[Lải nhải] Những chiếc xe

Viết hồi năm 2013 =)))) 2 năm rồi

hamming bird1

1. Xe điện

Tôi gọi những chiếc xe nhỏ nhỏ đó là xe ton ton.

Xe đạp điện thì không nói, chúng có cái màu bạc bạc, đôi lúc trông màu mè hơn thì cũng không thoát khỏi tông màu lạnh, và trông chúng cứ bé bỏng, nhỏ xíu, run rẩy. Và người ngồi trên xe trông cũng bé bé, nhỏ xíu, run rẩy.

Tôi khúc khích với trí tưởng tượng của mình, và đặt tên nó là xe ton ton.

Anh yêu xinh đẹp của tôi từng nói anh ghét xe đạp điện, em không thấy nó cứ ton ton ton ton sao? Từ chính xác là từ ton ton đấy. Tôi bật cười. Và vì anh ghét xe đạp điện, nên tôi cũng ghét xe đạp điện.

Một ngày nọ… thật ra thì nên nói là rất nhiều ngày thì đúng hơn, khi tôi thong thả đạp xe, con xe thống nhất của tôi, và dừng lại trước đèn đỏ ở ngã tư Nguyễn Chí Thanh – Láng, một chiếc ton ton kẹp ba uốn một vòng điêu luyện trước mặt tôi, sau đó, mất hút sau loạt người ào ạt đi từ phía đèn xanh bên kia.

Tôi bất chợt khâm phục, một sự khâm phục thầm kín dâng lên dành cho chiếc ton ton ấy.

À, quả là sức chịu đựng đáng kinh ngạc với một bé ton ton.

Với xe máy điện, tôi cảm thấy có chút cảm xúc hơn. Thi thoảng, bạn sẽ bắt gặp những chiếc xe xinh xinh, với giỏ mây, và cái yên bé tẹo phóng vù qua trước mặt. Bạn sẽ ngẩn ngơ một hồi, câu hỏi bất chợt vang lên trong đầu bạn thứ phương tiện kia là gì. Và đáp án, đó là xe máy điện.

Một cô gái mặc áo chít eo, chiếc váy mềm mại lụa hồng ngồi ngay ngắn trên chiếc xe điện gắn giỏ mây, trong giỏ mây,một lẵng hoa xinh đẹp nhỏ nhắn hiện ra, rung rinh trong gió. Bạn sẽ ngẩn ngơ thêm giây lát, vì chao ôi, nét duyên dáng đó mới khiến bạn thầm yêu thích là bao.

Chỉ là, tôi không thích hoa, không mặc váy, không biết đi xe điện, nên đành nhìn theo bằng chút ngẩn ngơ với tốc độ của xe.

Ton ton.

Ton ton trên đường. Ton ton lạng lách qua các ngã tư, ton ton vượt đèn đỏ, ton ton không đội mũ bảo hiểm, ton ton kẹp ba, và ton ton thường thuộc về một thế hệ học trò.

Tôi nhớ, có một lần, ton ton đâm phải tôi.

Chỉ là suýt đâm thôi, vì ton ton đã dừng lại. Cậu học trò đội trên đầu quả tóc như quả dứa trừng mắt nhìn tôi, khạc ra một bãi đờm, lầm bầm từ tục (hãy gọi là tục từ) rồi hét rõ to đi đứng thế à.

Tôi nheo mắt nhìn tín hiệu giao thông, làn đường tôi đi vẫn đèn xanh nãy giờ, sự đụng chạm này khiến tôi nghi ngờ về thị lực của chính bản thân. Nhưng tôi kệ, tiếp tục cặm cụi đạp xe, và vẫn nghe phía sau tiếng hét ngổ ngáo nọ.

Phải rồi, ton ton.

