Mann Up? No, it’s man down

_blue_texture_4

Lâu lắm không phủi bụi wp, hôm nay viết một bài cảm nhận ngắn ngắn và nhỏ nhỏ về “tạp chí” Mann Up trên FB vậy. Lưu ý, đây là cảm quan cá nhân, không áp đặt và cũng không bi áp đặt.

Về cơ bản thì Mann Up chả phải là tạp chí hay tờ báo chính thống gì đâu, chưa có cơ quan chủ quản nên cũng chẳng thể gọi là một tờ tạp chí được, nhưng mà thôi, bỏ qua vấn đề đấy, hôm nay mình muốn nói về cách viết của những người đàn ông trong Mann Up hơn.

Xin thưa, nó bao gồm 2 từ: hoa mỹ, và sáo rỗng.

Cách viết cảm quan, chêm thêm vài hình ảnh cách điệu với lối hoán dụ ẩn dụ để mị hoặc người đọc. Buồn cười nữa là vẽ ra khung cảnh võ đoán dựa trên sự tưởng tượng và cái nhìn hời hợt. Đại ý là “Xem film sex và nói về chuyện làm tình”.

Mình không thích, à, là không ưa nổi cách viết của “những người đàn ông hào hoa” ấy. Viết về phụ nữ, viết về các vùng đất chưa từng đặt chân, rồi đặt vào bài viết những câu từ vô nghĩa. Thậm chí dùng đến nhiều lần. Như câu của BeP:

“Nắng vỡ ra như lửa cháy chiều tàn.”

Rồi, nắng vỡ, nghe hay đấy. Thế lửa cháy chiều tàn là cái gì? Lửa cháy vào lúc chiều tàn thì nó làm sao? Mà sao lại vỡ rồi lại giống cái lửa cháy chiều tàn?

Cái thứ 2, hôm nay vô tình bắt gặp:

“Vì sao đàn ông Pháp chẳng cần cố gắng mà vẫn đẹp”

Theo bình thường, mình sẽ đọc bài, nhưng không, mình đọc comt vì mình thừa biết mấy trò câu từ sáo rỗng của họ là như thế nào. Rồi y như rằng có bạn comt như sau: “Je ne sais quoi” chỉ có nghĩa là “Tao cũng cóc hiểu tại sao” thôi mà. Có gì ghê gớm đâu mà ad phải tả là là hẳn 1 cụm từ đặc biệt?

Thế là mình đọc bài để xem ad Lu tả câu này đặc biệt ra sao: “Người Pháp còn có hẳn một cụm từ – Je ne sais quoi – để chỉ thứ khí chất đặc biệt, rất khó diễn tả bằng lời này”

Tôi nhớ có một lần đọc một bài viết khác, của BeP, kể về một cô gái nhí nhảnh, đáng yêu, không biết nội trợ, không biết đan khăn. Tôi nghĩ là bài này viết ra nhằm để thể hiện bản chất “soái ca ngôn tình cùng hậu đậu thánh nữ” và bơm vào đầu những thiếu nữ tuổi teen về một hình mẫu dịu dàng và nhường nhịn một cục bánh bèo. Mỗi tội khi tôi đọc, tôi ngậm ngùi và đau đớn nhận ra, hình như, người đàn ông này thích mấy cục bánh bèo, hoặc anh thích hạ thấp khả năng của phụ nữ để nâng cao giá trị bản thân lên. Hiển nhiên và rõ ràng còn gì?

Và cả mấy mẩu truyện kiểu “Tôi lớp 10, cô lớp 12”. Ôi chao ôi nó đau. Đau đến tan nát. Vết đau xé lòng, càng đọc càng thấy khổ sở và quằn quại, mỗi tội… kiểu truyện này, đọc hơi nhiều nên nó dần hóa thành miễn dịch. Chưa kể, mình không thích kiểu sướt mướt của anh ta. Đọc kiểu của Voz, đời thật, chuyện thật, cay đắng thật mới đến là buồn. Buồn đến phẫn nộ.

Về nâng cao, xin thưa, đây là kiểu văn chương lòe thiên hạ. Sự úp mở trong câu từ, rồi kiểu biến chuyển giọng điệu và nhấn nhá mấy biện pháp tu từ đó thực sự chỉ là để tô ong vẽ bướm cho một bức tranh ảo tưởng.

Lâu ngày không vào, hôm nay mới biết đàn anh đi rồi nên đàn em ở lại, lưu giữ lối văn phong sến sẩm ngôn tình, mỗi tội không đủ mùi nên chẳng được mấy cái hay. Viết kiểu trẻ con? Không, là viết kiểu cố gắng tỏ mình cô đơn giữa bao người. Haha, chúc mừng, đáng thương quá!

Nên mới nói, mình ghét Mann Up.

Hãy tìm Mann Down. Thú vui của đàn ông ư? Những câu chuyện để trở thành một người đàn ông tinh tế và lịch lãm ư? Tôi chả biết, tôi là con gái. Nhưng về sự tinh tế đó, phai thui rèn nhiều năm, phải trải nhiều biến động.

Tôi là con gái, tách kén để trưởng thành. Đến lúc trưởng thành, về sâu hay hóa bướm thì không biết, nhưng sẽ trưởng thành và chấp nhận nó thôi.

Đôi lời cho ngày mưa rét.

P.s: toàn bộ truyện hiện tại đều không thể viết.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s