[Truyện ngắn] Âm vọng đơn côi – completed

Âm vọng đơn côi

disorted_texture_4

Author: Zinnia Reigia

Characters: Thanh – Huyên – Nguyên – Thiên

Rating: T

Disclaimer: thật ra họ thuộc về mình theo cách nào đấy.

Summary:

Nghe như tiếng thở dài. Đồ ngốc, tôi có thể hóa thành tro bụi, nhưng nhất quyết tôi vẫn yêu anh. Theo cái cách đau khổ nhất.

Đôi lời của tác giả:

Mình đặt tiêu đề là âm vọng đơn côi do một lần nhìn thấy một tác phẩm truyện tranh được dịch trên vnsharing. Chỉ mượn tạm tiêu đề, tuyệt đối không có coppy ở đâu, Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và tác phẩm này hoàn toàn hư cấu, không liên quan đến cá nhân hay bất cứ đoàn thể nào.

—o.0.o—

“Anh muốn chia tay!”

Anh đút tay vào túi quần, đôi mắt lạnh nhìn phía ngoài xa, buông một tiếng thở khẽ khàng. Cô nhìn anh, có chút bỡ ngỡ, que kem trên tay đột nhiên run rẩy và rơi xuống đất.

“Dạ?”

“Anh muốn chia tay!”

Anh lặp lại, hơi cười. Cô vẫn trao cho anh cái nhìn đầy ý nghĩa.

“Tại sao?”

“Anh chán em rồi. Anh đã có người khác.”

Cô suy nghĩ, cũng hơi mỉm cười trước lời nói chân thật lạnh lùng của anh. Rồi bình thản gật đầu. Cúi xuống đất, cô di chân lên miếng kem đang tan chảy.

“Em có một yêu cầu nhỏ.”

“…”

“Anh hôn em được không.”

Anh gật đầu và kéo cô lại, rất nhẹ nhàng và nâng niu. Một nụ cười nhoẻn ra tinh quái trên gương mặt cô rồi nhanh chóng tắt đi. Anh từ tốn nâng cằm cô lên và đặt lên môi cô nụ hôn nhẹ. Rất nhẹ nhàng và đằm thắm. Một nụ hôn thật sâu. Cô cười.

Thói quen của cô luôn mở mắt khi hôn, còn anh, chỉ đơn thuần là thưởng thức nụ hôn ấy và yêu thương cô bằng những nụ hôn nồng nàn. Bất chợt như nhớ ra điều gì, anh dứt môi ra, lạnh lẽo hỏi.

“Thế được chưa?”

“Nhóc à!” cô nhón người, xoa đầu anh “Anh còn yêu em lắm, không chán em đâu!”

“Anh chán em thật rồi!” anh từ tốn đáp lại, bình tĩnh nhìn vào mắt cô, khẳng định điều mình nói là chân thật.

Cô ngồi xuống, tay đan vào tóc và xoắn những sợi mảnh ấy vào với nhau.

“Anh bị bệnh gì sắp chết không?”

“Hả?”

“Hay đại loại là anh có biến cố gia đình gì không?”

“Hả?”

“Trong film, truyện, tiểu thuyết, fic, nếu hai người đang yêu nhau thắm thiết, mà đột ngột một người đòi chia tay ắt hẳn có vấn đề. Hay mẹ anh ngăn cản chúng ta?”

“Em tưởng tượng hơi nhiều rồi.”

“Vũ Thiên! Anh không lừa được em đâu, trong hai ta, kẻ tàn nhẫn mới là em.” Cô nhìn lên, xoáy vào anh một ánh nhìn châm chọc “Nói thật đi! Anh biết nếu có người bỏ rơi người còn lại, thì đó sẽ là em. Chứ không phải anh.”

“Thanh!” Anh quỳ xuống trước mặt cô, từ tốn và run rẩy đưa tay lên vuốt tóc cô “Anh xin lỗi. Anh thật sự không thể bỏ rơi em mà đi.”

