Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 8

Chương 8

châu sa 1

Thiên Hãn chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày nhìn thấy nữ nhân của mình vì nữ nhân khác mà rơi nước mắt. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Châu Sa khóc. Kể cả khi Vĩnh Quân và Dã Quỳ biến mất, Châu Sa vẫn găm một nỗi căm hận cho mình, nhưng, đây là lần đầu tiên Châu Sa buông bỏ cảm xúc của mình, và mặc nhiên rơi nước mắt trước mặt nữ nhân.

Đạm Vũ?

Cô ta là Đạm Vũ?

Thiên Hãn chăm chú nhìn người con gái đó, trong lòng không khỏi lay động. Nhan sắc thậm chí còn vượt trên Linh Nhạn, nhu hòa, tĩnh tại. Rồi nhìn sang Châu Sa, lại chỉ thấy một đóa hoa Châu Sa kiêu hãnh ẩn mình.

Phất tay áo rời đi, Thiên Hãn quyết định tối nay sẽ lâm hạnh Đạm Vũ.

Nước mắt ngừng rơi, Châu Sa lau mắt, rồi hướng nữ nhân kia nở một nụ cười.

“Vũ, đợi ta, ta làm xong việc này, sẽ cùng ngươi đi khắp thế gian.”

“…” Đạm Vũ cười. “Ta muốn tìm Lịch Y. Châu Sa, nàng sẽ không thể rời khỏi đây, ta cũng không thể đưa nàng ra khỏi đây. Nàng biết điều đó.”

Hướng ánh nhìn ra xa, nắng lấp lóa, lạnh buốt.

“Nàng biết mà, hoàng cung đã vào sẽ không có ra.”

“Chỉ cần chết là được rồi.”

Châu Sa u mê đáp.

—o.0.o—

Nàng ngồi trong Ỷ Phượng cung, đôi mắt đẹp nhắm lại. Cảm giác gai góc vây quanh mình khiến nàng vô cùng khó chịu. Thiên Hãn ra tay? Chọn Đạm Vũ cho đêm sủng hạnh này, cũng chính là đánh vào tâm lý của nàng.

Châu Sa thở dài.

Trầm tư một lúc, mắt ngọc mở ra, Châu Sa lắc đầu. Cuộc chiến của nàng và hoàng thượng bắt đầu từ một người tên Đạm Vũ.

“Gọi Vương tài nhân đến hoa viên, nhớ đừng để ai biết.” Châu Sa vẫy tay gọi hầu nữ, nàng thật sự cần có một cái cớ để đem hoàng thượng rời xa Đạm Vũ, trong ngày hôm nay cũng được. Cũng là cớ để diệt trừ một mối họa.

Nàng đối với Thiên Hãn, ngoại trừ cảm giác chán ghét, nàng không còn cảm giác gì nữa. Nhưng phụ thân nàng, đối với hắn chính là một lòng trung thành. Phận làm con, nàng chỉ có thể đương nhiên báo hiếu. Cách báo hiếu tốt nhất, chính là cùng phụ thân làm trung thần cho Thiên Hãn. Nhưng, đối với lòng trung, nàng cũng chỉ là nữ nhi, tình cảm và lòng trung đặt lên bàn cân, đôi lúc nó sẽ dịch về một phía. Và lần này, nàng chọn chữ “tình.”

Vương tài nhân xuất hiện, nàng một lần nữa đánh giá vẻ yêu mị của nữ nhân trước mắt mình. Trong cung, mĩ nữ như mây, tùy tiện nhặt ra một cung nữ cũng đủ xinh đẹp làm điên đảo chúng sinh, vẻ mị hoặc yêu nghiệt này của Vương tài nhân cũng không làm nàng chú ý đến thế, cái nàng cần là thứ khác.

“Bổn cung tìm người đi dạo, ngươi đi cùng bổn cung chứ?” nàng cười, trâm vàng khẽ động, đôi mắt liếc sang kiều diễm thập phần.

Vương tài nhân quả không dám ngẩng lên, chỉ nhỏ nhẹ đáp “Vâng”.

Hoa viên đêm trăng thật sự thanh vắng. nàng cùng Vương tài nhân – Vương Thục lang thang, nửa thưởng cảnh, nửa để dàn cảnh.

Hoa viên.

Thiên Hãn chưa bao giờ biết, trong suốt ba năm ẩn mình của Châu Sa, nàng luôn luôn để ý đến thói quen của hoàng đế. Một là vì phụ thân, hai là vì hắn, và trên tất cả là vì nàng. Thói quen dạo hoa viên vào trước ngày rằm, quả không phải ngày một ngày hai mà thay đổi, kể cả khi bên cạnh Thiên Hãn có là Linh Nhạn hay Đạm Vũ.

