Mạn Châu Sa – Chương 10

châu sa 4

Thiên Hãn là một ông vua tốt. Châu Sa không phủ nhận điều ấy, nhưng trên cương vị của một người chồng, thì hắn quá tệ.

Nàng ngán ngẩm việc thi thoảng có vài cung nữ mới vào cung, sốc nổi cố gắng bò lên long sàng của hắn. Nàng cũng ngán ngẩm việc thi thoảng lời ong tiếng ve về Thiên Hãn và Linh Nhạn cùng Ninh Thân Vương quấn quýt bên nhau.

Cho nên, kể từ khi làm hoàng hậu, nàng nghiêm chỉnh chấp hành công việc triệt để trò buôn dưa bán lê của đám cung nữ cùng phi tần hậu cung. Khiến cho tất cả im lặng an nhàn mà hưởng ân trạch của Thiên Hãn trong suốt ba năm qua. Ba năm qua, nàng là mẫu nghi thiên hạ hoàn hảo nhất trong mắt Lục cung cùng đám quần thần, cũng là mẫu nghi thiên hạ được lưu danh thiên cổ.

Trừ một người không cho là như thế.

Châu Sa nhấp ngụm trà, cười dịu dàng nhìn Thiên Hãn. Trong mắt hằn rõ từng chữ “Hoàng thượng biến đi!” nhưng rõ ràng hắn hoàn toàn lờ tịt nụ cười cùng thông điệp ngầm ấy. Nàng chán nản thở dài. Vì cái gì mà sáng sớm không lên triều, dựng nàng dậy rồi còn nhìn nhau không nói không rằng?

“Hoàng thượng, đã quá giờ lên triều.” nàng nhắc nhở, hàm ý rõ ràng là muốn đuổi người trước mặt.

“Không sao, hôm nay lên triều muộn.”

“Vâng, vậy nghe hoàng thượng vậy.” Nàng nhướn mày, gương mặt chán ngán quay đi, sau đó đột nhiên nghĩ ra một cách. “Thúy Nhi, lại đây!”

Sau đó, ghé vào cung nữ bên cạnh mình vài câu, gương mặt vẫn điềm nhiên thinh lặng. Thiên Hãn nhìn nàng, mong chờ Châu Sa sẽ thể hiện điều gì đó, nhưng trừ những khoảnh khắc nàng nhăn mày nhíu mi rất nhanh, còn lại vẫn nền nã như trước.

Bộ dạng dáng điệu lúc nàng tự đâm mình đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ đạo mạo hiền thục như thuở ban đầu. Ánh mắt cũng không còn linh hoạt, lại chỉn chu ngay ngắn. Không còn vương một chút gì của sự ngông cuồng ngày đó.

Một lúc sau, lục cung phi tần tú nữ đua nhau xuất hiện, lao vào lòng hắn tha hồ nũng nịu. Nhanh đến mức hắn không hiểu gì. Liếc sang Châu Sa, nàng thản nhiên mỉm cười.

“Biết bệ hạ không thích tịch mịch, thiếp đã gọi các phi tần đến để cùng hàn huyên, dẫu sao thì hoàng thượng cũng đang rảnh…”

Chưa bao giờ có cung phi nào tự tiện nũng nịu. Họ học theo Mạn hoàng hậu, trọng chữ lễ, chữ nghĩa cũng đặt lên đầu, nay ra sức phóng túng, phỏng chừng là Châu Sa tự mình hạ lệnh. Thiên Hãn cười khổ trong lòng, thì ra lúc nãy gọi Thúy Nhi là để cô ta thay nàng đi loan tin truyền khẩu dụ.

“Bệ hạ, cũng lâu rồi người không đến cung của Đức phi, hay đêm nay hoàng thượng qua đó?”

Thiên Hãn gật đầu.

“Được rồi, cung của Đức phi. Tối nay, Vương Nghi, nàng chờ trẫm đến.” Vuốt má mĩ nhân băng thanh ngọc khiết, cũng tận hưởng nụ cười nhàn nhạt của Vương Nghi, Thiên Hãn đứng lên, rũ long bào rồi nói “Đến giờ thượng triều, trẫm phải đi đã.”

“Cung tiễn hoàng thượng.” Hậu cung vang lên tiếng đầy cung kính.

Thiên Hãn đi rồi, ngay lập tức quy củ xếp thành hai hàng dọc, dạt sang hai bên trong Ỷ Phượng cung, rồi sau đó nhận được chỉ thị của Châu Sa mới dám ngồi xuống.

“Các muội cũng biết ta xưa nay rất ngại tranh chấp. Chữ lễ, chữ nghĩa ta đặt lên hàng đầu, nhưng ta cũng có chỗ khó của ta…” Nàng thở dài, rồi trầm giọng “Kể từ khi ta sinh ra đại hoàng tử và đại công chúa, lại trải qua biến cố mất con, đồng thời lên Thiên Sơn dưỡng bệnh mất hai tháng, sức khỏe của ta cũng yếu đi nhiều, nên ta không đủ tự tin để có thể chăm sóc hoàng thượng.”

Các cung phi đưa mắt nhìn nhau, trong lòng lạnh run.

“Cho nên, ta mong muốn các vị tỉ muội mỗi khi Hoàng thượng qua chỗ ta, ta sẽ cho Thúy Nhi đến một cung nào đó và mời một trong các muội đến.”

Một lời nói này, lại thay cho lời tuyên bố: “Hậu cung từ nay hãy thay nhau đấu đá, đừng làm phiền đến bổn cung là được.”

