Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – chương 11

mạn châu sa 3

Vô vị! Mạn Châu Sa thở dài, sau đó dìu Đạm Vũ, lạnh lùng đứng dậy.

“Vũ về trước, tối ta gọi Vũ phải qua!” Châu Sa khoác áo bào màu lam nhạt của nàng lên vai Đạm Vũ, sau đó tiễn ra đến tận cửa phòng, sau mới quay lại nhìn Thiên Hãn bất mãn trừng mắt với mình.

“Ta đã bằng lòng không động đến Đạm Vũ, không có nghĩa ta dung túng cho hoàng hậu tự ý dắt cô ta về làm trò bát nháo.”

Trào phúng liếc nhìn hắn, nàng tự tay mình rót trà, rồi sau đó tự mình uống. Hắn từng nho nhã ôn nhuận như ngọc, nay vô lý đùng đùng kéo đến tìm nàng hỏi chuyện. Toàn chuyện vô căn cứ.

“Vậy hoàng thượng, Cẩn Phu nhân sảy thai là sao?”

“Còn không phải nàng làm?” Thiên Hãn gằn giọng, nhưng bao nhiêu tia vui mừng rạng rỡ đều lấp lánh trong mắt hắn.

Châu Sa đảo mắt. Đến thở dài cũng chẳng buồn thở.

“Rồi, thiếp vào ngục, vờ chết, sau đó tìm ra chất độc không phải ở cung của thiếp?” Châu Sa hạ giọng, gần như thì thào rồi nói vào tai hắn.

Đổi lại, là một nụ cười không thể rạng rỡ hơn.

“Vì việc này mà ngài đang tâm sao?”

Thiên Hãn dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua nàng “Vốn dĩ, đứa nhỏ không phải của trẫm.”

Kế hoạch của Thiên Hãn rất rõ ràng. Cho người cưỡng bức Cẩn Lan, lại cho người làm sảy thai nàng. Rồi đổ tội lên người Châu Sa. Còn sau đó, phụ thuộc hoàn toàn vào sự thông minh của hoàng hậu.

Cả hai thừa biết người mong muốn phi tần hạ sinh hoàng tử nhất chính là nàng, nàng cớ gì phải hạ thủ, làm trò ngu ngốc ấy? Chẳng qua gán cho nàng tội danh không quản được hậu cung, tống vào lãnh cung chút ít thời gian, rồi để Đức phi thay nàng cai quản một ít lâu.

Thiên Hãn biết nàng thông minh, nhưng lại không nghĩ nàng cũng có thể tàn nhẫn. Phải, nàng băng giá, tột cùng băng giá.

Từ lúc đạp cửa bước vào, thấy nàng cài tóc đơn giản, váy ngủ màu tím nhạt, cười cười nói nói với Đạm Vũ, Thiên Hãn không khỏi bực bội. Sự khó chịu vô hình cũng làm tâm tình hắn biến đổi.

Nàng nhìn hắn cứ ngồi im trừng mắt, liền khoát tay xua đuổi.

“Cẩn Phu nhân vừa mới sảy thai, hoàng thượng nên đến đó. Giờ thiếp cũng sẽ thay đồ rồi đến.”

“Trẫm đợi nàng.” Không suy nghĩ, lời nói vừa vọt ra, hắn muốn cắn lưỡi nuốt lại.

Nhận ra sự vặn vẹo méo mó trên gương mặt hắn, nàng lắc đầu.

“Thỉnh hoàng thượng đi trước, thiếp sẽ đến ngay.”

Cẩn phu nhân vừa mất con, các cung phi đến thăm tuyệt nhiên không có ai dám ăn mặc lòe loẹt. Mình nàng vẫn mũ miện chói lọi, trâm cài rực rỡ, hồng bào lấp lánh, trong tình cảnh này càng nhìn càng nhức mắt. Kẻ nông cạn nhìn vào chỉ thấy hoàng hậu quá đáng, kẻ sâu xa hơn thì nhíu mày suy đoán sự việc lạ lùng này. Mạn hoàng hậu dù sao cũng là mẫu nghi, chưa kể đức tính tốt của nàng không thể khiến nàng bất cẩn như vậy. Nhưng nghĩ hoài không ra.

Hoàng thượng nhìn thấy con công lòe loẹt trước mặt, lập tức nổi trận lôi đình, đẩy Mạn hoàng hậu vào lãnh cung, tạm trao Phượng ấn cho Vương Đức phi.

Hoàng cung hôm ấy sóng gió.

Lãnh cung quả rất lạnh. Nàng đứng ở nơi đó, đôi mắt lang bạt nhìn lên ánh trăng dịu dàng kia. Một nửa phần đau xót cũng không có, đôi mắt tuyệt nhiên không run rẩy, điềm đạm cùng lạnh lùng. Vì đại cục, không đúng, vì tự do của nàng, nàng cái gì cũng sẽ nhẫn nhịn.