Tôi nhớ, khi ngồi sau yên xe ton ton của cô em họ, cảm giác giống như tham gia trò chơi mạo hiểm, mà vật cược, là tính mạng của cả hai, cùng chiếc xe hẳn là 50kg này. Tôi run rẩy bám lấy yên xe, mỗi lần em nó lách qua một dòng người, phanh gấp, rồi nhấn “ga” một cách điêu luyện. Thầm cầu nguyện dưới sự chứng giám của Chúa trời, các vị thánh thần thông quảng đại, hy vọng rằng mình có thể bình an. May quá, tôi vẫn sống.

Và từ đó, tôi thề không ngồi sau cái yên xe ton ton ấy nữa. Vì cái yên, nó cũng ton ton, có cảm tưởng, tôi sẽ bị hất thẳng cẳng ra ngoài. Rơi bộp xuống lòng đường và tiếng kêu cứu của tôi sẽ bị tiếng còi xe nhấn chìm một cách thảm hại.

Đó là giấc mơ của tôi trong cái đêm mà được em họ đèo về.

Ton ton. Ôi, những chiếc xe ấy, thật diệu kì làm sao, khi đem cho người lái một cảm giác xông pha thú vị. Cứ mỗi lần tôi dừng lại mà một chiếc ton ton lướt qua, tim tôi thắt một nùi, nhảy thon thót và rùng mình.

Và đấy, là câu chuyện của tôi về ton ton. Câu chuyện hẳn rất nhàm chán, rất nhố nhăng, nhưng, đó là ton ton. Và ton ton, thì cứ thế, rong ruổi trên các chặng đường, kẹp hẳn ba người trên cái yên bé xíu, và, tôi luôn ngả mũ kính cẩn khâm phục sự chịu đựng dẻo dai của một thế hệ ton ton thời hiện đại.

2. Sang chảnh hạng ba.

Đó là cách tôi gọi SH.

Một dạng xe sang chảnh.

Phải cho đến cách đây mấy tháng, tôi mới biết cái SH nó mặt ngang mũi dọc ra làm sao. Và thời khắc cách đây mấy tháng, là lúc mà cái SH nhà bên mua được tầm hơn hai năm lẻ mấy tháng.

Tôi không biết đọc xe, nhìn tên xe, đoán dòng xe. Và khi anh yêu xinh đẹp hỏi Đây là SH à? Thì tôi bảo tôi chịu. Và anh yêu xinh đẹp chỉ cho tôi hai chữ SH xinh xinh ở đuôi xe.

Trông cứ như là một kí tự ngây ngô nào đó. Và tôi thì cũng quả là có diễm phúc khi đã được ngồi trên chiếc xe ấy.

Nó cao. Nó nặng, cam đoan đè phát tôi không chết cũng bị thương. Người lái nó thường thích rồ ga, tạo ra những tiếng khó hiểu, có cảm giác như cái bô bị hỏng.

Một buổi sáng đẹp giời nọ, tôi đạp xe đến trường trong tâm trạng không thể háo hức hơn. Giời đẹp, nắng đẹp, gió mát và trời cao mãi sâu. Cái không gian lúc bảy giờ kém mới yên tĩnh và trong lành làm sao, thì “BRỪM!” một bạn nào đó bé bằng tôi, con giai, ngồi vắt vẻo trên con xe to gấp đôi bạn ý, quả đầu vàng shit ngựa lấp lánh dưới ánh nắng cuối thu, và ngay lập tức mất hút sau cú nhấn ga mang đầy tính thể hiện và phá hoại.

Tôi cảm thấy một ngày yên tĩnh đẹp giời coi như nát bét.

Và quả vậy, vì cùng ngày hôm đó, đi học về, cũng đoạn đường đó, một bác đi ngược chiều, phía sau là một em chân dài áo ngắn hở lưng và quần trễ rạch mông, vòng qua và suýt tông vào tôi.

Hừ… giao thông Việt Nam khiến kẻ khác thót tim, cấm có sai…

Mà các bạn SH cứ mười người thì chín người không đội mũ bảo hiểm, tám người lúc rẽ không si nhan, bảy người lúc vượt lên đều uốn một vòng, sáu người rồ ga tỏ vẻ… mất mĩ quan kinh khủng.

