[Transfic – Shokugeki no Souma] To reach the top – Chap 3

Chapter 3: Ai sắp xuất hiện?

d

Biệt thự Nakiri chưa bao giờ tĩnh lặng như thế. Senzaemon nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ phòng mình và mỉm cười khi nhìn thấy khu vườn ở khoảng cách này. Những bông hoa chớm nở trong thời khắc giao mùa chậm rãi. Ông tự hỏi liệu cháu ngoại của mình có làm tốt ở trong kí túc xá không.

Senzaemon hiểu rõ rằng cháu ông cứng đầu đến mức nào và chẳng bao giờ chịu thừa nhận bất cứ thứ gì. Suy nghĩ của con bé chỉ về công việc, khóa mình khỏi những suy nghĩ như các cô gáicùng lứa tuổi. Và phải, con bé làm việc rất chăm chỉ và cố gắng hết mình để được như ngày hôm nay. Nhưng ông không thể làm gì ngoài việc nghĩ xem thứ gì đã kìm hãm khả năng thật sự của cháu mình. Có lẽ, đó là lý do tại sao ông gửi Erina đi, là để tìm mảnh ghép mà ông đã bỏ lỡ.

“Chào ông nội~” giọng nói vang lên tinh nghịch.

Senzaemon mỉm cười khi ông quay lại, biết chắc chắn chủ nhân giọng nói này là ai. Mắt ông dừng lại ở mái tóc bạch kim tuyệt đẹp của người đứng trước mặt và nụ cười rạng rỡ của cô bé.

“Chào cháu, Alice!” Senzaemon đáp lời và ngồi xuống ghế “Điều gì làm cháu đến thăm ta vào một ngày đẹp trời như thế này?”

Alice ngồi xuống chiếc ghế ngay sát ông mình.

“Cháu băn khoăn hoài không biết Erina đã đi đâu. Cháu nghe đồn là cô ta chạy đến chỗ nào cho kì nghỉ rồi.” Alice đáp lời, ngón tay cô nhịp nhịp lên cánh tay của mình.

“Hmmm… ta chắc là Erina sẽ thấy rất vui khi có người thân ở cạnh con bé.”

“Cháu cũng nghĩ thế đó~”

Senzaemon mỉm cười và lấy ra một mảnh giấy nhỏ cùng chiếc bút, rồi nhanh chóng viết vài thứ lên giấy.

-Kí túc xá Cực Tinh-

Mọi người ngồi trong phòng ăn cùng bữa sáng của mình. Fumio nhìn xung quanh một lần nữa và nhếch một bên miệng ngay khi nhìn thấy mái tóc vàng mật ong quen thuộc. Nhưng đáng ngạc nhiên là thay vì ngồi một mình, Erina lại ngồi cùng với ba cô gái khác.

“Ta thắc mắc không biết đã có chuyện gì vào hôm qua?” bà nghĩ thầm, nhưng thay vì tò mò hơn, bà cho nó qua đi.

Erina thở dài và chớp mắt. Cô cảm thấy mệt mỏi vì cuộc nói chuyện thâu đêm hôm qua. Đó là lần đầu tiên cô thức muộn đến như thế mà không phải vì công việc.

“Mệt thật!” Erina nghĩ và chống tay lên má. Mắt cô từ từ nhắm lại và cơ thể dường như muốn đổ xuống.

“Trông cậu như bị vắt kiệt sức ế, Nakiri!”

Erina choàng tỉnh và nhìn lên, cuối cùng lại chạm mặt kẻ mà cô không bao giờ muốn nhìn lại.

“Hm… không thể nào.”

“Không liên quan đến cậu, Yukihira-kun” Erina đáp lại bằng chất giọng có phần gay gắt.

Megumi trao cho Erina ánh nhìn đầy quan tâm.

“Mình nghĩ là vì đêm qua, chúng mình ngủ muộn quá!” Megumi nói “Có lẽ cậu nên chợp mắt một chút, Nakiri-san.”

“Tôi ổn mà…”

Nhưng ngay khi Erina dứt lời, cô ngáp một cái. Tất cả mọi ngườ đều nhìn vào cô, Erina quay vội đi và cứng đầu nhắc lại.

“Tôi đã bảo tôi ổn mà.”

“Tốt nhất thì cậu nên ngủ đủ giấc, nếu không thì sức khỏe của cậu sẽ bị vấn đề đấy.” Marui nói “Cơ thể sẽ bị nhức mỏi, mắt kém, rối loạn ngôn ngữ…”

Erina trao cho Marui cái nhìn làm cậu ta im bặt ngay lập tức. Cô đứng dậy và thở dài.

