rằng cậu ta là mẫu đầu bếp cần thiết cho ngôi trường này. Nhưng, điều làm ông cảm thấy thú vị thực sự, là cách cậu ta có thể tác động lên công chúa của Tootsuki, Nakiri Erina. Bằng cách nào đó, cậu ta khiến Erina hành động khác thường, nhiều bốc đồng hơn và dễ dàng bị kích động. Đó là điều mà bạn khó có thể thấy hàng ngày từ công chúa Tootsuki.

Cốc cốc.

“Vào đi!” Senzaemon nói.

Cánh cửa mở ra và Erina đứng ở đó. Đôi mắt cô tối sầm lại giận dữ và cô cầm trong tay một thứ gì đó.

“À, Erina, cháu cần gì sao?”

Erina lại gần ông, tiếng chân của cô vang khắp căn phòng. Cô đặt lên bàn một phong bì và đôi mắt đầy giận dữ.

“Ông nội, cái này là sao?”

Senzaemon cầm phong bì lên và kéo ra một phần của tờ giấy trong đó, ông mỉm cười.

“Chà, có gì không ổn sao?”

“Tất nhiên là có. Cháu không thể làm được điều này.” Erina đập tay xuống bàn đầy vẻ tức tối.

“Ta không hiểu tại sao không. Cháu có thể làm được mọi việc. Vả lại, cái này chỉ trong một thời gian.”

Erina cảm thấy suy sụp. Cô muốn xé tờ giấy ra thành từng mảnh và cứ thế bỏ đi. Cô còn có rất nhiều thứ phải làm nữa.

“Lịch của cháu đã kín hết cho tháng này và cháu không thể cứ thế mà bỏ đi được.”

Senzaemon nhấp một ngụm trà và tặc lưỡi.

“Ta đã bảo với Arato hủy toàn bộ việc của cháu rồi. Cháu có thể làm chúng vào những dịp khác.”

“Cái… cái gì?” Erina cao giọng và ngay lập tức ngậm miệng lại. Vậy là không có cách nào để cô thoát khỏi chuyện này.

Erina chạm vào tay mình.

“Được rồi, cháu sẽ làm. Nhưng mà nó ở đâu trên cái thế giới này ạ?”

“Cháu sẽ biết được vào tối nay, ờ, và nhớ mang tất cả đồ đạc của cháu đi.”

Erina gật đầu và thở dài đầy tiếc nuối vì đã đồng ý làm trò vớ vẩn này. Cô rời phòng, ở phía sau, Senzaemon tặc lưỡi.

Buổi tối

Chiếc xe đỗ trước một tòa nhà to và khá đẹp. Erina nhìn nó, cô mang theo hành lý của mình và quay lại nhìn chiếc xe mất hút. Thở dài và bước trên con đường đá, Erina dừng lại và quan sát cánh cửa, ngay bên cạnh là chiếc chuông. Ngón tay cô ấn nhẹ trên chiếc chuông cửa và nghe tiếng ngân của nó từ phía bên trong. Cánh cửa mở ra và Erina nhìn thấy bà Fumio, người mà nhìn đầy kinh ngạc.

“Na… Nakiri? Sao cháu ở đây?” Bà hỏi.

“Cháu cũng muốn hỏi bà một câu tương tự.” Erina trả lời.

Fumio nhìn xuống và nhìn thấy đống hành lý.

“Cháu, chẳng lẽ cháu định chuyển đến đây?”

“Cháu đoán vậy.” Erina thở dài “Ông cháu buôc cháu phải làm vậy. Mặc dù cháu không hiểu có gì tốt hơn nếu cháu chuyển đến một tòa nhà khác. Và… cháu có thể vào được chứ?

“Tất nhiên rồi.” Fumio tránh sang một bên.

Erina bước vào, một hơi thở khác lại trượt khỏi miệng cô, khoanh tay lại, cô cất lời.

“Cũng không tệ lắm, còn có những học sinh khác ở đây nữa sao?”

“Phải, ta mong cháu không cảm thấy phiền khi sống cùng bọn nó một thời gian.”

Erina đi nhìn xung quanh và đi quanh tòa nhà. Nó trông sạch sẽ và khá rộng, dù cho không rộng bằng căn biệt thự của cô. Cô tiếp tục đi cho đến khi nghe thấy tiếng cười đùa và tán gẫu. Tò mò, Erina bước vào và nhìn thấy một nhóm người trong phòng khách. Erina đứng đó, và quan sát họ. Từng người một quay lại rồi nhìn thấy cô. Mắt họ khi chạm vào hình ảnh cô liền dần mở to ra kinh ngạc.

Satoshi là người đầu tiên phản ứng.

