Tên khốn, ác quỷ và đồng bọn – Chap 4

A/N: Nhớ rõ là đã đăng chap 4 lên rồi, thế quái nào mà nó lại không có chứ lị >_< Tìm cả trong draft và trash cũng không có luôn.

Hầy, Viết cái này lâu lắm rồi, hồi đó còn ham hố viết Lost (Lạc lối), truyện mà Dramione xuyên không ế =))) Cơ mà sau đó quá lười nên drop thẳng cánh luôn, không viết tiếp và cũng không có ý định viết lại, fic cổ trang của Dramione thích nhất fic Hận của ss Bạch Phi Phi. Thôi, quên đi, giờ là chap 4

Chap 4:

13042500701498152615_574_574

(Hình ảnh lấy trên dpfd.forumvi.net)

Tôi sẽ không bao giờ động đến một giờ khắc quý giá nào của cô ta khi cô ta đang chú tâm vào công việc của mình nữa. cho dù nó có nhảm nhí và vớ vẩn đến mức nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không làm thế.

KHÔNG – BAO – GIỜ!

Tôi, một biểu tượng quyến rũ của Hogwart, nghe đồn thế, và là đứa con, kẻ thừa kế của gia tộc giàu có và hùng mạnh thuần chủng bậc nhất của giới phù thủy, nay đang ở trong nhà của một con bé. Căn hộ vỏn vẹn 375m2 và những căn phòng cổ lỗ sĩ, xấu xí và kinh khủng, không có điều kì diệu nào, mọi thứ đều có thể vỡ và lằng nhằng. Đặc biệt là chủ nhân của nó.

Cô ta, tóc xù, Hermione Granger, kẻ có khả năng mè nheo, trừng mắt và trí tuệ siêu phàm bậc nhất Hogwart và hiện tại đứng đầu trong tôi về bảng: Người phụ nữ rắc rối nhất.

Ở với cô ta là cả một cực hình.

Cô ta đã tra tấn tôi, tra tấn và đàn áp, bóc lột sức lao động và khiến tôi rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần thậm tệ. Tôi thậm chí còn chưa lấy một lần áy náy khi đắc tội với vị giáo sư Severus Snape hay ngài hiệu trưởng Albus Dumbledor, nhưng với cô ta, tôi sẽ không bao giờ đắc tội.

Đừng thắc mắc khi tôi bỗng dưng lễ phép đến mức gọi hai ông một râu dài trắng phớ già lụ khụ và một mặt khoằm khoằm và trừng trừng như con rắn bằng những danh từ kính trọng. Đó là vì cô ta nói rằng ở thế giới của cô ta có cái máy nào đó có khả năng ngửi được mùi suy nghĩ xấu xa và cô ta sắp tậu nó về thì phải. Thế giới kinh khủng. Cái thế giới gì mà lại cho phép kẻ khác đọc suy nghĩ của mình cơ chứ? Có lẽ, hôm nào đó, tôi nên gửi thư kiến nghị với bộ trưởng của bọn họ.

Chúng ta sẽ nói tiếp về cô ta, con quái vật đó. Cô ta gọi tôi bằng những tính từ không thể chịu đựng nổi như “kẻ vô dụng”, “kẻ điên”… mà đó có phải là tính từ không nhỉ? Nhưng tôi, tôi sẽ gọi cô ta là con quái vật. Chính thế, đó là từ duy nhất tôi có thể nghĩ ra.

Khi mà cô ta tàn phá đời tôi bằng cách biến tôi trở thành một tên gia tinh hình người, làm việc quần quật tám tiếng trên ngày và gọi Pansy Parkinson cùng kẻ thù không đội trời chung: Harry Potter và đồng bọn đến ở chung nhà với tôi. Thì tôi phả đối xử thế nào đây? Coi cô ta là bạn ư? Không, không phải tôi, ít ra không phải là Draco này.

– Cậu rảnh chứ? – cô ta gõ cửa phòng tôi và hỏi bằng cái giọng lạnh tanh, một cái giọng bình thản và rất bình thường, nhưng tôi tin cô ta có âm mưu nào đó.