“Đồ ngốc!” cô cười, ôm lấy anh “Nói đi! Anh bị làm sao?”

Mười chín ngày sau đó. Cô thản nhiên đến dự đám tang anh, không khóc, đôi khi người ta thấy cô buông một nụ cười châm biếm. Như cái cách người ta khinh rẻ một ai đó. Họ nhìn cô rồi xì xào sau lưng, cô chỉ đơn giản là đứng ngắm anh qua lớp kính quan tài, rồi mỉm cười rất nhẹ.

“Em biết mà, Thiên. Em thắng rồi.”

Cái cách anh khóc trong tay cô, cái cách anh hôn cô, cô đều biết, chỉ là không nói mà thôi. Và vì không nói, nên mới lặng lẽ nhìn anh đi khuất, mới lặng lẽ để giọt nước mắt rơi ngược vào trong. ừ… cô biết anh bị bệnh, từ trước khi anh nhận ra điều đó. Cô cũng biết, người bỏ mình lại phía sau là anh.

Những năm tháng về sau, khi cô nhìn lại, vẫn không hiểu tại sao ngày đó cô không đổ gục, không hiểu sao ngày đó đủ nhẫn tâm với bản thân để đẩy anh đi. Có lẽ là do chính sự tự tôn ngu ngốc của mình, cũng là do ước nguyện rời xa cô của anh.

Đến cùng, cả hai người vẫn chỉ có anh đơn phương, mải miết đuổi theo cô cùng thứ tình yêu chân thành nhất.

—o.0.o—

Trần Thanh phát hiện mình có một khả năng đáng sợ từ lần chết hụt khi đi tham quan: Tạo ra ảo giác cho người khác và cho chính mình. Một khả năng vô dụng. Thanh biết thế, nhưng kể từ khi Thiên chết, thứ duy nhất cô bấu víu là hình ảnh của anh mà cô tạo ra cho chính mình. Anh cười, anh nói và những nụ hôn không thể cảm nhận.

Thanh ưa thích cái khả năng đó, nhưng cũng lậm dần vào những bóng ma hư ảo. Hiếm người biết chuyện này, họ cũng không cố lôi kéo cô ra khỏi bóng tối của cuộc sống mà chỉ đơn thuần là cảm thấy kì quặc mà thôi.

Vì thế nên từ khi gặp một người lạ mặt, Trần Thanh đột nhiên tin vào phép màu.

Cô thích ngồi trong manga café và đọc truyện. Món ăn cô thường gọi là xúc xích bạch tuộc đắt đỏ và một cốc đá bào vị nho. Lâu lâu, cô đổi gió lên ngồi phòng ecchi và ngắm nhìn mọi người cùng với nụ cười mỉm lúc nào cũng ở trên môi.

Cô luôn ngồi nhìn anh trong bóng tối. Luôn mỉm cười khi hình ảnh anh hiện ra. Những lúc ấy cô thường chỉ có một mình. Và khóc. Nước mắt chảy, cô vẫn mở to mắt, tạo ra anh xuất hiện và gạt đi nước mắt cô.

Trần Thanh không yêu Vũ Thiên. Thứ cô dành cho anh là một sự níu kéo đeo bám dai dẳng. Và là cả sự sở hữu đầu tiên cô có. Nhưng… bây giờ, cô chỉ có thể bám vào anh qua ảo ảnh cô tạo nên.

—o.0.o—

Một buổi chiều thu.

Thanh có thói quen đi xem film một mình. Cô không thích việc dẫn theo ai đó đi cùng mình. Quan niệm của một người khiến cô không ưa xem film nhiều người. Mua vé, chọn chỗ ngồi ngoài góc cuối cùng, cô ngồi đợi giờ film và bắt đầu đọc sách. Đọc sách là sở thích cô có từ khi còn nhỏ. Cô thích những thứ mà sách đưa ra, dù nó có điên rồ, hay đau đớn, cô đều muốn cảm nhận.