Nàng đoán không sai, Ngự Vân Đình đằng kia đã bày ra một bàn thi từ ca phú, ra hiệu cho Vương tài nhân cầm đèn, nàng cùng Vương Thục thản nhiên bước qua Vân Đình.

“Vương Thục, Đức Phi đã vì ngươi mà quỳ dưới chân ta xin tha thứ, giờ, ta muốn ngươi làm một việc, quyến rũ hoàng thượng để hoàng thượng chọn ngươi đêm nay.”

Vương Thục há hốc mồm, ngơ ngác nhìn Châu Sa. Hoàng hậu không biết ghen, sao đêm nay nổi hứng chơi trò này. Chưa kể, dù là Vương Thục hay Đạm Vũ lên long sàng, thì cũng là lên Long Sàng cả, có gì khác nhau? Vậy, chẳng phải ngụ ý của hoàng hậu chính là không để Đạm tài nhân kia lên giường của bệ hạ? Hoàng hậu ghét cô ta sao?

Trong đầu Vương Thục hình thành một mối suy luận có phần thực tế, có điều, đã đi xa so với sự thật.

“Hoàng thượng vạn tuế.” Châu Sa nhún mình, còn Vương Thục quỳ xuống.

“Hoàng hậu?” ngạc nhiên với sự xuất hiện của nàng, Thiên Hãn nhíu mày “Và…?”

“Là Vương Thục, Vương tài nhân, em của Vương Đức Phi.” Châu Sa mỉm cười “Bệ hạ chưa nói bình thân.”

“Bình thân.” Thiên Hãn nheo mắt, chàng không hiểu nàng định làm gì, Châu Sa chưa bao giờ tìm chàng vào buổi tối, dạo gần đây gặp mặt còn ít hơn.

“Vương Thục, muội đứng lên để bệ hạ nhìn rõ mặt muội.” Châu Sa nhẹ giọng đầy ý nhị, còn không quên giả lả buông một nụ cười với Thiên Hãn.

Nếu không phải đã quá rõ nàng, chắc Thiên Hãn đã tin nụ cười đó hoàn toàn là thật. Chỉ là, đó là nàng, đó là Mạn Châu Sa.

Thiên Hãn rời ánh nhìn của mình về phía Vương Thục và có phần sửng sốt. Yêu nghiệt tà mị như thế này, chẳng trách Châu Sa đem nàng đến đây làm mồi nhử. Nhưng mồi nhử thì sao? Thiên Hãn không có ý định giao Đạm Vũ cho nàng.

Có điều, mọi chuyện không đơn giản như chàng nghĩ.

“Vương Thục là tài nhân xuất sắc nhất mà thiếp từng thấy, muội ấy múa rất giỏi, liệu chăng bệ hạ có thể ngự lãm cùng thiếp hay không?” Mạn Châu Sa mỉm cười.

“Nếu hoàng hậu đã có nhã ý, ta cùng nàng xem vậy.”

“Đa tạ hoàng thượng.” Châu Sa gật đầu, môi hồng chúm chím, tình ý trong mắt như sóng triều dâng, dạt dào đầy ắp. “Người đâu, đến Ngự Thiện Phong mang cho ta một chút đồ ăn nhẹ và rượu lên đây, hôm nay ta cùng hoàng thượng thưởng trăng, ngắm cảnh.”

“Vậy, Vương Tài Nhân kia sẽ múa ra sao nếu không có nhạc?” Thiên Hãn nhướn mày, nhìn nàng đầy tò mò.

“Hoàng thượng anh minh, thần thiếp quên không cho người mang nhạc khí đến. Người đâu, về Ỷ Phượng cung mang cho ta đàn và sáo.” Đoạn, nàng quay sang Thiên Hãn, khóe miệng cong lên mời mọc “Bệ hạ, hôm nay thiếp muốn cùng bệ hạ hòa khúc Phượng cầu Hoàng.”

“Được, trẫm ân chuẩn.”

Vương Thục quả nhiên múa rất tốt. Châu Sa mỉm cười.

Nàng cùng Thiên Hãn hòa tấu, mỹ nhân kia đứng múa góp vui, quả khiến kế hoạch của nàng thành công một nửa.

Tiếng cầm buông thõng xuống, Châu Sa đứng lên, vui vẻ nói.

“Vương Thục, muội thay ta mời rượu hoàng thượng, để ta múa một bài cho cả hai người cùng xem.” Má nàng ửng đỏ, trong giọng nói quện hương men.