“Nakiri, em cần gì ở đây sao?”

“Vâng.” Erina khoanh tay “Em sẽ ở đây một thời gian.”

“Ê, mọi người, chuyện gì thế? Sao lại im lặng vậy?” một ai đó lên tiếng.

Erina cảm thấy máu mình như đông lại, giọng nói đó, cái giọng nói mà cô không hề muốn nghe sau một ngày ở trường. Cô quay người lại và nhìn thấy cậu ta. Máu đông trong người cô tan chảy rồi như muốn sôi lên. Mắt họ chạm vào nhau.

“Yukihira Souma.”

“Ô, Nakiri, cô đang làm gì ở đây?” Cậu hỏi.

Fumio bước vào, nhìn sang Erina. Erina nhìn sang hướng khác. Tại sao cô lại phải nói cho cậu ta?

“Ờ, thì bọn mi thấy rồi đấy…”

Vài phút sau

Souma gật đầu và tặng cho Erina nụ cười toe toét.

“Tôi chưa từng nghĩ rằng hiệu trường sẽ để cô đến ở kí túc Cực Tinh đấy. Ờ thì… hy vọng cô thích ở đây.”

Erina lườm cậu ta, bực bội bởi nụ cười và ánh mắt vô tư của cậu.

“Ai…ai nói rằng tôi muốn đến đây? Tôi đến đây chỉ vì ông tôi bảo thế mà thôi.”

“Ờ… okay!”

Erina thấy khó chịu, cực kì khó chịu. Tên nhóc này chẳng bao giờ chú ý nghiêm túc đến thứ gì, kể cả trước sự đe dọa của cô, cậu ta cũng chẳng để tâm. Cô muốn đấm một quả vào giữa mặt cậu ta, đập nát cái nụ cười chết tiệt kia.

Thở chậm rãi, Erina cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.

“Vậy… tôi ở phòng nào?”

“Ờ, cháu thấy đó…” bà gãi đầu “Đa phần các phòng ở đây vẫn còn tróng và không có giường hay những thứ khác. Nhưng ta đảm bảo rằng một trong các phòng đó sẽ có mấy thứ ấy ngay, chỉ trong vài ngày nữa.”

“Vậy thì bây giờ cháu ngủ ở đâu?” Erina hỏi.

Fumio nhìn các cô gái rồi mỉm cười.

“Có ai trong số các cháu có giường trống không?”

Họ lắc đầu.

“Không ạ. Có giường trống trong phòng sẽ rất rắc rồi vì phòng không rộng lắm…”

“Nh… Nhưng cháu… cháu có…” Megumi gần như thì thào, nhưng bị ngắt lời ngay sau đó.

“Tôi có giường thừa.” Souma nói.

Mọi người nhìn họ, kinh ngạc, Satoshi tặc lưỡi.

“Thế sao, vậy thì chắc Nakiri có thể ngủ ở phòng Souma trong vài ngày tới.”

“Gì… gì cơ?” Erina thốt lên “Em… em ngủ trong phòng cậu ta sao?”

“Tôi đoán đó là cách duy nhất.” Shun gật đầu.

“Thôi nào Nakiri, tranh cãi về việc này không giải quyết dược vấn đề đâu. Với lại chỉ vài ngày thôi.” Souma nói.

Erina mang theo hành lý và đáp lại: “Tôi đoán tôi không có lựa chọn nào khác rồi.

“Đây là phòng tôi.” Souma bước vào, và bật đèn lên.

Erina nhìn quanh rồi ngần ngại bước vào.

“Thì ra đây là phòng của bọn con trai.” Erina nghĩ thầm. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cậu ta lại là kiểu người gọn gàng. Cô luôn nghĩ rằng phòng của bọn con trai như một cái chuồng bừa bộn và họ chẳng bao giờ dọn dẹp cả. Rồi điều này xảy đến, cô ở chung phòng với một tên con trai, phòng của cậu ta. “Alice từng nói với mình về việc này” cô liếc nhìn Souma và thở hắt ra “Mình nghĩ gì thế này? Alice luôn lải nhải về những điều vớ vẩn vậy thì tại sao mình nhớ vào lúc này?”

Erina nhìn quanh và hỏi “Giường còn lại của cậu đâu, Yukihira?”

Souma nhìn mọi nơi và đáp “Nó chỉ quanh đây thôi.”

“Quanh đây?” Erina nhướn mày.

Souma quay lại, gương mặt cậu biến sắc. “Tôi, hơ… không mang theo rồi.”

“Cậu sao cơ?”

“Xin lỗi, tôi tưởng tôi mang nó cùng. Tôi thường có bộ futon trong đống đồ của tôi. Mà không có thời gian thảo luận đâu.” Souma đáp, cậu nhìn vào chiếc giường của mình “Đây là  phòng  ngủ cho hai người, nên chắc là sẽ ổn thôi.”