“Tôi đi ngủ đây.” Cô càu nhàu.

Satoshi mỉm cười và nhìn Erina rời đi.

“Vẫn cứng đầu như ngày nào.”

Erina vào phòng Yukihi ra và ngồi trên mép giường.

“Không thể tin nổi là mình thực sự có thể ngủ ở nơi như thế này.” Cô tự nhủ với mình.

Mặc dù đã gần một tuần trôi qua, và cô thực sự đã ngủ rất ngon ở đây.

“Có thể ngủ được ở đây… chẳng lẽ ở đây thoải mái đến thế?”

Erina chưa bao giờ nghĩ rằng ngủ ở phòng của người khác có thể thoải mái. Có thể vì cô thật sự cảm thấy an toàn, hơn là ở phòng của mình, cái cảm giác ấm áp của căm phòng thật sự rất quen thuộc, cảm giác như thể cô đã ở rất gần một người vô cùng thân thuộc với mình.

Và ngay khi cô đặt mình lên giường, cô chìm vào giấc ngủ.

—o.0.o—

“Sao cô lại ở đây?” Hisako cảnh giác hỏi.

“Chỉ là chuyến thăm nhỏ thôi mà” Alice mỉm cười, với lấy một miếng đồ ăn và cắn lấy “Ông nội bảo tôi bữa trưa sẽ sớm hơn… vậy nên tôi đến đây.”

Hisako cau mày rồi ngồi xuống đối diện với Alice.

“Cậu chắc cũng lo lắng về Erina phải không?”

“Tất nhiên, tiểu thư Erina là người rất quan trọng với tôi mà.”(1)

Alice gật đầu và một nụ cười nhỏ hình thành trên gương mặt cô. Alice cắm dĩa vào bông cải xanh và nhìn lên Hisako.

“Có phải ý của cậu là bạn bè không?” Alice hỏi(2)

“Giờ thì cô muốn nói về cái gì đây?”

Alice rướn đến gần Hisako và thì thầm.

“Tôi biết thứ cậu thực sự quan tâm là gì, và nó chắc chắn không phải về Erina.” Alice tựa mình trở lại ghế và nhếch mép “Tôi có sai không?”

Hisako đột ngột đứng dậy, mắt cô mở to. Cô định nói điều gì nhưng lại thôi. Co không biết phải nói gì, và cơ thể cô dường như cứng lại.

“Dựa vào sự phản ứng này, tôi nghĩ tôi đã đúng.”

Alice đứng dậy và liếm môi. Cô thì thầm thêm điều gì đó khi lướt qua Hisako.

“Ờ, giờ thì tôi đi đây, Ryou đang đợi ngoài sảnh rồi.”

Hisako nắm chặt lòng bàn tay, ngay khi Alice rời đi, cho đến khi khớp tay trở nên trắng bệch. Giọt mồ hôi đổ trên má cô.

“Đừng có thân thiện quá đà với Erina, cô ấy không ngốc đâu. Cô ấy sẽ tìm ra mục đích thực sự của cậu chỉ qua nửa cái nháy mắt.”

-Night-

Erina tỉnh dậy và nhìn xung quanh, cô ngáp dài và thầm nghĩ.

“Mấy giờ rồi nhỉ?” nhìn xung quanh và khi chạm ánh nhìn vào chiếc đồng hồ, Erina bật dậy “Tám giờ tối rồi sao?!”

Cốc cốc.

Cánh cửa bật mở và Souma bước vào.

“Cậu tỉnh rồi à?” cậu cườ toe “Cậu ngủ y như đứa trẻ vậy.”

Erina trừng mắt, khuôn mặt ửng hồng vì ngại và đột ngột quát to.

“Tôi… tôi không cần cậu nói về điều đó.” Và sau đó bước ra ngoài.

Ngay khi cô nhìn thấy bà Fumio tiến về phía mình, Erina cất tiếng.

“Daimido-san?”

“Thiêng thật đấy Nakiri, có vài vị khách đang đợi cháu.” Bà mỉm cười “Và ta cũng có vài tin vui cho cháu đây.”

“Khách?” Erina hỏi lại, tâm trạng của cô trở nên bối rối.

“Cứ đi cùng ta.”