Cho đến khi một người đàn ông lạ mặt ngồi xuống trước mặt cô. Thanh không để tâm lắm, chỉ khi cô buông sác xuống và ngẩng lên, cô mới ngỡ ngàng.

Thiên. Vũ Thiên.

Mắt sáng, mũi cao và bờ môi màu nhạt. Cô nắm rõ khuôn mặt ấy, cô thậm chí đã nhìn khuôn mặt ấy bị chôn vùi. Người đàn ông không nghe thấy gì, anh đeo tai nghe và nhịp nhịp tay lên bàn. Đôi mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài rạp Quốc gia.

Thiên…

Không đúng, Thiên không thích đeo tai nghe, anh ấy cũng không thích nghe nhạc.

Thanh cố trấn tĩnh, im lặng đánh giá người đàn ông trước mặt, cô mới ngờ ngợ nhìn thấy vết sẹo lờ mờ bên khóe mắt trái của anh ta. Vết sẹo hẳn đã lâu. Thanh thở phào.

Thật sự không phải Thiên. Không phải.

Cô không thể đọc sách được nữa, bối rối đứng dậy rồi vào phòng chiếu khi nó mở cửa cho khách vào.

Người đàn ông phía sau lưng cô lơ đãng nhìn Thanh rồi quay mặt đi, cũng thong thả đứng lên và tiến về phòng chiếu.

Thanh thật muốn văng tục. Cô gái trẻ đã suýt thốt lên tiếng chửi khi nhìn thấy người -đàn-ông-có-khuôn-mặt-giống-hệt-Thiên ấy. Thật sự lời nói đã vội lọt ra, may mắn cô thu lại đươc.

Chết tiệt! Đ*!

Đột nhiên, người bên cạnh nhăn mày.

Mình nói to chăng?

Một buồi xem film tồi tệ. Cô đã không thể chú ý vào bộ flm mình vừa xem. Dù sao thì chế độ ảo ảnh của cô không có hoạt động, và người bên cạnh Thanh khiến cô nhớ đến hồn ma. Cảm xúc thật sự rất khó chịu. Nó chộn rộn trong bụng và khiến cô muốn ói ra.

“Xin lỗi.”

Thanh giật mình, quay lại.

“Cô quên điện thoại ở ghế này.”

Người đàn ông chìa chiếc điện thoại ra cho cô, cười cười. Thanh đột ngột cảm thấy kinh sợ rồi gật đầu, lí nhí cảm ơn. Giọng gã lạnh tanh, thật sự có chút mờ ám và đáng sợ.

Lần thứ hai trong một tuần khi chạm phải một bóng ma không phải ảo giác là quá nhiều! Đến mức Thanh đột ngột muốn tìm đến cái chết. Lần này, là ở trong quán café manga cô hay lui tới. Gã ngồi ngay cạnh cô, thong thả lấy bộ Hikaru No Go ra và chậm rãi đọc. Vẫn đeo tai nghe, vẫn vết sẹo, đôi lúc, Thanh rùng mình. Là sợ…

Hắn gọi món ăn, cô nuốt nước bọt quay đi. Phản ứng tự nhiên khi cô chả mang đồng nào và đến đọc chùa. Bụng sôi, cô lén liếc hắn, hắn cười.

“Cô muốn ăn không?”

Eh?

“Tôi vốn ăn ít, không nghĩ chỗ cơm này lại nhiều thế!”

Eh?

“Cô đừng ngại, tôi có thể gọi thêm suất khác.”

“À không, à quên, vâng. Tôi cảm ơn nhưng không cần đâu.” Thanh cười méo mó, gã nhìn cô kì quặc.

“Cô chắc chứ?” dò xét.

“…” gật gật.

