[Truyện không dài] Hồn hoang – chương 3

Chương 3: Bữa tiệc

ảnh 22

Sa ghét tiệc tùng. Không, phải nói là cô ghét quá nhiều thứ. Để tìm ra thứ cô thích rất khó, vì đôi khi Sa không thỏa mãn được ý thích của chính mình. Cái cách cô nhìn nhận cuộc sống dễ chịu hơn người khác, không có nghĩa Sa dễ thỏa mãn.

Đặc biệt là trong một bữa tiệc sang trọng, xa hoa, giàu có. Mặt nạ của mọi người được đắp lên, giới thượng lưu quả là thế giới của xã giao và nho nhã. Và Sa, buồn cười thay, mang tiếng là nhân vật chính, nhưng cô thậm chí còn không hề nổi bật.

Nói theo cách khác, cô nổi bật theo hướng tiêu cực.

Sa có màu mắt nâu trầm và ngọt, thậm chí đặc lại, cô quạnh màu nâu đục ngầu. Và Sa nhuộm tóc mình màu hung đỏ, trông như dáng vẻ của bất cứ cô gái làng chơi nào. Và Sa cũng chả ngần ngại nhận mình xuất thân từ những cuộc buôn bán người. Cô là nạn nhân, và chả có tội gì cho một nạn nhân cả. Có điều, kí ức về cái thuở thiếu thời mà sống hạnh phúc dường như chìm sâu vào mảng đen trong trí óc cô, nên con người cô coi như không nguồn gốc, mặc định sinh ra và lớn lên trong bùn đen.

“Cô vui chứ?” Khanh khoác tay Minh và tiến tới trước mặt Sa.

“Không.” Nhún vai, Sa nhìn thẳng vào Khanh “Chả có thứ gì ở đây thú vị. Thậm chí, bữa tiệc này chỉ mang tiếng là xoay quanh tôi.”

“Nhưng tôi đã làm hết sức.”

“Thật ra, muốn làm tôi vui và thoải mái thì rất dễ, cô cứ mua những bộ truyện mà tôi đã lên hẳn danh sách là được.”

“Danh sách truyện?” Khanh ngạc nhiên hỏi lại “Hẳn một danh sách ư? Thư viện không đủ đáp ứng nhu cầu sao?”

“Không, cô bắt tôi đọc về cái gì mà Thế giới phẳng, rồi cái gì mà Nỗi cô đơn của những con số nguyên tố… cô nghĩ một kẻ vô học như tôi có thể hiểu hay sao? Nên là cô cứ mua mấy cuốn truyện tranh cho tôi. Tôi thích truyện tranh hơn nhiều. Đơn giản, nhẹ nhàng, sâu sắc…”

Minh bên cạnh Khanh bất chợt khịt mũi. Anh như muốn ném vào mặt Sa cái sự khinh bỉ của mình. Nhưng Sa không bắt được cái nhịp điệu kì thị đó. Sa căm ghét đàn ông, và cô sớm đã loại bỏ toàn bộ hình ảnh của họ trong buổi tiệc này rồi.

Minh không phải ngoại lệ, thậm chí, ngay từ đầu, Sa đã gạt bỏ mọi thứ liên quan đến anh ta. Đặc biệt là cái đêm ngớ ngẩn đó. Chưa ai hỏi Sa vì sao cô căm thù đàn ông đến thế, mà cô lại đồng ý ăn nằm cùng với Minh. Vậy có lẽ, họ cũng nên tự hỏi, vì sao cô căm ghét đàn ông đến thế, mà lại làm gái. Tất cả chỉ là hoàn cảnh xô đẩy mà thôi.

Sa nhấm nháp ly rượu vang, chăm chú quan sát mọi sự vận động diễn ra trong phòng tiệc lộng lẫy. Ánh mắt, cử chỉ đều tỉ mẩn dõi theo hình dáng của cá quý bà quý cô, môi bất chợt kéo lên, tạo thành một nét cười mờ ảo.

“Người đẹp, tôi có vinh hạnh mời em một điệu nhảy?”

Một người đàn ông cúi mình trước Sa, đưa tay lịch thiệp. Đáng tiếc… trí não cô lập tức loại bỏ hình ảnh, coi gã như không tồn tại, mọi sự tập trung như thể nhìn xuyên qua gã, để hướng đến bàn buffet ở bên kia khán phòng. Sa rũ váy, đứng dậy, đặt ly rượu lên một chiếc khay bất kì của bồi bàn khi họ đi qua. Và lướt qua người đàn ông một cách nhanh chóng.