Fumio mỉm cười và Erina nhìn xem ai đến thăm mình. Đôi mắt màu thạch anh tím mở to ngay khi cô nhìn thấy mái tóc bạch kim quen thuộc.

“A…Alice?”

“Chào đằng ấy, Erina!” Alice quay lại mỉm cười rạng rỡ và chào to hết sức.

“Sao cô biết tôi ở đây?” Erina nói nhanh trong hơi thở.

“À, tôi đến thăm ông nội sáng nay và tôi hỏi ông.”

“Vậy cậu có hỏi tôi phải ở đây bao lâu không?” Erina đáp vội. Cô thật sự muốn thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt và bắt đầu quay trở về công việc của mình. Đã cả tuần trôi qua ở KTX Cực Tinh và cô cảm thấy tâm trí bắt đầu trở nên trống rỗng.

“Ông nội có nói là sẽ mất một thời gian, cứ đi và tận hưởng niềm vui thôi.” Alice khúc khích “Rồi, tôi biết cô có rất nhiều câu hỏi, về phòng cô rồi nói chuyện sau.”

“Phòng tôi? Tại sao?”

“Cô không biết sao? Tôi sẽ ở đây một thời gian với cô, càng đông càng vui đúng không”

“Gì cơ?”

Alice mỉm cười và lôi điện thoại ra.

“Ryou, cậu mang hành lý của tôi vào chưa? Được rồi, cứ vào đi.” Rồi quay sang Erina “Rồi, đến phòng cô chứ?”

Erina liếc sang Fumio, hỏi và mong sẽ chuyển sang chủ đề khác. Cô không thể về phòng vì a. cô chưa có phòng riêng và b. khai với Alice cô đã ở đâu là điều dại dột cuối cùng mà cô sẽ làm.

“Daimido-san, tin vui của cháu là gì ạ?”

“Ờ, đúng rồi.” Fumio đáp “Đây là chìa khóa phòng cháu, giường vác các đồ đạc cần thiết đã được chuyển đến khi cháu đang ngủ. Nhớ là đừng có để mất chìa khóa, tuần sau mới có chìa khóa sơ cua.”

Fumio đặt vào tay Erina chìa khóa.

“Đúng lúc thật.”Erina thở phào nghĩ thầm.

“Giờ cô mới nhận phòng à” Alice hỏi. “Thế mấy hôm trước cô ngủ đâu?”

Erina cảm thấy máu trong người cô đông lại. Cô liếc nhìn Alice, người có đôi mắt biết cười, rạng rỡ trong sự tò mò.

“Tôi đã ở chung phòng với Tadokoro-san.” Erina lấp liếm, cố gắng hạ giọng tự nhiên nhất có thể.

“Ờ, thế mà tôi đã nghĩ sẽ có thứ gì hay ho chứ.” Alice bĩu môi.

Megumi mỉm cười khi bước qua hành lang của kí túc xá. Cô cảm thấy sảng khoái và thoải mái hơn sau khi tắm và thấy bản thân thư giãn một chút. Megumi dừng lại khi cô nhận ra khuôn mặt khắc kỷ của Kurokiba Ryou.

Cậu ta mặc một chiếc áo thun màu đen với hoa văn lửa trên tay áo cùng với quần jean.

“Kurokiba-kun, điều gì mang cậu đến đây?” Megumi mỉm cười.

Cô không chắc liệu họ đã thực sự thân thiết được hay chưa, nhưng ít ra họ có thể nói chuyệnvới nhau theo cách bình thường. Mặc dù đã từng thua cậu ấy, và đã từng nghĩ đó là một con người thực sự đáng sợ, cô không nhận thấy điều đó ở Ryou như trước.

“Tôi ở đây để mang hành lí cho tiểu thư Alice.” Ryou trả lời.

“Ồ, tớ hiểu rồi. Chúng ta đi ra đây một chút được không?” Megumi đề nghị.

-Phòng của Erina-

Alice nhanh chóng bước vào ngay khi Erina mở khóa phòng.

“Hẳn rồi, cô có T.V. riêng của mình” Alice cười và nhanh chóng lấy cái điều khiển từ xa.

“Tại sao cô lại phải cần đến nó?” Erina hỏi, nhìn qua cái tủ và ngăn kéo.

“Rồi cô sẽ hiểu thôi.”

-Cốc cốc-

Erina mở cửa và nhìn thấy Ryou với Megumi.

“Đúng lúc lắm, Ryou.” Alice nói. Cô lấy hành lý từ tay cậu ta và mỉm cười. “Cảm ơn nhé.”