“Nhưng bụng cô vừa kêu…”

Thanh chậm rãi thưởng thức miếng trứng dần tan trong miệng mình. Thư thái cảm nhận nó và nhai thật chậm. Cô quên hoàn toàn người ngồi trước mặt mình là một kẻ xa lạ có khuôn mặt của Thiên trừ vết sẹo, vui vẻ cười nói với anh.

“Chào anh, tôi là Thanh. Trần Thanh.”

“Vâng, tôi là Nguyên. Đinh Quốc Nguyên.”

Cô và Nguyên nói chuyện một hồi, về manga, về đồ ăn, yukata, kimono và những thứ liên quan đến Nhật Bản. Trong thoáng chốc, Thanh đã tin rằng người đàn ông trước mặt mình là Thiên cho đến khi nhìn cách anh cầm đũa. Tay trái. Thanh cười. Thiên thuận tay phải, tay trái anh hầu như không dùng đến. Nguyên đáp lại ánh nhìn thẫn thờ của cô bằng tiếng húng hắng trong cổ họng.

“A! Xin lỗi… Anh rất giống một người mà tôi quen.” Thanh gãi đầu rồi cúi xuống ăn.

“Vậy sao?” Nguyên gật gật đầu, rồi có vẻ trầm ngâm. Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Rồi ai nấy làm việc của mình.

Nguyên thôi không đọc nữa, anh lấy trong cặp chiếc vaio màu bạc rồi mở máy ra. Thanh chậm rãi nhắm mắt rồi lắc đầu, suốt ngày hôm đó, cô chỉ lén nhìn Nguyên qua mái tóc rủ xuống. Thi thoảng thấy anh khẽ cười.

Có lẽ đang đọc cái gì thú vị.

—o.0.o—

Những ngày sau đó, cô đều có thể vô tình gặp Nguyên. Việc tìm về Thiên trong đêm không còn nữa. Cô chỉ đơn thuần thoáng nhìn anh một vài lần trước khi đi ngủ.

Thì ra, cảm giác cô đơn và bất chợt gặp một kẻ làm chỗ dựa là thế này. Thanh cười nhạt. Cũng là cảm giác y hệt Thiên…

Chỉ là, đối mặt với Nguyên, cô cẩn trọng giấu mình đằng sau một sự trầm lặng tĩnh tại. Trước mặt Thiên, cô mặc nhiên là một con khốn. Một con khốn bỏ rơi anh trong những nỗi đau, chỉ trưng diện ra sự khốn nạn nhất.

“…

“Thiên!”

“Dạ?”

Thanh cười, rúc vào anh, điếu thuốc trên tay cô dịch chuyển qua lại. Cầm lấy điếu thuốc sắp tàn lửa, cô huơ huơ trước mặt anh.

“Anh có dám vì em mà bị điếu thuốc này dí vào người?”

“Có,” Thiên trả lời dứt khoát rồi ôm cô vào lòng, ghì cô trong tay và đặt lên tóc cô một nụ hôn.

“Thế sao? Thử nhé!” Thanh cười, bình tĩnh dí tàn lửa đó vào thẳng tay anh.

“Ah…” Anh rên nhẹ, cô cảm thấy sự rùng mình nơi anh và mỉm cười mãn nguyện.

“Anh không được kêu.” Thanh ra lệnh và ấn mạnh hơn.

Anh quả thật không kêu, âm thầm chịu đựng.

Lửa thuốc lá trên 700­­oC, Thiên tuyệt nhiên không thốt ra một tiếng kêu. Thanh hoảng hốt thả điếu thuốc vội vã quay lại ôm chặt Thiên.

“Em xin lỗi. Em như thế mà anh vẫn yêu sao?”

“Vẫn.”

Thanh thấy lưỡi mình mặn đắng, cô cười. Một nụ cười hả hê.

