Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 12

Chap 12

A/N: Tranh ảnh gì đó sẽ ghép sau =))) Tứ nhiên hai hôm nay hứng thú viết truyện này 😀 Nên viết tiếp. Không biết sẽ biến nó thành câu chuyện ra sao nữa =))) Chắc sẽ kết thúc nhanh!!!

Nàng chìm trong sâu thẳm, cũng mong mình mãi mãi chìm đắm như thế. Rồi giật mình, nàng tỉnh dậy.

Buổi sáng ngày thứ sáu ở Lãnh cung, nàng chờ động tĩnh từ phía Càn Khôn cung, lại càng chờ động tĩnh từ phía Mạn Phủ.

“Thánh chỉ đến!” tiếng vọng của Đại công công vang đến, nàng ở trong lãnh cung bình thản nghênh tiếp, rồi quỳ xuống.

“Châu Sa nhận chỉ.”

“Mạn hoàng hậu tiếp chỉ! Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Mạn hoàng hậu đức hạnh hơn người, sự việc Cẩn Phu nhân là sự hiểu nhầm không đáng có. Nay đã tìm ra hung thủ thực sự hãm hại Cẩn Phu nhân, nên khôi phục ngôi vị Hoàng hậu, về tại Ỷ Phượng cung. Tuy nhiên hậu cung cai quản không nghiêm, trong một tháng tới phượng ấn sẽ giao cho Trần Quý phi giữ. Khâm thử!”

“Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế, Châu Sa tuân chỉ.” Nàng rũ váy đứng lên, lạnh lùng nhìn Đại công công, quét mắt một lượt “Đại công công, về cung của ta, truyền lệnh cho Thúy Nhi đến đây hầu hạ. Nói với hoàng thượng bổn cung đang ở đây rất tốt, một tháng sau mới về cung.”

“Nương nương, cái này, nô tài…” Đại công công bối rối đáp lại. Lời của hoàng thượng dặn rất rõ ràng nếu như hoàng hậu nương nương muốn làm gì thì hãy làm theo, nhưng yêu cầu này là trái với thánh chỉ “Nương nương, cái này là trái thánh ý của hoàng thượng…”

“Là ta trái ý, không phải ngài, cứ làm theo đi!” Nàng thở dài, an ủi ông ta, sau rồi quay trở vào trong, đóng cửa, thưởng trà.

Lãnh cung lạnh lẽo, nhưng ngày nào cũng có người mang đồ ăn cho nàng. Hoàng thượng ăn gì nàng ăn cái đó. Quân nhi Quỳ nhi năm ngày qua không ngày nào không đến. Nàng đang tận hưởng cuộc sống đích thực an nhàn lười biếng, không muốn kẻ khác phá đám. Huống hồ Hoàng Tuyền chưa thể vào cung.

Nửa canh giờ sau, cơ hồ cả Ỷ Phượng cung được chuyển qua Lãnh cung. Nàng nghiêng đầu, nhíu mày khi Thúy Nhi bắt mình ngồi yên một chỗ, rồi chỉ bảo hạ nhân loạn xạ kê lại ba gian ở nơi này.

“Ta chỉ ở đây một tháng, có khi ít hơn, ngươi không cần bê hết Ỷ Phượng cung qua đây.”

“Hồi nương nương, là lệnh của Hoàng thượng, nô tì không dám trái lời.”

Nàng gật đầu.Chờ đợi mọi thứ ổn thỏa, mới ngồi thưởng trà rồi hỏi rõ ngọn ngành câu chuyện “hung thủ”.

“Nói cho ta nghe, năm ngày qua đã có chuyện gì xảy ra?”

“Hồi nương nương, Vương Đức phi nhận phượng ấn, ráo riết truy tìm hung thủ. Khắp các cung không thấy nơi nào có xạ hương. Hoàng thượng liền cho người lục soát từ ngự thiện phòng cho đến cả thư phòng của chính người, sau cùng còn duy nhất một chỗ chưa tìm đến, là cung của Đức phi.”

Châu Sa giả bộ đánh rơi chén trà, ngẩng lên, hốt hoảng.

“Hung thủ là…?”

“Vâng, thưa nương nương, là Đức phi nương nương.”

“Không thể nào, Vương muội băng thanh ngọc khiết, không phải là loại người làm ra loại chuyện như thế. Có uẩn khúc.” Nàng chau mày, khoát tay.

“Vâng thưa nương nương, điều tra thêm, thì là Vương tài nhân xúi giục Đức phi làm điều xấu…”

“Vương tài nhân? Vương Thục?” nàng nhíu mày sâu hơn, trong lòng đột nhiên nhói một chút.

Nhận thấy hoàng hậu biến sắc, lại im lìm suy nghĩ, nên Thúy Nhi không nói năng gì nữa, mà tiếp tục quay trở lại việc dọn dẹp Lãnh cung.

Châu Sa nén tiếng thở dài. Nàng rất muốn bi ai cho tỉ muội họ Vương, chỉ trách là Hoàng thượng lên ngôi chưa lâu, thế lực quá mỏng, Vương gia lại là một gia tộc lớn cỡ nào, nàng hiểu rõ. Lên đến chức Đức phi, đã là một mối họa không nhỏ.

“Còn Cẩn Phu nhân?”

“Hồi nương nương, Cẩn Phu nhân do quá đau buồn nên đã tự vẫn rồi ạ.”

