Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – chương 9

Chương 9

châu sa 3

“Thiếp quên mất.” Nàng cười ảo não “Hoàng thượng có thể lên đến ngôi vua này, làm sao có thể để ba cái trò mê hương cỏn con ấy lừa gạt.”

Châu Sa xõa tóc, váy xuôi, thong dong thanh mảnh. Nàng thu tay, trong trẻo mỉm cười. Thiên Hãn gật đầu, nhìn nàng.

“Nàng không mời trẫm ngồi?”

“Hoàng cung này là của bệ hạ, bệ hạ muốn ngồi đâu thì cứ ngồi thôi.”

“Châu Sa trước mặt ta lúc này, thật sự khác với Mạn hoàng hậu bình tĩnh thu liễm ngày trước.”

Nàng thở dài, sau đó lấy trong tay áo mình chỉ đao.

“Thiếp sẽ ngả bài, như chơi mạt chược bài ngửa, từng bước thiếp đi, kể từ bây giờ, đều vì hai mục đích: bảo vệ Quân nhi và Quỳ nhi, mục đích thứ hai là để Đạm Vũ thoát khỏi hoàng cung.”

“Chỉ đao này là?”

“Là nước đi ngay sau đây của thần thiếp, mong hoàng thượng phối hợp cùng.” Nói đoạn, nàng vung dao, đâm vào ngực phải của mình, căn phần mềm để đâm trúng “Việc còn lại, mong hoàng thượng an bài.”

“Chết tiệt, chỉ vì không muốn trẫm lâm hạnh Đạm Vũ đêm nay, mà nàng tự làm mình bị thương?” Thiên Hãn cau mày, sau đó lập tức khoát tây hô lớn “CÓ THÍCH KHÁCH, BẢO VỆ HOÀNG HẬU!”

Nàng trợn tròn mắt nhìn Thiên Hãn, sau đó vung tay loạn xạ.

“Không phải là có thích khách.”

Nhìn khẩu hình méo mó, Thiên Hãn bật cười.

“Chẳng phải nàng muốn cùng trẫm bày ra một trận đại vây hãm Đức phi sao? Dù sao, ta cũng là tiện đường đi qua nên giúp nàng đi trước một bước.”

Châu Sa trợn mắt há mồm. Kế hoạch của nàng không phải thế này, nói trắng ra, nàng không muốn dây vào Đức phi ngay lập tức, nhưng hoàng thượng đã nhanh chân chạy trước, nàng đành nhấc váy chạy theo.

Lả lướt một đường, ngã trọn trong vòng tay của Thiên Hãn, vừa lúc quan quân bước vào.

“Tâu bệ hạ, ngự lâm quân có mặt, thích khách ở đâu ạ?”

Thên Hãn vung chân đá vào ghế, hò hét loạn xạ về tên thích khách vừa rồi và truy lùng toàn quân lục lọi khắp hoàng cung.

Khi tất cả thị vệ cùng cung nữ đi khuất, Châu Sa được đưa vào phòng, băng bó cẩn thận, Thiên Hãn mới gọi nàng.

Đợi đến khi không còn một ai, lời đầu tiên nàng nói ra lại khiến Thiên Hãn ô cùng ngạc nhiên.

“Hoàng thượng biết Vương Nghi có võ công từ lúc nào?”

“Nàng cũng biết?”

“Hoàng thượng, để bình định giang sơn này, hậu cung cần yên phận, ba năm qua, hậu cung này yên ổn không phải nhờ việc hoàng thượng yêu Ninh Thân vương phi, mà là nhờ có thiếp. Nếu như không thể biết được chuyện cỏn con này, thiếp đã không có khả năng làm hoàng cung lặng sóng vào ngày Quân nhi và Quỳ nhi ra đời.”

Châu Sa cười nhạt. Cảnh nàng bụng thắt từng cơn, máu thẫm dưới chân nàng vẫn còn nhớ. Sự lạnh lẽo vô hạn trong mắt và nụ cười của nàng, đủ để Thiên Hãn biết, hoàng hậu của mình có thể băng giá đến cỡ nào.

“Ta biết khi năm xưa, ta đột nhập vào Vương phủ.”

“Vụ trộm nổi tiếng kinh thành?” nàng nhíu mày, sau đó gật gù. “Vậy ra hoàng thượng biết sau thần thiếp rồi. Còn vì sao thiếp biết, thiếp xin giữ cho riêng mình.”

“Vậy Châu Sa, kế hoạch của nàng ngày hôm nay, ngoại trừ giải thoát cho Đạm Vũ, còn là gì nữa?”

“Hoàng thượng, người đã giết rất nhiều người để lên ngôi.” Châu Sa cười nhạt trước biểu cảm sững sờ của Thiên Hãn “Vậy, nếu biết được nữ nhân bên cạnh ngài, cũng là rắn độc, ngài có e ngại hay không?”

“Cách đây vài tháng, nàng còn nói trẫm lên ngôi danh chính ngôn thuận.”

“Dù có danh chính ngôn thuận hay không, khi đã ngồi lên ngai vàng dưới chân ngài sẽ có vô vàn xác chết.”

“Vậy, ngày hôm nay, nàng nhắm vào ai? Vương Thục? Vương Nghi?”