Vì sao lại là sang chảnh hạng ba?

Ờ, thì nước ngoài ai dùng SH đâu? Đú theo nước ngoài mà nó không thèm dùng thì chả là sang chảnh hạng ba? Chán không? Quá chán :3 Thị trưởng thành phố London còn đạp xe, dù rằng xe của ông ấy hẳn phải cả trăm chục ngàn bảng Anh, nhưng dù sao cũng là xe đạp. Thấy chưa, rõ ràng con xe của tôi còn thời thượng chán.

Sang chảnh hạng ba được đánh giá như để thể hiện mình giàu có. Các em gái thường rất thích phân khối lớn, còn mình thì ghét đặc.

Riêng cái xe đã ghét rồi, cái gì cứ vô dụng với mình thì mình không ưa, nói gì đến việc thái độ bề trên của chủ nhân sang chảnh hạng ba đó? Mình còn nhớ, cái cảm giác anh giai dừng đèn đỏ dừng phân khối lớn, không phải SH, khi đèn đỏ còn hẳn 10 giây, anh giai phóng lên, và mình đã kịp với theo “SỬA BÔ ĐI ANH ƠI!”. Thật ngại quá, mọi người cứ nhìn mình kì thị…

3. Tạch tạch

Đó là cách tôi đặt tên cho những chiếc xe đời cũ, tôi không kì thị nó. Có điều những kẻ cố tình tỏ ra xe cũ ngang ngửa phân khối lớn thì tôi cũng ghét lắm. Đã ghét phân khối rồi thì thôi, đằng này, cái bô cũng là bị hỏng thật. Khói tỏa ra mù mịt, tạo thành cái giai điệu liên tu bất tận “tạch tach tạch…” cứ như chúng ta sắp tạch đến nơi vầy.

Rùng hết cả mình. Không yếm xe, không đèn, không gương, những biểu hiện thông thường của tạch tạch. Trên cả tuyệt vời là chủ nhân của nó vẫn rất tự tin. Phanh hẳn ngực áo, đầu tóc cũng như ai, vàng vọt xanh xao, lỉa chỉa hoặc rũ xuống, đôi khi là lơ thơ trong gió. Mỗi lần nhìn, tôi đều vội vã bịt mắt mình một giây, sau đó mới thả ra, để giác mạc lấy lại sự nhạy cảm bình thường. Đến là đau mắt.

Tạch tạch có một điểm chung là đi đến đâu cũng có thể phì khói, như tên lửa nhả lửa xả khói, rồi chạy một mạch, nhong nhong trên đường.

Nghĩ lại cứ thấy khôi hài. Cái đó mà nâng cấp lên, hẳn tạch tạch cũng đưa người ta lên trời. Khác là tên lửa hay tàu vũ trụ thì chỉ đưa con người lên mặt trăng sao hỏa thôi, còn tạch tạch hẳn sẽ uốn một phát lên thiên đường. Tốc độ khiến cho ánh sáng cũng phải thấy xấu hổ.

Cho nên, chúng ta có thể hiểu tại sao chủ nhân của những chiếc tạch tạch này phong độ đến thế. Tốc độ lên thiên đường hoành tráng đến thế cơ mà.

Rồi đến cả công dụng.

Các bạn yên tâm, đã là tạch tạch, thì công dụng lớn nhất chính là gây ra sự chú ý vô thức từ người dân, vì họ sẽ giật mình và lầm bầm chửi “tổ cha xe thằng nào sida” khi tạch tạch lên tiếng.

Trời ơi, phải gọi là chú ý cao lắm luôn, nên các thanh niên năng động cứ thế là muốn trổ mã khoe thân, phanh ngực áo, hoặc tháo hẳn 4/5 cái cúc sơ mi. Không hiểu cái cúc cuối cùng giữ lại làm gì. Hẳn là sợ qua cầu gió bay, vì xin nhấn mạnh lại lần nữa, tốc độ thiêng đường kia thừa sức làm qua cầu áo bay.