“Ờ, tôi sẽ để cho cậu sắp xếp đồ đạc. Gọi tôi khi cậu xong.” Souma mìm cười, bước ra ngoài và đóng cửa lại.

Erina cảm thấy bối rối, cô vừa nghe lời một kẻ như cậu ta. Nhìn chiếc giường rồi thở dài, cô sẽ phải ngủ trên đó một thời gian chưa kể đến việc ngủ ngay cạnh cậu ta. Erina suy sụp và mệt mỏi, cô lấy đồ ngủ ra và bắt đầu thay đồ.

“Ờ Nakiri, tôi suýt thì quên mất. Cửa này không có…” Souma mở cửa.

Mắt Erina mở to, cơ thẻ cô đông lại, Souma dường như cũng cứng người, cả hai bọn họ đều trừng trừng nhìn nhau.

“Đồ… đồ khốn!”  Erina đỏ mặt, và tát cậu một cái.

Souma nhanh chóng rời khỏi phòng và Erina cũng nhanh chóng thay đồ. Cô quỵ xuống đất, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang.

“Sao… sao mình có thể bất cẩn vậy!”

Cô gần như bán khỏa thân khi cậu ta bước vào. Erina cuộn mình lại, cô ghét điều này, cực kì căm ghét.

“Mình ghét hắn ta. Hắn ta sẽ phải hối tiếc vì những gì đã làm.”

“Souma? Cậu ổn chứ? Trông cậu vừa xanh xao lại vừa đỏ ửng.” Megumi hỏi.

“Cậu nghĩ thế thôi… tôi nghĩ tôi cần đi ngủ đây.” Souma phá lên cười.

“Được rồi, ngủ ngon nhé.” Megumi mỉm cười đáp lại.

Souma đập vào mặt mình và nhìn vào cánh cửa. Cậu chỉ định nói cho Erina rằng cánh cửa này không có khóa.

Vò đầu, cậu tự nhủ với chính mình:

“Lỗi tại mình, đáng lẽ mình phải gõ cửa.”

Mọi việc xảy ra quá nhanh. Đầu tiên cậu mở cửa và thấy Erina thay đồ. Sau đó cậu cảm nhận tay cô tát mạnh vào má cậu. Cậu thở dài và bước vào, hy vọng rằng mọi chuyện vừa rồi chỉ là giấc mơ.

“Này Nakiri, cậu ngủ rồi à?” Souma hỏi, và cậu chỉ thấy căn phòng phủ bóng tối và Erina đang nằm nghiêng trên giường cậu.

Cậu đến gần chiếc giường và vò đầu.

“Nghe này Nakiri, tôi xin lỗi vì việc đã xảy ra lúc trước…” Cậu không biết phải nói gì “và tôi biết cô rất cáu tôi.” Cậu thờ dài “Vậy nên…”

Cậu nhìn Erina, cô ấy không động đậy.

“Mình đoán là cô ấy đang ngủ.”

Souma đứng ở đó và không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu thật sự rất mệt và buồn ngủ.

“Nhanh lên và về giường đi.” Erina lầm bầm.

“Cô vừa nói gì sao? Tôi tưởng cô ngủ rồi mà.” Souma nhìn cô.

“Tôi tỉnh giấc lâu rồi.” Erina ngồi dây rồi thở dài.

Souma ngồi trên giường của cậu.

“Thật sao?”

Erina đảo mắt và nằm xuống. “Ừ”

Cô quay lưng về phía cậu để khỏi thấy Souma và gương mặt cô ửng lên.

“Và tôi tha lỗi cho câu.”

“Cô vừa nói gì sao, Nakiri? Tôi không nghe thấy.”

“Không, không có gì, giờ cậu đi ngủ đi.”

Souma khẽ tặc lưỡi và chìm vào giấc ngủ. Erina thở dài và đỏ mặt.

“Có lẽ không quá tệ khi ở đây một thời gian.”

A/N: Đại loại là bạn ấy muốn đọc một fic về việc Erina ở kí túc Cực tinh nhưng không có và thế là bạn ý tự viết.

T/N: Mình đoán bạn ý viết chap này trước trận chung kết của kỳ tuyển thủ diễn ra ở trong truyện, đó là lý do vì sao lại có cảnh Souma đấu với Erina. Dù sao thì đây cũng là fanfic, và hoàn toàn có thể châm chước được, nhỉ 😀

Gần 3000 từ, đọc thì rõ nhanh mà dịch thì mệt muốn đứt hơi.

Anw, I hope you enjoy this chap.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s