Châu Sa lảo đảo đứng dậy, mềm như lá liễu, lả lướt đứng giữa Vân Đình. Dung nhan kiều diễm, mạn Châu Sa bung nở dưới ánh trăng. Thiên Hãn nhìn nàng có phần ngây ngất, không khỏi cười thầm. tay chàng đặt lên dây đàn, thong thả nói.

“Được, hoàng hậu đã múa, trẫm phải là người đánh đàn.”

Châu Sa cười khanh khách, tiếng cười lảnh lót như chuông bạc, vô tình đánh động tâm can hoàng đế. Trong giây lát, Thiên Hãn nhìn nàng đầy kinh ngạc. Mạn Châu Sa chưa bao giờ cười như thế, nàng quy củ và hiền thục, đạo mạo và trang nghiêm, nay lại ở đây ngả ngớn, chỉ vì một nữ nhi tên Đạm Vũ? Vì một người, mà có thể buông bỏ chính mình sao?

“Hoàng thượng, thiếp mời hoàng thượng ly rượu này.” Châu Sa nâng chén rượu, hướng về phía Thiên Hãn.

Thiên Hãn gật đầu, nâng chén rượu lên rồi ngửa cổ uống cạn.

Nàng mỉm cười hài lòng, rồi vung tay bắt đầu điệu múa.

Khúc nhạc vang lên, Châu Sa áo đỏ, rực rỡ dưới trăng.

Vương Thục không biết mình ở đây làm gì. Nàng mơ hồ cảm nhận sự tranh đấu lẫn nhau giữa hoàng thượng và hoàng hậu, nhưng không tìm ra điểm nào vô lý. Hoàng hậu và hoàng thượng vô cùng ăn ý, tiếng nhạc đưa chân, ngay cả vũ khúc của hoàng hậu cũng đẹp đến mê hồn. Vậy, bữa tiệc đêm nay là sao?

Hoàng thượng dứt khúc nhạc, hoàng hậu dừng điệu múa, rồi lại nâng chén nhìn nhau cười.

“Vương Thục, ta cảm thấy hơi mệt, muội giúp ta ở lại hầu rượu hoàng thượng nhé.” Châu Sa mở lời, lấy trong ngực áo chiếc khăn rồi chấm lấy mồ hôi. “Hoàng thượng, thần thiếp không múa đã lâu, hôm nay đột nhiên múa lại, khiến thần thiếp tốn quá nhiều sức lực, mong hoàng thượng thứ tội.”

“Không sao, ái phi cứ về nghỉ ngơi.” Thiên Hãn gật đầu.

“Thần thiếp kính hoàng thượng ly này, chúc hoàng thượng đêm nay an giấc.” nàng nâng ly lên, một lần nữa hướng Thiên Hãn một cái nhìn tình tứ.

“Được.” Thiên Hãn gật đầu, cũng như lần trước, một hơi uống cạn.

Mạn Châu Sa về Ỷ Phượng cung, vừa đi vừa bật cười.

Nàng là con gái của Mạn đại tướng quân, từ ngày xưa, tuy không học cung kiếm, nhưng luôn biết cách pha chế thuốc mê. Nàng là tài nữ kinh đô, nhưng đồng thời cũng là tài nữ giang hồ.

Thanh xuân của nàng tràn đầy thi vị, không chỉ có bắn cung cưỡi ngựa, mà nàng còn tổ chức buôn bán loại thuốc mê do nàng chế ra. Sau lần đó, phụ thân biết được, mới đem nàng nhốt trong phủ suốt một tháng trời ròng rã. Một tháng trời đấy, nàng điều chế mê hương dùng trong hôm nay.

Ly rượu nàng kính hoàng thượng vừa nãy, là liều thuốc mê chủ chốt nhất.

Kể cả hoàng thượng có về cung được, cũng không thể lâm hạnh Đạm Vũ. Nàng không có ý định cướp Đạm Vũ đi, chỉ là bảo toàn trong sạch cho Vũ mà thôi. Còn về phần Vương Thục. Nàng mỉm cười, sau đêm nay, nếu Đức phi thông minh, sẽ đem Vương Thục giấu đi một thời gian, trừ phi là cô ta muốn chết thật.

“Thật là một đêm trăng tốt đẹp.” nàng mỉm cười, thong thả gỡ trâm vàng.

“Trẫm không nghĩ thế!” tiếng nói từ phía sau khiến nàng giật mình.

Hoảng hốt quay lại, Thiên Hãn đứng tựa mình, cười đầy ma mị.

“Hoàng hậu đã cố công quyến rũ ta, tại sao, ta lại không đền đáp nàng một chút nhỉ.”

Tim nàng kêu đánh thịch, hoảng loạn trong lòng mình, nàng rên rỉ.

“Chết thật rồi!”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s