…”

Trước mặt Nguyên, cô bình tĩnh và dịu dàng. Một sự dịu dàng thành thật. Cô cay đắng nhận ra điều đó khi vô tình quan tâm đến anh khi nghe tin anh ốm. Một chút mỉa mai, cô cười vào chính mình trong gương. Nhắm mắt lại, mở mắt ra.

Ảo ảnh, bật!

Cô nhìn thấy Thiên, nguyên vẹn và trầm lặng. Dịu dàng mà lạnh lùng đứng phía sau cô qua gương. Ảo giác thật tuyệt vời, nó cho cô tất cả những gì cô muốn thấy. Và cô chỉ đơn thuần muốn thấy anh. Một khắc sau, ảo ảnh vẫn ở đó, chỉ là, có thêm một người thứ hai y hệt.

Nguyên.

Cô im lặng đánh giá bóng ma và người thật, thầm cảm thán về sự ngẫu nhiên của tạo hóa khi tạo ra hai người giống hệt nhau đến vậy. Cũng cảm thấy chua chát và ngẫm rằng liệu có phải ông trời muốn cô hủy hoại bản thân và ân hận trước sự tàn nhẫn của cô với Thiên? Kể cả thế, cô chấp nhận. Đó là cái giá cô phải trả.

Em không yêu anh Thiên à.

Anh biết.

Đừng đuổi theo em nữa.

Em không cấm được anh đâu. Cả việc anh ở bên cạnh em cũng thế.

Đó là những lời nói của Thiên khi ôm cô vào lòng trong đêm đầu tiên của họ. Gió lạnh thốc vào da, cô vẫn cảm thấy ấm áp. Nhưng trống rỗng. Cô thấy trống rỗng trong lòng, mắt ráo hoảnh nghe tiếng thở đều đều của anh, cảm thấy chán ghét vòng tay dịu dàng mà mạnh mẽ này.

Hoàn toàn không hay anh cũng không ngủ, chỉ thầm nguyền rủa trong lòng và siết lấy cô chặt hơn.

Tình yêu của anh là quá đủ, nhưng đó chỉ là khía cạnh về tình yêu, cô muốn những thứ khác. Chính cô cũng không biết cô đòi hỏi gì. Nhưng… Thiên đã chết rồi. Đã thật sự chết rồi. Nên cô có đòi hỏi anh thì cũng chỉ là sự yên bình. Vậy tại sao lại có một người tên Nguyên xuất hiện? Phong trần, đạm bạc, bình tĩnh. Anh ta khác anh. Không dịu dàng, đối đãi với Thanh như đối đãi với một người bạn thân hơn bình thường một chút. Điều đó khiến Thanh băn khoăn, và có chút đau lòng.

Đột nhiên, một ngày nọ, Nguyên gõ cửa nhà cô.

Tự nhiên, cô mở cửa mời anh vào và pha trà cho anh.

Đột nhiên, Nguyên đứng phía sau cô, ôm.

Là một cái ôm cứng ngắc.

Cái quái…

“Anh thích em.”

—o.0.o—

Cô đoán cô đang bị trả thù. Cô đoán thế.

Cô nhận thấy sự dai dẳng của mình, cô nhận thấy những vết sẹo trong tim chậm rãi liền lại. Cô nhận thấy thế. Và cô bật khóc.

Ảo ảnh, bật!

Thiên của cô hiện ra, mỉm cười. Anh cười. Chết tiệt! Người đàn ông của riêng cô đang bật cười. Cô gắt gao ôm lấy ngực mình, khóc không thành tiếng.

“Thiên, em xin lỗi, em thật sự xin lỗi anh.”

Ảo ảnh mỉm cười.

Cô đắm mình trong hư ảo rất lâu, cũng đắm mình trong nỗi nhớ mà lần đầu tiên cô biết đến. Khắc khoải đến nhường nào? Ngày Nguyên nói anh thích cô, cô đã tự mình ngã vào một trò chơi tràn đầy dối trá. Ngày đó, cô biết, mình đáng bị đối xử tệ hại, như cô từng đối xử với Thiên. Thiên của riêng cô. Thuộc về một mình cô, và chỉ cô thôi.

