[Tản mạn] Tuổi trẻ bi thương

Cho đến sau này, thứ còn lại chỉ còn là thành hồi ức bi thương.

1

Tuổi trẻ là một sự lặng câm với những nỗi cô đơn đan cài dày xéo. Thì ra, khi đứng giữa mênh mang, thứ chúng ta cảm nhận rõ rệt nhất, là cô đơn. Vết xước sẹo trong tim của một thời tuổi trẻ ngày đêm cào cấu, nóng bỏng và chua chát. Những vết xước rách ra, thứ ấm nóng đau đớn thỏa mãn kia tràn trề trong huyết quản, rồi cuối cùng, đến cuối cùng, là nguội dần và lạnh ngắt. Bỏng rát nơi đáy tim ấy, một ngày rất xa và rất xanh, sẽ trở nên lạnh lẽo.

Chúng ta dằng mình ra khỏi cô đơn, dằng mình ra khỏi nỗi ám ảnh về bất lực. Ở tuổi hai mươi, đơn côi vào đời, nhìn thấy trống rỗng, thấy mình lạc lõng, trống rỗng tột cùng rồi bó mình vào góc tối. Tự lúc nào rơi xuống vực sâu không thấy đáy.

Tôi có một cô bạn, búng mình khỏi cô đơn bằng cách điên cuồng làm việc, điên cuồng tận hưởng, điên cuồng động viên bản thân. Thản nhiên đối mặt với những lỗ hổng do mối tình đầu đem lại, đau đến quay quắt, nhưng đến khi đêm xuống, đối mặt với trống trải của chính bản thân, không tự chủ mà đi tìm một cái phao cứu sinh. Tôi vô tình là cái phao ấy. Lặng lẽ để cô ấy bám vào, chơi vơi giữa mênh mông và chông chênh, lắng nghe cô ấy kể rất nhiều về một ngày, về ước mơ, về nuối tiếc và những đau thương. Tôi tự nhủ, mạnh mẽ và méo mó. Cô ấy mạnh mẽ và méo mó. Chầm chậm dứt ra khỏi nỗi ám ảnh về một mối tình dở dang, hòa nhập với cuộc đời non trẻ và xanh mướt, rồi đau đớn đối mặt với bóng đêm của riêng mình, cô ấy như thế, là mạnh mẽ và méo mó.

Tuổi trẻ, rồi sẽ có phần hư hao và đau đớn. Thế hệ này, không chiến tranh, không đói nghèo, thế nhưng tuổi trẻ lại rơi vào khủng hoảng, đau đớn giữa không chung, lạc lối và kiệt quệ. Chìm trong những cảm xúc không của riêng ai, tuổi trẻ đằm mình vào những nỗi lo âu bất tận.

Băng mình qua đám gai cuộc đời, giữa buổi mười giờ sáng, lặng lẽ gạt những vụn vặt dưới chân, rồi lao mình vào chông gai phía trước. Máu túa ra, thấm đẫm đám gai. Rồi khi hoàng hôn buông, tà dương phủ máu, sáng lên màu đỏ rực rỡ bi thương. Đóa hoa tuổi trẻ của chúng ta, đã sáng lên vào buổi chiều tà như thế.

Bi thương của chúng ta, bắt đầu bằng những phần hụt hẫng trong tim. Đục thành lỗ rất nhỏ, rồi rơi rớt dần. Đứng giữa chông gai, tim dần hóa đá để thôi không thương tổn. Ngây thơ hai mươi năm qua tàn nhanh qua những tháng ngày bất chợt. Có quá nhiều điều để u buồn, những nỗi buồn khoét lấy tâm can. Trong tiềm thức trở thành phần dai dẳng, không ngừng dày vò, không ngừng dằng xé. Tâm trạng tệ dần, rồi lạc lõng.

Hai mươi của chiến tranh, là đồng lòng cho đất nước.

Hai mươi của hòa bình, lại vây lấy âu lo.

Lo âu của tuổi trẻ thật ra rất buồn cười. Lo âu của tuổi trẻ đang yêu còn buồn cười hơn.

Và bế tắc khi không biết phải lo gì, còn buồn cười nữa.

Người ta khỏa lấp bản thân bằng những bản ngã khác nhau. Suy cho cùng, đến một khoảnh khắc đều ngã mình kiệt quệ. Cơm áo gạo tiền đặt chênh vênh tầm mắt. Tình ái yêu đươnng lại chới với trong tầm tay. Tuổi thơ ngây thì lại tan nát. Tuổi để trải đời để đủ tự tin lại mơ hồ xa xăm.

Bi thương.

Thứ ánh sáng của tuổi trẻ thấy ngày hôm ấy, là thứ ánh sáng chan hòa, lóa mắt, phủ lấy mình, nhưng không tài nào hưởng thụ nổi. Ánh nắng của mười giờ sáng, là ánh sáng của tuổi hai mươi. Phủ đầy ước mơ, và đã là ước mơ, thì xa vời vợi.

Nói buồn, thì là buồn, vui thì là vui. Tôi đổi lại, đối với thanh xuân nhạt nhẽo của mình, chỉ cảm thấy chán nản và chán nản. Tôi không lo âu, tôi không cô đơn, tôi không thất tình.

Có chăng, là phút giây quay quắt mà tự nhiên tôi tự bới ra. Nhưng chung quy, xug quanh tôi, xung quanh thế giới mà mọi người lao vào làm việc và hành động, tôi thấy họ rất đau đớn. Bận rộn để tin rằng mình có ích, bận rộn để quên đi mình cô đơn, hòa nhập vào xã hội, đuổi theo ước mơ, những người như thế, đáng nể biết bao.

Tôi không cố tách cô đơn. Con người luôn cầu cạnh sự yêu thương và quan tâm, chẳng qua do sinh ra đời vốn đã một mình, nhân duyên trên đời đôi khi lại chắp vá, nên mới thấy cô đơn. Sự nhẹ nhõm của những vết xước mát lạnh nằm trong góc tim ấy, là đớn đau non nớt đầu đời, một loại đớn đau vô cùng dễ chịu. Thất bại ở tuổi hai mươi, vô hình chung là một thứ thần kì, đánh thức phần bản ngã mà tuổi trẻ chênh vênh cứ lao đi tìm kiếm.

Rồi đến cảm xúc.

Thành thật với cảm xúc của mình luôn khó. Tôi tự cho rằng mình là một người thành thật, nhưng khi đối mặt với những lựa chọn mang hướng cảm xúc, tôi liều mình quay về lí trí nhiều hơn. Cảm xúc, cũng là phần bất tận mà không ai có thể chọn lựa.

Nên tôi ngoài ngưỡng mộ với người có thể điên cuồng với trái tim mình, còn có phần ghen ghét nữa. cách họ biết được đâu là cảm xúc của mình, và đâu là nơi để yêu để nhớ để chờ để mong thật đáng khâm phục. Cho dù, phần dại khờ và những sai lầm quệt qua, vẽ cho họ một khung cảnh ảm đạm, họ vẫn chấp nhận và lao về nó.

Quá khứ là một bộ film tua đi tua lại, rồi trong hồi ức, kỷ niệm phai nhạt, dần dà vứt bỏ những thứ đau thương, cố gắng thay bằng hình ảnh mình mong muốn. Tô vẽ lên thứ hồi ức đó, khiến cho trưởng thành trở nên lệch lạc, bước chân vô thức nhìn nhận sai về giá trị của mình ngày hôm ấy. Của quá khứ và của giấc mơ.

Ừ thì, tuổi trẻ là sự bi thương khô đắng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s