“Thiếp nhắm vào bệ hạ.” nàng mỉm cười, sau đó lẳng lặng tháo băng trên tay “Bệ hạ, đây là lần cuối thiếp nói điều này, cuộc chiến giữa người và thiếp sẽ bắt đầu, nếu như người chạm vào Đạm Vũ. Thiếp và ngài không yêu nhau, tuy nhiên, hai chúng ta đều có rất nhiều mối liên kết. Muốn hạ bệ thần thiếp trong một đêm? Thiếp sẽ chờ. Hậu cung này, hoàn toàn thuộc về thần thiếp.”

Nhìn sâu vào mắt nàng, Thiên Hãn trầm ngâm rồi gật đầu.

“Ta không muốn đối đầu với hoàng hậu.”

“Phải, vì hoàng thượng nợ thiếp rất nhiều.”

Thiên Hãn đi rồi, Châu Sa mới nhẹ nhõm thở ra. Nàng không nhắm vào Thiên Hãn ngày hôm nay, nhưng cứ để hoàng thượng tin thế đi. Nàng thực sự nhắm vào Vương Thục, nhưng sau đêm nay, có lẽ gia tộc họ Vương sẽ lụi tàn.

Nhị phi bỗng chốc thiếu một người, có lẽ cần cân nhắc nâng phi.Suy nghĩ của nàng một lần nữa vòng quanh. Trốn khỏi hoàng cung không được, nay về hoàng cung, vừa phải lo cho phi tần mang long thai, vừa đối phó Thiên Hãn, lại vừa phải bao bọc Đạm Vũ. Nàng cần người của mình.

Sáng hôm sau.

Châu Sa thưởng trà, ngay khi vừa uống xong một hớp, Mạn tướng quân vội vã tiến vào. Bái lễ quân thần xong, Mạn tướng quân đến gõ trán con gái mình một cái, lải nhải không thôi.

“Tiểu tử tinh ranh này, con làm ta lo phát khiếp!”

“Mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát mà, phụ thân.” Nàng cười xòa, còn bưng trà đến cho cha mình “Con nhờ cha đến đây, vì con cần người đưa Tu Nhi hoặc Hoàng Tuyền vào cung cho con, một trong hai, ai cũng được.”

“Con và hoàng thượng lại định làm trò hoang đường gì sao?” Mạn tướng quân nheo mắt.

“Thật ra thì chỉ có con thôi.” Châu Sa mỉm cười.

Mạn tướng quân rùng mình, lần cuối cùng ông thấy nụ cười ấy, là khi ái nữ nhà ông thong thả đem buôn một lượng lớn thuốc mê tự chế ra khỏi giang hồ, rồi được tung hô thành Mê Hương Thánh Nữ. Lần này, ông hy vọng mọi chuyện không nghiêm trọng đến thế.

“Hôm qua con đã đe dọa ai? Lại bày trò thích khách?”

“Trò thích khách thì bề trên bày ra, còn đe dọa thì… con đe dọa bề trên.”

Ôi thánh thần ơi!

Mạn tướng quân đau khổ gào khóc trong lòng.

Kiếp trước của ta đã làm nên tội nghiệt gì, để giờ ái nữ nhà ta gây ra đại họa. Con từ rách trời nào rơi xuống Mạn phủ nhà ta?

Vờ như không nhìn thấy biểu tình thống khổ của phụ thân. Nàng thong thả thưởng trà, sau lại bắt đầu một ngày làm hoàng hậu. An nhàn sung sướng.

Sóng gió chưa bắt đầu, nếu bắt đầu, thì cũng không đến lượt nàng ra tay. Kịch hay của nàng, ván cờ của nàng, vì sự tự do nhân gian mời gọi, nàng và hoàng thượng sẽ đấu đá đến cùng.

—o.0.o—

“Quân nhi, Quân nhi thích ăn kẹo hồ lô không nào?”

Nàng ngồi trên giường, ôm Quân nhi trên đùi, trong khi Quỳ nhi lăng xăng cầm váy của cô bé lăn khắp sàn.

Người hầu nhìn thấy chỉ nhắm mắt làm ngơ. Hoàng hậu nương nương đã lệnh cứ để công chúa và hoàng tử lăn lộn tùy ý, nhưng chỉ trong một canh giờ, sau một canh giờ phải nghiêm chỉnh ăn uống, rồi đi dạo, rồi đi tắm, rồi lại ăn, rồi lại nghiêm chỉnh lăn lê bò toài.

Thời gian biểu này khiến cung nữ có phần khốn khổ, nhưng trẻ con vẫn ngủ rất nhiều, nên họ vẫn cảm thấy an nhàn. Có điều, chủ nhân của họ, hoàng hậu nương nương rất thích tha lôi đồ ăn vặt về, ngày nào cũng phải có một vài món ăn vặt mới khiến hoàng hậu thỏa mãn.

Hoàn toàn không biết thời gian nàng vắng mặt, mỗi ngày đều được Hoàng Tuyền và Tu Nhi nhồi ăn vặt đến hư người.

Bộ dạng của nàng vẫn là dịu dàng đoan chính. Sự lạnh nhạt thờ ơ của Mạn hoàng hậu vốn là một phần nàng thể hiện để cất giấu phần cá tính của nàng, cuối cùng lại trở thành một phần bản thân.

Có điều…

Nàng cười khẽ.

Dù là ai, nàng sẽ làm tất cả cho con mình và Đạm Vũ.

4 thoughts on “Mạn Châu Sa – chương 9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s