– Cũng không bị coi là bận – tôi nhún vai trả lời, cố gắng nhìn vào mắt cô ta mà không cần phải chớp mắt.

– Thế thì tuyệt quá, hôm nay là Chủ nhật, chúng ta sẽ về vùng quê của tôi, đi chỉ mất tiếng rưỡi thôi và họ hàng nhà tôi sẽ mở tiệc ngoài trời.

– Có liên quan gì đến tôi?

– Vấn đề là cậu muốn ở nhà hay đi?

Chính thế, chính vào cái giây phút đó, tôi đã nghĩ rằng tôi có thể thoát khỏi cô ta trong ngày chủ nhật. Chính thế, tôi đã nghĩ rằng khi về quê cô ta với cương vị là khách, tôi sẽ không phải động tay làm gì cả. tôi không phải nấu cơm trong khi cô ta dọn nhà, Pansy xem TV và Potter tỉa cây. Tôi không phải giặt đồ khi cô ta ủi quần áo, Pansy vẫn xem TV và Potter đi mua đồ, những thứ đồ mang tên vật dụng gia đình. Tôi đã tin tưởng vào vận mệnh và tha thiết được an lành bằng cả tấm lòng thánh thiện mà không ngờ rằng tôi còn có.

Tôi không ngờ có lúc mình phải cầu xin Thượng Đế, đấng toàn năng nào đó không phải là Merlin, tha thứ cho tôi và cho tôi một cơ hội được ăn chơi.

Và tôi đã gật đầu, với vẻ khiên cưỡng mà tôi chắc mẩm rằng cô ta, con quái vật đó đã rất khó chịu.

Tôi đã gật đầu.

Trên chiếc xe Mustang đời cũ, bốn con người về vùng làng quê thanh bình. Lâu lắm tôi mới khao khát cái cảm giác hưởng tự do đến thế. kể từ lần đi làng Hemesge lần đầu tiên năm ba tại Hogwarts.

Và tôi đã nhầm lẫn một cách tệ hại. Lỗi sai ngu nhất trong đời mày, Draco Malfoy ạ. Sai lầm lớn nhất, rất lớn. Lớn vô cùng. Tóm lại là nó lớn vì đấy là lần đầu tiên, kế hoạch hoàn hảo của tôi bị đổ bể.

Tôi ở đây, và bằng một sự kì diệu nào đó, tôi ở đây với vai trò: bạn trai của Hermione Granger. Cô ta, thậm chí còn khốn đốn hơn tôi. Không đúng, sao tôi phải quan tâm đến sự khổ sở của cô ta, khi mà tôi đây, bị xoay như chong chóng bởi những gã khác trong họ hàng của cô ta cùng với cả tá gái làng.

Thật kinh khủng! Sao tôi không nghĩ đến việc tôi sẽ bị dìm trong một đống dân muggle bẩn thỉu chứ? Cô ta vừa lườm tôi, tôi cảm nhận thấy ánh mắt gai lạnh của cô ta xuyên thẳng qua ót tôi và kéo dọc xuống sống lưng lạnh toát.

Xin lỗi vì đã nói Muggle bẩn thỉu, họ rất sạch sẽ, thế đã được chưa?

Tôi quay lại và ném trả cô ta một cái nhìn. Trong khi đó, cô ả bị bao vậy bởi hàng tá kẻ khác.

Tình trạng của tôi, thú thực cũng chẳng khá hơn là bao.

Tôi đảo mắt xung quanh tìm kiếm Pansy và Potter. Tin nổi không? Cả hai cái con người chết tiệt đó đều hòa mình rất nhanh. Thật sự rất nhanh. Họ đang cùng nhau và cùng một vài đứa trẻ nướng thịt. Không thể tin nổi, Pansy Parkinson chơi với trẻ con? Từ khi nào mà thế giới hoàn hảo của tôi nó đảo lộn đến 720 độ vậy?

Merlin, người giết tôi luôn đi. Tôi sắp tiến đến bờ vực của sự hoảng loạn, tôi sắp… tôi sắp…

– Malfoy có vẻ không được ổn lắm. Tôi thấy cậu ta như sắp nôn ra vậy. Harry ngẩng đầu lên và nhìn sang Pansy.