Alice liếc Erina, nhưng nhận ra rằng cô ấy đã đi mất.

“Erina đi đâu rồi?” Cô hỏi.

“Cậu ấy nói là đi lấy cái gì đó.” Megumi trả lời

Erina ở trong phòng của Souma, thu xếp quần áo của mình vào bên trong chiếc vali. “Xong.” Erina lẩm bẩm, lau mồ hôi.

Cô đứng lên và lấy tayxách hành lý.

“Đủ tất cả mọi thứ rồi chứ?” Souma hỏi, đi vào phòng.

“Ừ.”

Souma đưa bàn tay của mình ra. Erina liếc nhìn anh.

“Cậu cần tôi giúp gì không?”

“…Không cám ơn.”

Erina xách hành lý của mình và bước ra khỏi phòng, rồi nhận ra Souma đi ngay bên cạnh cô. “Cậu có cần gì không?” Cô hỏi, dừng lại và nhìn vào Souma với một ánh mắt khó chịu.

“Không có gì đâu:. Souma đáp lại với một nụ cười

-Một tiếng sau-

“Được rồi, xem film thôi!” Alice bung lụa, tháo dỡ hành lý của mình và lôi ra vài đĩa CD.

“Cậu lấy mấy cái này khi nào vậy?” Erina ngồi xuống giường và nhìn Alice.

“Mới lấy hôm qua và nghĩ cảnh xem film này với cô đó.” Alice nhanh chóng nhét vào đầu đĩa và ngồi dưới sàn, tựa mình vào thành dường “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô chịu ở chung dưới gầm trời với Yukihira nha.”

“Ờ, tôi đã mong nó chưa bao giờ xảy ra.”

“Cô có biết Hisako đã lo lắng thế nào chứ?”

Erina nhướn mày, môi nhếch lên cười nhạt.

“Cô không cần nói với tôi đâu.”

Alice vớ lấy điều khiển và bộ film bắt đầu.

“Gì đây? Tôi chẳng hiểu gì cả?” Theo dõi bằng tâm trạng chán nản, Erina làu bàu.

“Film lãng mạn, về một cô gái cô đơn, tách mình ra khỏi gia đình bởi vấn đề với cha, nhưng sau đó thì gặp một chàng trai và ở cùng với cậu ta.” Alice hào hứng đáp lại.

-Tiếng gõ cửa-

Alice lấy cầm điều khiển và tạm dừng phim. Cô mở cửa và mỉm cười. “Tôi rất vui vì các cậu đều đến. Phim mới bắt đầu thôi.”

Erina quay lại để xem đó là ai. “Tadokoro-san, các cậu …” Cô khé nói.

Megumi mỉm cười pha một chút lo âu và bước vào với Yuuki và Ryouko.

“Xin lỗi cậu vì đã tự ý.” Megumi nói với một nụ cười nhẹ. Tất cả họ đều ngồi xuống

“Bắt đầu xem đi.” Yuuki hớn hở chen giữa Megumi và Ryouko.

“Cảm ơn cậu đã mời chúng tớ, Nakiri-san.” Ryouko nói với vẻ biết ơn.

“Cứ gọi tôi là Alice, đằng nào tôi sẽ ở lại đây một thời gian.” Alice nói, lấy điều khiển và tiếp tục bộ phim.

-Reng reng-

“Xin chào?”

“Ta hiểu … Ta hiểu. Ta sẽ làm tất cả mọi thứ có thể.”

Senzaemon đặt điện thoại xuống, khuôn mặt của ông trông dữ tợn khi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ta sẽ phải làm gì đây?”

Chú thích:

(1), (2): mình dịch theo ngữ cảnh, nhưng có vẻ như trong fic này Hisako không phải là một người bạn hết tâm hết sức vớ Erina.

Nhân vật có vẻ bị OOC hơi nhiều nhỉ, mình đang cân nhắc liệu có nên dịch tiếp hay không, vì càng về sau, chiều hướng câu chuyện có phần hơi bị thái quá, chưa kể đã khá lâu rồi kể từ lần cuối author update, và vấn đề là cốt truyện manga đang ngày một hay hơn, vụ ở KTX cũng có nữa… Hmn… được rồi, đợi đến khi có 139 mình sẽ nghĩ xem nên dịch nốt không.

Anw, I hope you enjoy this chap.

One thought on “[Transfic – Shokugeki no Souma] To reach the top – Chap 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s