Đêm nay, ảo ảnh bên cô cả đêm.

Thanh nhấc mình ra khỏi cơn mơ, cứ nhìn vào hư không như vậy, trống rỗng. Rồi nhấc điện thoại lên, cô lặng lẽ gửi đi dòng tin nhắn “Em đồng ý.”

Ở bên kia, người nhận được tin nhắn khẽ mỉm cười.

“Sao anh cười? Ai nhắn tin gì mà anh vui vậy?” cô gái trẻ đang vắt tay ngang người Nguyên cất giọng, mơ hồ, nũng nịu.

“Ngủ đi cưng, anh yêu em.”

Anh đối với người phụ nữ đang ôm mình là yêu.

Đối với cô gái tên Thanh kia? Là không cảm xúc.

—o.0.o—

“Anh biết cái kết của Odette không?”

Thanh đặt xuống trước mặt Nguyên một khay đồ ăn vặt, chủ yếu là đồ chiên.

“Trong vũ khúc thiên nga, chỉ có cái kết của nữ chính, nữ phản diện thì không ai nhắc đến cả.” Thanh cười, vén tóc qua tai “Anh biết không?”

“Không.”

“Chính là một ngày sau, cô ấy sẽ là kẻ thứ ba phá nát hạnh phúc của hoàng tử và công chúa thiên nga.” Thanh mỉm cười, cắn một miếng takoyaki.

Rồi đôi mắt chăm chú quan sát cử động của người đàn ông kia. Bật cười trong tâm tưởng.

Không thể buông được nữa rồi.

“Em yêu anh.” Cô thì thào, dựa vào vai Nguyên, ngắm đêm giao thừa.

“Anh thích em.” Nguyên đặt lên tóc cô một nụ hôn, tay vô thức đem cô ôm chặt.

Thanh cười nhạt.

“Em yêu anh.” Cô nhón chân, nói thầm vào tai anh trong ngày lễ tình nhân, mỉm cười rực rỡ trong cái giá lạnh tháng giêng âm lịch.

“Anh thích em.” Nguyên ghì lấy cô, thì thào đáp lại.

Thanh cười nhạt.

Thanh rất tàn nhẫn, có điều, trước mắt cô, nữ chính mà cô muốn phá đám, còn tàn nhẫn hơn cô gấp bội. Đôi mắt rất trầm, làn da trắng như sứ và một nụ cười dịu dàng đến mong manh. Nhìn qua, Thanh đột nhiên muốn đem bóp nát. Có điều, người bóp nát ở đây là cô gái ấy.

“Bạn là người cố tình gửi mình những tấm ảnh của bạn và Nguyên?” cô ấy nhỏ giọng, hết sức nhẹ nhàng.

“Phải.”

Đảo mắt suy nghĩ ra chiều ngây thơ, cô gái trẻ trước mặt hỏi lại.

“Để làm gì?”

Đó là lần đầu tiên, Thanh cảm thấy như mình bị cắn, trở nên  tê dại.

“Nếu là để mình ghen, xin lỗi, chiêu đó hơi thất bại. Nếu là để mình đau khổ hay chứng minh Nguyên và mình chẳng là gì của nhau, thì chiêu đó càng không dùng được.”

Thanh thở dài.

“Chỉ là muốn nhờ bạn của anh ấy giữ giúp tôi những kỷ niệm đẹp mà thôi.”

“Những kỷ niệm đẹp của tôi và Nguyên, đều do anh ấy giữ.”

Trần Thanh oanh oanh liệt liệt thất bại. Vốn định chơi trò mặt dày, làm mĩ nữ trước mặt trở nên đau khổ, nào ngờ, mĩ nữ da mặt tưởng mỏng, ai dè dày ngang tường thành.