– Anh ấy không thích bị bu quanh thế đâu, huống hồ, cậu không thấy là Draco của tôi đã bị chuốc cho một loại bia đắng ngắt, không ngon bằng một góc bia bơ sao?

– Cậu ta thật ốm yếu ở đây. Cô ăn chứ? – đưa một miếng thịt huơ huơ trước mặt Pansy, Harry cười.

– ĐỒ CHẾT TIỆT! Miếng thịt này còn sống! – Pansy rít lên phẫn uất khi cắn ngay nhát đầu tiên và nghe tiếng cười khùng khục khoái trá của Harry.

Trông họ có phần vui vẻ hơn Hermione tưởng rất nhiều. Dù sao, cô tin với cái cá tinh trung hòa, hiền như bụt của Harry, sẽ chẳng có gì khó khăn khi cậu ta làm quen được với Pansy và đám trẻ con cả.

“BỘP!”

Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai cô khiến cô giật nảy mình và sau đó tiếng thều thào như kẻ sắp chết khiến Hermione quay lại và suýt thụi vào bụng đối phương.

– Granger, tôi đau đầu quá, có thể kiếm cho tôi chỗ nghỉ chứ?

– Malfoy? Là cậu sao? Trông cậu tái xám như ma vậy. – Hermione kêu lên thoảng thốt rồi sau đó dìu cậu vào trong nhà nghỉ.

Không biết là vô tình hay cố ý mà trong cái giọng nói của Hermione pha chút hả hê tinh quái mà lần đầu tiên Draco được biết đến. Ôi, Draco thân yêu, còn quá nhiều điều cậu chưa hiểu về con người mà cậu gọi là Quái Vật. Cô ấy chính xác còn kinh khủng hơn nữa. Cô ấy sẽ xoay cậu như xoay chong chóng, nếu như không có ai đó ngăn cô ấy lại.

Đó là sự thật, và Draco, cậu không phải là vị anh hùng sẽ ngăn cô ấy như trong thần thoại đâu, cậu sẽ chỉ là con thằn lằn có cánh(*) nhỏ bé trong cái ngày Chủ Nhật này mà thôi.

Khi Draco đã yên ổn trong một căn phòng trên lầu gác mái, Hermione đóng cửa và vừa bước ra ngoài, cô vô tình gặp phải một người chị họ mà lâu lắm rồi cô chưa nhìn thấy.

– Ồ, ‘Mione hả em? – cô gái đó nhướn mày nhìn cô trong khi tay cầm một chiếc bánh kem ngon tuyệt – dạo này em thế nào? Lâu lắm chị không thấy em.

– Vâng, em ổn. – Hermione mỉm cười và trong vài chục giây để điểm lại những gương mặt trong họ và cô nói – Chị Anna đúng không? Lâu lắm em mới thấy chị.

– Ừ, kể từ hè ba năm trước, bạn trai em trong đó hả? – ngó qua vai Hermione để nhìn vào cánh cửa gỗ đã đóng, Anna cười giả lả – cậu ta được đấy. Nhưng chị thích cậu bạn tóc đen hơn.

– à không, cậu ấy là một người quen của em thôi, chị em mình xuống nhà nào. Dì Beth sao rồi?

Tiếng nói chuyện râm ran biến mất và bên trong phòng, Draco xoay mòng mòng đến chóng cả mặt.

Cậu cảm thấy não mình sắp long ra đến nơi và bụng dạ chộn rộn đến sắp mửa. Cái gì vậy?

Tôi đã có một giấc mơ khủng khiếp và đến khi tỉnh dậy đã là 2h chiều. Chết tiệt, tôi đến đây lúc 10h và đã dành ra 3 tiếng để nằm vật vã trên cái giường này sao? Tôi thật khốn khổ khốn nạn trong cái ngày hôm nay.

Và khi tôi xuống nhà, mọi người đang chuẩn bị làm cái gì gì đó mà barbeque hay cái gì đại loại vậy, tôi có đọc nhầm không nhỉ, nhưng thôi, kệ đi, đó chỉ là một bữa ăn ngoài trời với cả chục con người ồn ào. Thật mệt mỏi…

Tôi uể oải ngáp dài và xuất hiện cạnh Granger khi cô ta tất bật với túi thịt nạc kì quặc to khủng bố. tôi im lặng theo dõi và bất chợt bị gọi giật lại bởi cái giọng chói và sắc đến khó chịu.