Mà được cái, các thanh niên rất vui tính, không sang chảnh như SH đâu. Thấy gái hay giai đều xáp vào hỏi chuyện một cách rất nhiệt tình. Tốt bụng kinh. Mà chả hiểu sao, mình chả bao giờ được hỏi thăm. Cũng phải, mình đạp xe, mặt lúc nào cũng sẽ cứng đơ và nhủ thầm “cố lên, sắp về đến nhà rồi” thì làm sao mà các anh có hứng tán chuyện. Thật là tủi thân mà.

Được cái, số mình cũng được xe bus chăm sóc lắm, và câu chuyện đó sẽ tiếp diễn ngay sau đây.

4. Xe bus – hung thần xa lộ.

Nói gì thì nói, hung thần đôi lúc rất hiền. Nhưng vài lần đôi lúc đó thì mình chưa được thừa hưởng.

Nhớ năm nào cấp II, ngày Tết đến nơi, xe vắng, ngồi trên xe cứ gọi là mênh mang đến cô độc. Mình ngồi khép nép ở cái ghế đối diện cửa sau. Cửa sau mở toang, bác tài cua cho một đoạn vô tiền khoáng hậu, như đua xe công thức I, rồi phanh két một cái. Ôi trời, cảm giác người hẫng lên, như bay, suýt lao thẳng ra khỏi xe và rơi xuống con hào. Thót tim.

Mà á, trò mạo hiểm thế không thiếu. Với tài năng lao, phanh, cua, của các bác thì chúng ta cứ thế cầu nguyện an toàn.

Khi trên xe bus, mình nghiệm ra được rằng loài người cam đoan bắt nguồn từ bạch tuộc. Chứ có loài nào co dãn được như bạch tuộc nữa? Luồn lách, chen lấn, xô đẩy, ép có bẹp dí thì ra ngoài vẫn phình ra như thường. Đi xe bus được cái, bạn muốn giảm eo á, o.k luôn, cứ chen đi, độ sáu tháng, vòng bụng bảy mươi sẽ tụt xuống sáu mươi hai xinh đẹp. Không đứa nào dám chê eo bạn to nữa. Đứa nào chê, vạch áo cho chúng nó xem.

Xe bus, các anh phụ xe vui tính sẽ luôn để ý đến các bạn.

Và xe bus, nơi người già lên xe, trẻ em nhường chỗ và thanh niên ngoảnh mặt làm ngơ.

Xe bus, đứa say xe sẽ chen lấn ngồi đầu, khẩu trang kín mít, mặc người khuyết tật run rẩy phía sau.

Xe bus, nơi thi thoảng có những vụ cãi lộn giữa một bác cao tuổi và một thằng nít ranh lùn tịt bụng phệ mặt vênh vênh.

Xe bus, chúng ta buộc phải nhắm mắt làm ngơ khi có đứa lợi dụng một em gái. Hoặc là đâm lén cho nó một nhát rồi ù té chạy.

Xe bus, đuổi chúng ta xuống khi xe quá đông, kẹp tay chúng ta và rồi khi cửa mở, chúng ta thừa dịp lao lên.

Xe bus, phương tiện more than perfect.

Đôi khi, ngồi trên xe, bạn sẽ nghe thấy bản tình ca tiếng còi, khi bác tài chả đến hai giây bấm bíp một lần, vui nhộn vô cùng. Rồi khi bác mở nhạc, chúng tat hi thoảng nghe trên đài có những vị khách giấu mặt vui tính cứ thích chia sẻ chuyện ngoại tình dù rằng chương trình đang phát sóng là chương trình bài ca âm nhạc gì gì đó.

Tóm lại, ở vị hung thần đó, chúng ta có bước trải đời chập chững đầu tiên luôn. Tuyệt vời. Đi xe bus, chúng ta sẽ rèn luyện được mọi đức tính kiên nhẫn, nhịn nhục, chen lấn dòng đời xô đẩy, tránh xa sự ô trọc…

Thế thôi đã đủ chứng minh bus Việt Nam is more than perfect chưa?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s