—o.0.o—

Cô vẫn yêu Nguyên.

Yêu cuồng nhiệt.

Không dứt mình ra được, cũng không thể thôi thúc trái tim hãy dừng lại. Nhưng cô biết, mình thất bại. Cô đáng bị thế. Cô đối xử tàn tệ với Thiên. Lạy Chúa, đó là người duy nhất yêu cô đến cuồng dại. Và rồi rời bỏ cô ngay trước khi cô nhận ra cô cũng có thể yêu anh, thậm chí còn điên cuồng hơn nữa.

Cô chìm trong rượu. Như một lựa chọn để kết liễu những nỗi đau dai dẳng mà mối tình này đem lại.

Nguyên nhìn cô gái trẻ trước mặt, trong lòng không biết có bao nhiêu là tiếc nuối.

“Anh sẽ thích Thanh. Rất nhanh!” cô ngước đôi mắt trong trẻo của mình, nhìn anh.

“Vậy sao?” anh hờ hững đáp lời, đem kéo thân xác trần trụi của cô lại gần mình, đặt cô vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu cô.

“Nhưng có lẽ, cô ấy sẽ từ bỏ chuyện này, trước khi anh yêu cô ấy. Người hưởng lợi vô tình là em.”

“Huyên!”

“Anh phải biết, em yêu Thiên…”

—o.0.o—

“Cô biết gì không?” Huyên đẩy một chiếc hộp nhỏ trước mặt Thanh, gần như nghẹn ngào. “Anh ấy đã rất yêu cô. Cô gái có mái tóc nâu và luôn mặc những chiếc váy rực rỡ nhất. Cô gái tàn nhẫn, đem đốt trụi một phần thịt trên da tay anh. Nhưng anh ấy yêu cô. Yêu điên cuồng như tôi yêu anh ấy.”

“Đây là gì?” Thanh nhìn chiếc hộp gỗ trước mặt, bất an dâng trào.

“Thứ cuối cùng anh ấy để lại. Nhưng lại để lại cho cô.” Huyên nhìn Thanh, đôi mắt trong trẻo, rạng rỡ.

Thanh chợt thấy mình bị đẩy lùi vào bóng tối. Viễn cảnh cô chìm nghỉm dưới vũng bùn hiện lên, sau viễn cảnh cô thả mình vào màn đêm thăm thẳm.

Thanh sợ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ, một kẻ khốn nạn như cô lại bắt đầu biết sợ trước kẻ còn khốn nạn hơn. Huyên là một kẻ khổ sở với tình yêu quay quắt. Thanh là một kẻ khốn đốn với tình yêu không trọn.

Nguyên yêu Huyên, Huyên yêu Thiên, Thiên yêu Thanh, Thanh yêu Nguyên.

Đuổi bắt nhiều đến mức một người buộc phải từ bỏ.

“Anh đã biết em là ai trước khi anh gặp em sao?” Thanh cười, đứng trước mặt Nguyên, cô không cho phép mình run rẩy.

“Phải.”

“Vì sao nói thích em?”

“Huyên muốn trả thù em.”

“Em hiểu rồi. Vì em tàn nhẫn với Thiên, nên Huyên muốn đẩy em vào bất hạnh ái tình. Cô ấy làm được rồi. Em không thể ngừng yêu anh… Không thể.”

Đó là lần cuối cô gặp Thanh.

Nghe như tiếng thở dài. Đồ ngốc, tôi có thể hóa thành tro bụi, nhưng nhất quyết tôi vẫn yêu anh. Theo cái cách đau khổ nhất.

Kết thúc?

Không ai trong số họ hạnh phúc cả. Nhưng nhất định, Thanh phải là người đau khổ nhất.

Và cô đúng là đau khổ nhất.

Vuột mất Thiên.

Thiên thực sự biến mất.

Và ôm lấy Nguyên, có điều, Nguyên mãi mãi không thuộc về cô.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s