Nàng từng bị đối xử còn tàn khốc hơn. Những lần đau thương ấy, đều kể từ khi lấy Thiên Hãn mới xuất hiện. Từng khoảnh khắc tái hiện trong đầu nàng, đêm thành thân hắn gọi tên Linh Nhạn. Ngày nàng sinh cũng đến phủ của Linh Nhạn. Nàng đã muốn giúp hắn có Linh Nhạn, nàng đã muốn giúp hắn bình định giang sơn, có điều, tấm lòng của nàng bị tấm lòng của hắn phủ nhận sạch sẽ.

Nàng không tin tưởng nam nhân, kể cả phụ thân nàng cả đời cũng không thể chỉ yêu một mình mẫu thân nàng. Cho nên, nàng càng không thẻ tin tưởng hoàng đế.

Chân tình của nàng chôn chặt nơi Đạm Vũ. Có lẽ, cũng đã từng có khoảnh khắc nàng rung động trước Thiên Hãn, nhưng khoảnh khắc ấy ra sao, nàng không có cách nào hình dung lại.

“Nghĩ gì?”

Vô thanh vô thức, áo bào phủ lên vài nàng, màu hoàng kim chói lọi dưới ánh trăng.

Nàng quay lại, liếc nhìn người đến cạnh mình, không nói không rằng gỡ áo bào ra, quàng lại lên người hắn. Vô tình tạo thành bức tranh phu thê hoàn mĩ. Tịch mịch yên ắng. Cuối cùng, khi nàng nhìn hắn, hắn chỉ thấy nỗi cô đơn mênh mang trong mắt nàng.

“Quân Nhi và Quỳ Nhi…”

“Chúng ngủ rồi.” Hắn ngắt lời nàng, muốn nắm tay nàng kéo vào trong, nhưng cuối cùng lại cùng nàng đứng im lặng.

Nàng so với Linh Nhạn còn xa cách hơn. Nàng so với Linh Nhạn, còn phóng khoáng hơn. Thông minh, có khi không kém là bao. Vậy cái gì khiến hắn say mê Linh Nhạn, mà quên mất sự tồn tại của nàng? Cho đến lúc này, hắn mới biết, không phải hắn quên, mà nàng đơn giản không muốn hắn thấy, càng không muốn hắn biết mình là người như thế nào. Vậy nên ba năm có nàng, lại chưa một lần vì nàng mà rung động.

“Một tuần đủ không?” nàng khẽ hỏi.

“Đủ.”

Nàng rất muốn nói nếu như, cũng muốn nói mọi chuyện chỉ là bất đắc dĩ. Nàng rất muốn nói có thể, cũng như muốn nói nàng sẽ thử. Nhưng, lời nói gió bay, chưa kịp nói, tâm can đã nuốt lấy lời của chính mình.

Đối với Thiên Hãn, nàng vĩnh viễn không thể động tâm.

“Đạm Vũ đối với thiếp mà nói, rất quan trọng.”

“Nàng chưa bao giờ kể về cô ấy.”

“Nếu như Linh Nhạn là tín ngưỡng sáng lạn nhất trong lòng bệ hạ, thì Đạm Vũ là nữ thần của thiếp.”

“Tín ngưỡng của ta thay đổi rồi.” hắn khẽ đáp, lại nhìn sâu vào mắt nàng, muốn nói gì đó, cuối cùng vì không biết mình cần nói gì mà buông tiếng thở dài.

“Không thể thay đổi.” Châu Sa cười nhàn nhạt, lại vén tóc mai nhìn trăng sáng. “Không thể.”

Nàng biết Thiên Hãn đối với nàng tâm tư có chuyển biến, nhưng đó là chuyện của hắn. Nàng không bao dung, đối với người đã từng làm nàng bị thương sẽ càng trở nên ích kỉ. Chính vì ích kỉ, nên nàng mới hạnh phúc.

Nam nhân là giống loài tham lang, càng không có càng thèm muốn. Nàng biết điều đó, nhưng không coi việc lạnh lùng với hắn là chiêu trò quyến rũ hắn. Nếu hắn muốn cùng nàng bạc đầu giai lão, nàng không tin, nhưng không phải là không thể làm hắn hài lòng.

Nàng không muốn làm hắn cảm thấy hứng thú, có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, sau đợt sóng gió này, nàng sẽ thay da đổi thịt, làm trò gì đó khiến hắn chán ghét nàng.

Muốn hắn chán ghét nàng, chi bằng cứ rạch hai nhát lên gương mặt của tín ngưỡng trong lòng hắn. Chi bằng cứ quấn quýt lấy hắn, rồi nhanh chóng thoát ly. Rồi ôm Quân Nhi, Quỳ Nhi, Đạm Vũ đi tìm Hoàng Tuyền, Tu Nhi, một nhà sáu người, an an ổn ổn.

Tự do của nàng, gia đình của nàng, tại sao cũng hư ảo như ánh trăng?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s