– Cậu trai trẻ, cậu là bạn của Mione đúng không? Lại đây giúp chúng tôi dựng lều nào?

– Hả? – tôi giât mình nhìn lên và bắt gặp ánh nhìn nhanh chóng của Granger.

Hình như tôi thấy cái gì đó ranh mãnh lóe lên trong mắt cô ta thì phải?

– Đúng rồi Mal… à nhầm, Draco! – tôi thề, tôi thề là cô ta đã méo xệch miệng khi nặn ra được cái tên tôi cùng nụ cười mếu máo kia – tôi nghĩ anh nên giúp James và mọi người dựng lều, kiếm củi và đốt lửa trại, chúng ta cần phải chuẩn bị xong trước 7h tối.

– Tôi? – tôi nhíu mày rồi nhìn cái thái độ vặn vẹo của cô ta, thôi được rồi, dù tôi chẳng hiểu Lều là cái thứ gì cả, nó có giống Lều Hét không, nhưng, ai quan tâm chứ, tôi cần phải ra dáng ở đây. Nhiệm vụ quan trọng đó.

– Tôi sẽ giúp cậu! – Potter vỗ vỗ vai tôi rồi hời hợt cười, kèm theo đó là một câu nói đầy cảnh báo – cậu sẽ trông y như tên ngố nếu không biết cách dựng lều, Hermione thật sự muốn gây khó dễ cho cậu đấy. Đừng có chối từ.

Tôi nhún vai và nhướn mày, tốt thôi, tôi không dại gì mà từ chối được giúp đỡ cả. Việc ở cạnh cô ta tầm cả thế kỉ đã giúp tôi hiểu ra rằng việc được giúp đỡ rất tuyệt vời, đặc biệt là những ngày tháng đau khổ của cô ta. Thật ra là đau khổ của tất cả bọn tôi.

Nhưng, cô ta cố tình khiến tôi đau khổ thì phải, khi mà đã lôi Potter đi kiếm củi và tìm những thứ khác, mặc tôi tần ngần ở đó với cột lều, dây lều… bối rối kinh khủng. Và đúng như cô ta dự đoán, Hermione Granger, cô vui chưa, giờ thì tôi chính thức bị bẽ mặt, được chứ? Quá tuyệt, chúc mừng cô! Không tuyệt sao được khi cô ta thấy tôi bị cái lều làm cho sỉ nhục và một gã khác đã phải vào giúp tôi. Là giúp đỡ chỉ thế thôi, không có chuyện tôi thừa nhận rằng tôi thất bại và người khác đẩy tôi ra để làm lại đâu đấy!

Nhưng sẽ không có gì là tệ hại cả, nếu như không phải là sau bữa tối tuyệt vời, tất cả mọi người đều đứng lên nhảy múa. Nhảy múa! Chết tiệt!

Tôi vẫn ăn miếng thịt nướng và nhiều món nữa trong sự tức giận dù rằng món ăn ở đây quả thật rất ngon hoặc do tôi đã quá đói khi lao động cật lực và mệt mỏi cho chuyến đi. Nhưng khi người ta chìa tay ra mời tôi nhảy thì tôi đông cứng hoàn toàn. Những kiểu nhảy gì mà kì quái vậy, bọn họ cứ đứng đó và dậm chân rồi nhảy tưng tưng lên một cách quái đản. Không có chuyện tôi sẽ nhảy như thế đâu, trông thật ngu xuẩn! Tôi từ chối những lời mời một cách lịch thiệp và vẫn ngồi ì tại đó nhấm nháp nốt li rượu dang dở và đưa mắt nhìn quanh.

Pansy hội nhập thật quá nhanh khiến tôi ngỡ ngàng khi cô ta đang ôm eo một gã nào đó và cứ xoay vòng vòng, Potter vẫn sung sướng bàn luận cũng những tên khác về những vấn đề kì quặc và những cái tên lạ hoắc, hình như là trận bóng đá nào đó. Ôi khảy cười. Dù trong hoàn cảnh nào, hắn ta vẫn toát ra cái vẻ bần cùng lãng nhách đó và trông thật khờ khạo.

