[Truyện không dài] Hồn hoang – chương 4

Chương 4: Hồn

hồn hoang 3

“Cô đọc cái phế phẩm gì thế này?”

Đó là câu nói đầu tiên và duy nhất của Minh trong ngày hôm ấy. Vì khi vừa dứt lời, một cú đấm phóng thẳng đến anh. Tất nhiên, nếu một gã đàn ông được mệnh danh là “ác quỷ” theo lời đồn mà không tránh được, thì hắn ta không nên làm ác quỷ. Có điều, cú đấm không phải là tất cả.

“Rầm!”

Đó là cách mà toàn bộ đồ đạc trong phòng của Sa hạ cánh, trúng giữa mặt người nọ, và làm vợ của người nọ phát hoảng.

“Sa, cô làm gì thế?”

Khanh sợ hãi thét lên, đây là lần đầu tiên Khanh thấy Minh bị quật ngã, bởi một vật dụng cỏn con như cái ghế kia. Thật kì quặc là anh không đủ nhanh. Đủ nhanh sao được khi tay trái Sa vung nắm đấm, tay phải cô đập ghế vào mặt anh ta.

“Đừng bao giờ nói truyện của tôi là phế phẩm. Và đó là Gintama, nghĩa là ngân hồn, là linh hồn bạc. Chắc gì anh đã hiểu thế nào là linh hồn.” Sa lên giọng, the thé và rát tai.

Cô không ngần ngại rít lên để chì chiết tên đàn ông chết tiệt này, vào phòng cô lúc buổi sớm đã là tồi tệ lắm rồi, lại còn chê truyện mà cô yêu thích? Cô mặc kệ hắn là ai, đã không đáng dính vào mắt thì mãi mãi chỉ là hạt bụi nhỏ xíu trong cõi đời mênh mang ô trọc này. Hắn có tiền, không có nghĩa hắn tránh được vận xui như bị ghế đập vào mặt.

Và Khanh, hoàn toàn bênh vực Sa, chỉ vì trong bụng Sa có đứa bé, mà đứa bé thì không được phép kích động,

“Cô thực sự thích nó đến thế sao?” Khanh ngẩn người nhìn hơn 50 tập truyện ngổn ngang trên chiếc giường cỡ lớn.

“Nó là thứ duy nhất cứu rỗi tôi suốt những ngày bận rộn đó.” Sa tư lự cười, ánh mắt bất chợt tối lại, khi nhắc đến ba chữ ngày bận rộn.

Khanh im lặng, cô hiểu những điều Sa nói là gì. Thân là gái giang hồ, những ngày bận rộn chính là những ngày tiếp khách đến chóng mặt, thân xác bị dày vò đến thảm thương.

“Sa này… có phải cô căm ghét đàn ông vì cô phải phục vụ họ không?” Khanh e dè lên tiếng, rồi bụm miệng, thảng thốt nhận ra bản thân đã thất thố.

Sa chỉ cười, không đáp vấn đề, mà xoay sang câu nói khác.

“Chỉ cần linh hồn cô còn nguyên vẹn, thì khuôn mặt có chằng chịt sẹo đi chăng nữa, cô vẫn mãi là thiên cổ mĩ nhân. Câu nói của Sakata Gintoki, cô nói xem, tôi có phải thiên cổ mĩ nhân không?”

“Quả là một câu nói tuyệt vời, trong truyện này hả?”

“Phải, câu nói đó, đã vực tôi dậy, sau suốt nhiều đêm triền miên lạnh lẽo. Tôi căm ghét mình, tôi cho rằng mình dơ dáy. Nhưng, linh hồn tôi vẫn nguyên vẹn. Nên, tôi không đau nữa. Và, tôi đã cố gắng, để có thể nhìn đàn ông, bằng một phần mười linh hồn mình. Tôi có thể lảng tránh họ, không nhìn, không nghe thấy họ, tất cả là để linh hồn tôi nguyên vẹn. Khanh, cô thì sao?”

