[Lải nhải] Hạnh phúc?

Hạnh phúc?

clock6

Bài viết mang ý kiến chủ quan, không phải khách quan.

Bài viết nhìn vào bản thân, không nhìn đến xung quanh.

Bài viết đúng sai tùy góc độ, nhưng với mình thì là đúng.

Tóm lại: Viết ra để thỏa mãn chính mình.

Tôi có một cô bạn, rất thích nói chuyện thế nào là hạnh phúc. Và tôi có một nhóm bạn, không bao giờ lên tiếng về hạnh phúc, mà họ tận hưởng nó. Về phần tôi, vì có cả hai phe trên, nên nhiều lúc tôi nói về hạnh phúc, nhưng thường thì tôi tận hưởng nó.

Hai nghìn đô, ba nghìn đô có làm bạn hạnh phúc hơn không?

Vậy, không có xu nào, có khiến bạn hạnh phúc được không?

Trong thời đại hiện nay, dưới mắt nhìn của tôi, không có tiền chính xác là cạp đất mà ăn. Nếu như nói rằng “lao đi kiếm hai nghìn, ba nghìn đô thì sẽ quên đi gia đình, người thân, thời gian ở bên người thân sẽ ít đi, tình cảm gia đình bớt đi.” Theo tôi, đều là do mỗi người mà thôi.

Mẹ tôi đi làm từ bảy giờ sáng, đến tận mười giờ tối về nhà là chuyện quá bình thường.

Tôi đi học từ sáng, cho đến tận tối, lần gặp mẹ thật sự không nhiều.

Em trai tôi học từ sáng đến chiều, số lần gặp tôi ít, gặp mẹ còn ít hơn.

Nhưng, tôi thấy cả nhà tôi rất vui vẻ và hạnh phúc.

Thi thoảng, một tháng một lần hoặc lâu hơn, ba mẹ con sẽ đi xem film cùng nhau, đi chơi công viên, đi đâu đó để giải trí. Tôi và mẹ thì dễ chịu hơn vì thi thoảng mẹ về sớm, hai mẹ con đi ăn nem chua rán và mua quần áo, thường là mẹ lựa, tôi khen, rồi mẹ mua. Tôi tự hỏi, nếu như không có tiền, thì làm sao mà ba mẹ con tôi có những ngày vui vẻ như thế? Chưa kể, còn những buổi vui chơi khi đi với bạn bè nữa chứ, không phải sao?

Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng không có tiền chắc chắn sẽ bất hạnh.

Khỏe mạnh thì không sao, đến lúc ốm đau sẽ ra sao? tình yêu có thể làm người ung thư hết bị ung thư được hay sao, có thể thay hóa trị và xạ trị kéo dài sự sống hay sao? Thứ tồn tại mãi mãi, ngay từ đầu, đã không phải là tiền, mà cũng chẳng là tình yêu rồi.

Một bên duy lý, một bên duy tình, cãi nhau xem rút cục tại sao tình yêu lại như thế, khăng khăng nói rằng tiền bạc mua được vật chất, không mua được cảm tình.

Đi đến nhà bạn gái, một người đi tay không, và một người mang quà, ai có được cảm tình trước tiên? Quà, không phải là mua được từ tiền sao? Vật chất, mãi mãi quyết định ý thức.

Tình cảm không giống như tiền bạc, không phải đơn thuần nỗ lực cố gắng là được, mà còn phải là may mắn nữa ư? Nếu tiền bạc có thể tự mình cố gắng là xong hết, thế gian đã chẳng phải giàu hết hay sao?

Xã hội này, đánh giá con người qua cái gì? Đầu tiên sẽ là bề ngoài, rồi những thứ khác sẽ đến sau. Rồi không phải lúc nào ai tốt đẹp chân tình sẽ gặp được điều may mắn, nói như vậy, những người bất hạnh là do đạo đức của họ hay sao? Suy nghĩ một chiều duy tình này, về cơ bản, mình không tiếp thu được, về nâng cao, lại càng khó tiếp thu hơn.

Nhưng nói gì thì nói, vẫn cần lưu lại tình người, là về tình giữa con người với nhau, chứ không phải là thần thánh hóa tình yêu lên đến mức tối thượng. Sự thật, trong mắt mình, tình yêu không cao thượng và đắt đỏ đến thế. Nó đến thì đến, đi thì đi thôi. Chắc sau cùng, tình yêu là thứ mình không thèm khát tranh đoạt nhất thì phải. Tình yêu mà thần thánh hóa đến thế, ngày nay đã chả có người ly hôn, hôn nhân mà chỉ cần có yêu thôi, thì đã chả là mồ chôn cho mối tình mãnh liệt tuổi thanh xuân. Vật chất là một, tình nghĩa là hai, trên cả tình yêu.

Còn hạnh phúc? Chính là khi bản thân mình được thỏa mãn. Đấy là điều kiện tiên quyết đã.

Nhưng hạnh phúc khi thỏa mãn trên nỗi đau của người khác, thì đó là vấn đề không nhỏ nữa rồi, nhưng, nếu như nỗi đau đó chẳng phải do bạn gây ra, thì cũng chẳng ảnh hưởng đến ai, nó chỉ là sự thỏa mãn tâm lý mà thôi. Giống như kiểu nhân vật rõ đáng yêu nhưng mình ghét cay ghét đắng, bỗng một ngày lăn đùng ra chết (trong truyện thôi nhé, ngoài đời thì mình chả ghét ai cay đắng đến thế cả) thì mình rất hạnh phúc đó, vui mừng sung sướng luôn, điều đó thì không trách mình được, đúng không?

Hạnh phúc là vị tha?

Ờ, không! Có người sát hại cha mẹ mình mà mình tha thứ rồi cưới nó được mà quên luôn huyết hải thâm thù (như trong truyện nào đó) thì người đó nên bị voi dày ngựa xéo, tứ mã phanh thây, lăng trì tùng xẻo đi.

Vị tha có chừng mực thôi.

Kiểu hôm qua nó chửi tao, nhưng hôm nay tao vẫn tốt với nó, thực ra, đó là một đòn trả thù khá là cay đấy. Còn khơi khơi đối đầu nhau thì lại là chuyện khác luôn.

Cho và nhận thì sao?

Trên đời này không có gì là miễn phí.

Kể cả khi người ta vì lòng tốt mà cho mình, mình chẳng nhẽ không biết điều làm lại điều gì đó cho người ta? Cái đó là phép tối lịch sự tối thiểu, văn hóa ứng xử ai cũng phải biết.

Vấn đề là, hạnh phúc của mọi người là gì?

Mình chỉ cần mẹ hạnh phúc là được.

Thế là được.

mà muốn thế, mẹ vẫn phải kiếm tiền và mình phải kiếm tiền để nuôi được thân.

Lải nhải thế thôi, lượn đây ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s