– Hey, Malfoy, sao cậu không thử ra nhảy nhỉ? – giọng của cô ta vang lên phía sau tôi, cô ta ư? Con quái vật đấy chứ còn ai nữa.

– Không, tôi không thích! – tôi gắt và quay người lại rồi hơi sững sờ.

Granger và váy ngắn màu trắng? Mẹ ơi, đó là cái sự kết hợp kinh tởm nhất mọi thời đại và tôi thề, tôi chỉ thấy buồn nôn mà thôi. Tôi đã suýt rớt tròng mắt khi cô ta vấn tóc lên và sau đó lả lướt trong bộ đồ đó. Bộ đồ đó chỉ phù hợp với thiên thần, còn cô ta là ác quỷ không hơn không kém. Được rồi, tôi nói hơi quá, cô ta chỉ có thể hơn chứ không thể kém ác quỷ được.

– Trông tôi tệ thế sao? – cô ta e dè hỏi.

– Mặt tôi biểu đạt cảm xúc tốt vậy sao? – tôi đáp chớp nhoáng và ân hận ngay sau đó. – Được rồi, tôi chỉ nói đùa thôi, cô trông, ohm, ổn hơn mọi khi.

Tôi đã cố thản nhiên còn cô ta thì bật cười.

– Cậu nói dối dở tệ Malfoy ạ. Tôi biết câu không thấy tôi xinh đẹp ở điểm nào, nhưng mà cậu nên quay lại xem, rất nhiều người đều lén nhìn tôi.

– Hừ, lũ đui! – tôi cười khảy và quay lại. Merlin ơi, tôi thề là tất cả các ánh nhìn nhắm hết vào cô ta. Cô ta làm gì có gì để ngắm chứ?

Và hòa nhập tiếp vào đống người lộn xộn ở kia, nhảy vui vẻ. Thật ra, nếu nhìn lâu hơn, cô ta khá là bình thường.

– Bạn gái cậu đẹp đấy! – một gã kì quặc vỗ vai tôi rồi sau đó nói một câ bỡn cợt – tôi mượn cô ấy nhé!

– Tùy anh, đó không phải là bạn gái tôi. – tôi nhún vai và thản nhiên đứng lên, khoanh tay nhìn bọn họ. Rượu làm tôi nóng người và chả hiểu điều gì đưa đẩy tôi tham gia cùng bữa nhảy chết tiệt đó nữa.

Và tôi chỉ biết tôi đã uống và đã nhảy với rất nhiều người. rất nhiều… Hình như…

Tôi tỉnh dậy với cơn đâu đầu như búa bổ và tê rần khắp tay và chân. Đêm qua có vẻ rất vui, tôi nhớ thế, hầu hết mọi người đều say sưa nhảy nhót và tôi cũng nằm trong số đó. Tôi sắp 18 tuổi và sống tốt lành trong suốt ngần ấy năm cho đến ngày hôm qua. Hôm qua có chuyện gì xảy ra không ý nhỉ?

Vò mái tóc nâu xù lên, tôi đoán hẳn đêm qua tôi đã quăng quật bản thân ghê lắm thì phải, vươn vai và duỗi người cho thoải mái, tôi vui vẻ quay sang và ngáp dài. Ôi, Hermione, mình phải thoải mái cho một ngày thay cho những năm tháng chiến đấu gian khổ ở Hogwart chứ… uhm…

Cái gì đây?

Tim tôi hẫng một nhịp khi thấy trước mặt mình là một người nữa.

Bình tĩnh, bình tĩnh Hermione Granger, nào, từ tốn lật chăn ra thôi!

Tôi run rẩy đưa tay ra và rụt lại ngay khi kẻ nẳm cạnh đột nhiên vươn người ra và hất tung cái chăn, mạnh đến nỗi phủ kín mặt tôi.

– Ahhhhhh… thoải mái quá đi, chúc ngày mới tốt lành Pansy Parkinson!

– Pansy?

Ế???? Vậy… những người còn lại đâu?

~~~End chap 4~~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s