Hậu cung ba năm qua quen yên ổn, nay đột ngột thay đổi, không phải ai cũng có thể nhanh chóng chuyển mình thích nghi. Tuy nhiên, hai phi tần đang mang long thai của Thiên Hãn thì lại khác.

“Hoa Yên, Cẩn Lan hai muội đều mang Long thai của hoàng đế, ta sẽ xin Hoàng thượng phong cho hai muội lên hàng Phu nhân. Đến lúc mẹ tròn con vuông, hoàng thượng cũng sẽ cất nhắc hai người lên nữa.”

“Đa tạ hoàng hậu nương nương.” hai vị tiệp dư cúi đầu mỉm cười, thành kính cảm tạ.

Châu Sa thở dài. Để cho hậu cung đấu đá, nàng rồi cũng sẽ vui vẻ rời đi. Thiên Hãn đã hứa sẽ không để nàng và hai đứa con bị trói buộc trong hậu cung. Đến lúc ấy, nàng sẽ cùng Đạm Vũ ngao du chân trời góc bể. Nhưng… Lịch Y, Lịch Y đến cùng là ai?

Thấy nàng trầm ngâm, Mã Chiêu nghi hắng giọng, lên tiếng đề bạt.

“Nương nương, đã qua sinh nhật của trưởng hoàng tử và trưởng công chúa, lại không may thời gian đó hoàng tử và công chúa cùng mất tích, thần thiếp mạo muội muốn mở tiệc cho hoàng tử và công chúa, ngày vui như vậy để hậu cung được yên ấm hơn.”

Châu Sa ngẩng lên, đánh giá Mã Chiêu nghi. Gương mặt sắc sảo, cái miệng nhỏ xinh cùng giọng nói mê hồn. Nàng nghiêng người, đưa mắt sang Trần Quý phi và Vương Đức phi.

“Ý kiến nhị phi thế nào?”

“Hồi nương nương, thần thiếp cũng muốn có một bữa tiệc sinh nhật cho hoàng tử và công chúa.”

“Vậy sao… được rồi, chuyện này ta sẽ suy nghĩ thêm, các muội cũng về nghỉ đi. Vương Nghi, muội ở lại cùng ta.”

Nàng ngồi tịch mịch, Đức phi vẫn im ắng tận hưởng sự tịch mịch đó. Châu Sa nhẹ giọng, rất khẽ khàng.

“Muội yêu hoàng thượng không?”

“Nương nương…”

“Chúng ta đều biết hoàng thượng mãi mãi không yêu ai hết. Đó là bí mật công khai, bí mật ai cũng biết nhưng không ai nói ra. Ta không dám tin tưởng và cũng không tin tưởng vào hoàng thượng. Ngày hôm nay ta chọn muội, ngày mai ta chọn Trần quý phi, ngày kia là đến các Chiêu Nghi, các Tiệp dư, ta không lo hết được. Hàm ý của ta ngày hôm nay là các muội hãy cố gắng tranh sủng. Ta tin ai cũng nhìn ra, nhưng ta không dám tin rằng mọi người sẽ làm.”

“Nương nương…”

“Ta biết muội băng thanh ngọc khiết, việc tranh sủng muội không để tâm, nhưng Vương Thục có thể làm được. Việc cai quản tú nữ là muội và Trần Quý phi thay nhau làm, hãy giúp ta để ý họ. Và, tài nhân tên Đạm Vũ, không được để cô ấy được thị tẩm.”

“Vâng, thưa nương nương, muội hiểu…”

Không, Vương Nghi không hiểu. Có chăng là hiểu hàm ý “khuấy động” hậu cung, nhưng không thể hiểu vì sao Đạm cô nương không được thị tẩm. Cô gái ấy là cô gái xuất chúng nhất trong các tú nữ năm nay. Dung nhan bậc nhất, phong thái bậc nhất. Cao quý đoan trang, người như thế, hà cớ gì lại không được Mạn hoàng hậu ngăn cản.

Mạn hoàng hậu xưa nay chưa từng có ý định kìm hãm nhân tài, trong chuyện tuyển tú nữ cũng không mảy may quan tâm. Lần này vì một nữ nhân mà truyền khẩu dụ, ẩn ý là gì?

Nghĩ mãi không thông, càng không bao giờ có suy nghĩ Châu Sa cùng Đạm Vũ dây dưa thành loại quan hệ mập mờ, nên cuối cùng Vương Nghi bỏ cuộc.

Những ngày sau đó, Châu Sa thản nhiên tận hưởng sự sôi động của hậu cung, rồi vui vẻ ôm hai hài tử của mình xem kịch hay mỗi ngày.

Cho đến một ngày của một tháng sau, Thiên Hãn đạp cửa Ỷ Phượng cung, đùng đùng bước vào.

“Mạn Châu Sa, nàng ra đây cho trẫm!”

Thì đập vào mắt hắn, lại là hình ảnh hai nữ nhân đang âu yếm bón hoa quả cho nhau ăn.

Thiếu chút nữa kiên nhẫn bị phá tan, Châu Sa giương mắt nhìn hắn rồi thở dài.

“Thiếp và Đạm tài nhân tình tỉ muội khăng khít, cho nhau ăn hoa quả là hết sức bình thường. Mà hoàng thượng đến đây có việc gì vậy?”

“Nói, nàng hại Cẩn Phu nhân sảy thai phải không?”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s