Nàng gật đầu, mắt ngấn lệ. Trong nước mắt, bao nhiêu là chân tình cũng chỉ mình nàng biết. Cẩn Lan quá ngây thơ, ngây thơ đến đáng thương. Có trách, thì trách nàng lại xao động vì kẻ khác ngoài đế vương. Châu Sa cúi đầu, rồi ngẫm lại.

Vậy, đến bao giờ Thiên Hãn sẽ ra tay với nàng?

Không chỉ muốn tự do, còn yêu kẻ khác. Kẻ khác đó thậm chí còn là một nữ nhân của hoàng đế. Kẻ khác đó, thậm chí có yêu nàng hay không nàng cũng không biết.

“Gọi Đạm tài nhân cho bổn cung.” Nàng chỉnh trang lại đầu tóc, sau đó nở nụ cười ảm đạm.

“Hồi nương nương, cách đây ba hôm, Đạm tài nhân đã được ban cho Ninh thân vương rồi ạ.”

OANH!!!

Tiếng nổ vang trong đầu nàng, nàng ngơ ngác tự hỏi có phải đã nghe nhầm. Năm ngày qua, vỏn vẹn năm ngày, Thiên Hãn vừa giúp hắn, vừa giúp nàng, đồng thời lại triệt hạ niềm vui duy nhất của nàng.

Hắn có cảm tình với nàng sao? Nàng ngộ nhận, chắc chắn nàng ngộ nhận. Hắn không phải chỉ dừng lại việc bôi bẩn nữ thần của nàng, hắn chà đạp Đạm Vũ. Hắn mượn Đạm Vũ để chia tách tình phu thê Ninh Thân vương, để Linh Nhạn vì đau đớn, cảm giác bị phản bội mà hướng về hắn ư? Hắn làm thế cũng để giết luôn trái tim của nàng sao?

Đạm Vũ của nàng, điều tốt đẹp nhất sau Quân Nhi, Quỳ Nhi của nàng…

Nàng nghiến răng, cuối cùng trút ra nụ cười rất nhạt.

“Ta biết rồi.”

Nàng đã muốn nương tay. Nàng đã muốn giúp đỡ hắn bình định giang sơn này. Nàng đã bao dung, bao dung hoàn bao dung, cuối cùng, kẻ được hưởng sự nhân từ của nàng lại ngang nhiên chà đạp?

Vậy nàng cũng sẽ chà đạp hắn.

Tín ngưỡng của hắn, nàng sẽ khiến cho cô ta sống không bằng chết.

Bất cứ đứa trẻ nào của hắn, nàng sẽ biến chúng nó căm thù cha ruột của chính mình.

Bất cứ khi nào hắn yêu ai, nàng sẽ giết họ.

Nàng muốn phò trợ hắn, là hắn gạt đi tâm tư của nàng, cũng phỉ nhổ tấm chân tình của nàng. Hậu cung này là của nàng, hậu cung loạn, tất quân thần loạn. Thượng bất chính, hạ tất loạn, quân thần đã loạn, dân gian sẽ đổ máu. Nàng vì một người con gái của riêng mình, mà sẵn sàng dẫm đạp lên giang sơn?

Không phải, vì hắn không xứng làm vua.

Nàng sẽ tranh đấu, cùng hắn chơi ván cờ sinh tử. Ván cờ này, nàng tuyệt đối không nương tay.

—o.0.o—

Thiên Hãn thở dài. Nghe báo cáo của mật thám từ Lãnh cung về, trong lòng hắn lại dấy lên nỗi thất vọng lớn lao.

Hắn trao Đạm Vũ vào tay Ninh Thân vương, một phần để cô gái đó khiến Ninh Thân vương và Linh Nhạn bất hòa, một phần để cho Mạn Châu Sa vì thế mà tức giận. Cuối cùng đổi lại, chỉ có sự im lặng đến tột cùng.

Hắn muốn nhìn thấy nàng có cảm xúc. Tức giận cũng được, căm hận cũng được, tìm đến hắn, khiêu chiến với hắn. Nhưng cuối cùng, nàng ngay cả đập chán đập bát cũng không làm. Ngay cả quát mắng hạ nhân cũng không thấy, im lặng như sự bình yên trước bão.

Thiên Hãn biết hắn đã chạm đến điều tối kỵ của nàng. Điểm yếu của nàng là Quân Nhi, Quỳ Nhi và Đạm Vũ. Hai đứa trẻ cũng là hài tử của hắn, hắn không thể dùng chúng làm công cụ. Còn Đạm Vũ…

Hắn biết nàng tức giận, nhưng lại không biết nàng tức giận sẽ làm gì. Hắn đã lường trước việc nàng sẽ dùng hậu cung, lại chưa bao giờ nghĩ rằng nàng không chỉ đối phó với mình hắn, mà còn đối phó với giang sơn của hắn, ngai vị hoàng đế của hắn. Hắn biết nàng sẽ không tha thứ, nhưng không biết nàng sẽ không tha thứ cho tất cả. Hiểu biết của hắn, về nàng, mong manh đến đáng thương. Còn nàng, hiểu hắn, hiểu tất thảy.

Vậy nên Mạn Châu Sa từ một hoàng hậu đoan chính, lại chuyển mình thành nhân vật phản diện ngoan độc nhất, là đối thủ duy nhất của Thiên Hãn trong suốt phần đời còn lại.

Hồng nhan họa thủy, cũng không biết trong câu chuyện này ai là hồng nhan, ai gây họa thủy…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s