Khanh câm lặng, cô không biết nói thế nào với người con gái này. Cô cũng không chắc mình có thể nói gì. Khanh được ăn học như thế bấy lâu, nhưng, sự nguyên vẹn kia, cô có cảm giác mình thua kém Sa một bậc.

“Tôi mượn truyện của cô được không?” Khanh mỉm cười, cầm lên một tập. Sa gật đầu.

“Đọc thật kĩ, nhớ từng câu từng chữ thì càng tốt, rồi trả nhanh nhé.”

“Ơ… cô đòi đọc kĩ mà trả nhanh… ơ…” Khanh nhăn mày, bất mãn, còn Sa chỉ bật cười rồi đẩy Khanh ra khỏi phòng.

Phía sau cánh cửa, Khanh thở dài. Chỉ cần cô ta hạnh phúc, đứa bé trong bụng sẽ được nuôi dưỡng, đúng không? Nhìn xuống tập truyện trên tay mình, Khanh nhíu mày. Cô ghét truyện tranh. Cảm giác như nó là thứ đục phá tâm hồn, như thể đem linh hồn con người ta cuốn vào đam mê. Giống như Sa vậy.

“Thật vớ vẩn!” Khanh nhún vai, đem thả cuốn truyện vào sọt rác bên cạnh mình.

Mở cửa phòng ra, Sa lắc đầu, cười mai mỉa. Nhặt lấy cuốn truyện lên, Sa phủi bụi rồi nâng niu rồi cười mai mỉa chua xót.

“Tôi không nên hy vọng, phải không?”

Minh không chắc những gì anh vừa chứng kiến, Sa dám mỉa mai vợ anh? Anh muốn bóp chết cô ta, cũng muốn rạch bụng cô ta ra rồi tước lấy đứa bé. Thật ngớ ngẩn. Một con điếm lại đi mỉa mai cô gái cao quý như Khanh?

Thật ra, cô mỉa mai chính mình nhiều hơn.

“Anh gọi tôi có việc gì?”

Sa khệ nệ ngồi xuống trước mặt Minh. Ánh mắt vẫn đắm đuối dán vào khung cửa kia, rồi ngáp ngáp.

“Tôi tìm cho cô căn nhà ở ngoại ô, cô làm ơn cút dùm.” Minh vào thẳng vấn đề, không e ngại.

“Tốt!”

Hơi bất ngờ, anh hỏi lại.

“Cô có yêu cầu đồ đạc gì không?”

“Tôi nghĩ tôi sẽ làm với quản gia của anh, tôi có hẳn một danh sách cho những thứ tôi cần dùng. Hy vọng chúng ta không phải gặp lại nhau trong suốt phần đời còn lại.”

Sa ngắm vuốt móng tay, sau đó đứng lên. Ngẫm nghĩ một chút, rồi mới nhẹ nhàng thở ra.

“Anh biết, đây không phải con anh.”

“Đúng, tôi và cô chưa từng ngủ với nhau. Kéo cô về chỉ để Khanh hài lòng.”

Hất nhẹ đầu, Sa cười nhạt.

“Tôi sẽ không cảm ơn anh.”

“Tôi cũng không cần!”

“Sa, cô thật sự muốn chuyển đi sao?” Khanh vặn xoắn tay vào nhau, nước mắt lưng tròng nhìn cô gái mới đến chưa được bao lâu đã bỏ đi.

Không hiểu sao Sa có cảm giác rất đáng sợ, phải gọi là rùng mình và kinh ngạc trước hành động nước mắt tròng quanh như thế. Đáng sợ quá! Sa nghĩ thầm, hơi cười cười rồi gật đầu đầy tránh né.

Một người như Sa, cô thừa biết kì thật tính cách của Khanh chả tốt đẹp gì như những thứ cô nàng thể hiện, nhưng đấy không phải việc của cô. Họ yêu nhau là đủ. Nhiệm vụ của cô là đẻ xong đứa bé, vứt nó cho một nhà giàu, và cô phải lên đường đi tìm cuộc đời mình.

A, tàn nhẫn! Cô cười, cô chính là loại người tàn nhẫn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s