Anh ta ngớ người, cả khán phòng như thinh lặng trước hành động thô lỗ ấy. Và như nhận ra điều đó, Sa mới giật mình, sửa soạn nụ cười cô luôn trưng ra mỗi khi gặp khách.

“Xin lỗi, tôi không được vận động mạnh, cơ thể tôi hơi yếu, thật có lỗi với anh quá.” Sa biết có người tán tỉnh cô, nên đành lịch sự đáp lại. Có sao đâu, chỉ là không nhìn thấy một người thôi mà.

“À, không sao, tôi tưởng cô không nhìn thấy tôi thôi.” Anh ta gật đầu, sau đó, bữa tiệc lại diễn ra hết sức bình thường.

Tiệc tàn.

Sa trở về phòng với đống bề bộn cô bày ra, tiếp tục cần mẫn mày mò công thức nấu ăn. Rồi bất chợt nghe tiếng gõ cửa vang lên.

“Ai thế?” mở cửa ra, Sa giật mình. “Có chuyện gì sao?”

“Cô đi với tôi một chút, được không…” Khanh e dè, vân vê vạt áo, khuôn mặt ngại ngùng nhìn Sa.

“Không.” Đoạn đóng cửa lại, rồi thấy chân Khanh chặn ở cửa “Cô phải nói là: cô đi với tôi! Thay vì lịch sự như thế. Nhưng tôi đang bận.”

“Sa, cô đi với tôi!” Khanh lặp lại theo lời người trước mặt nói, giọng cương quyết hơn, và đáp lại cô, vẫn là.

“Không!” và cửa hoàn toàn đóng lại.

“Đó là cái thái độ gì cơ chứ! Mở cửa, mở cửa!” Khanh cáu gắt, đá vào cánh cửa, cau có hét với khúc gỗ im lìm.

“Chuyện gì thế?” Anh thình lình xuất hiện sau cô, thấy thái độ này thật sự đáng yêu, liền bật cười và kéo cô vào lòng.

“Sa dập cửa trước mặt em.”

“Sa? Là ai cơ?” đăm chiêu suy nghĩ, Minh không nhớ ra nổi người vừa tối nay làm tất cả thực khách ngẩn ra, và từng làm anh tức nổ đom đóm trong ngày hôm qua.

“Anh quả là người chồng mẫu mực, khi không thèm nhớ bất cứ người con gái nào.”

“Tại sao phải nhớ? Nhớ em là đủ rồi, nào, giờ nói anh nghe, em làm gì ở đây?”

“Em tìm Sa, và cô ấy đóng sầm cửa trước mặt em.”

“Buổi đêm và tìm một cô gái? Vợ à, em cần phải học các nghĩ như một người vợ bình thường, đó là về phòng và ngủ với chồng thôi. Chúng ta đi!” và anh xốc cô lên, dễ dàng như mang theo một chiếc gối nhỏ.

Một đêm yên ả bắt đầu.

Sa thở dài, nhún vai. Cái cảnh ngoài kia cô nghe thấy hết, không hiểu sao, cô luôn tò mò rằng tại sao một chàng trai có thể vác người vợ 50kg mà vẫn khỏe re, trong khi có kê hộ cái bàn cũng than mệt nhọc. Lũ khốn vụ lợi ấy, tốt nhất nên chết đi cho xong!

“Phập!” phi tiêu trúng đích, Sa cười cười rồi sau đó tiếp tục với công việc của mình.

Bàn tay xoa nhẹ trước vòng bụng vẫn còn phẳng, Sa mỉm cười, một nụ cười rất đỗi dịu dàng.

“Con ngoan, ta là một bà mẹ tàn nhẫn. Nhưng chí ít, con sẽ có một người mẹ xứng đáng. Và đó là phước lành của con.”

Sa thiếp đi, trong những giấc mơ, trong muôn vàn điều đau khổ mà thân làm gái đã trải qua, cô lại mơ về thứ đau buồn nhất. Thứ kí ức đã ruồng bỏ, và trái tim nứt nẻ của mình.

Tất cả đều vỡ òa trong một giấc mơ về quá khứ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s