Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 13

Chương 13

Nói muốn trả thù, không phải ngày một ngày hai. Nàng có rất nhiều việc. Hậu cung sau vụ Vương Nghi đã trở nên hỗn loạn. Cái chết của Cẩn Lan cũng khiến trong cung nghẹt thở. Nhìn đâu cũng cảm thấy không thể an lòng. Một tháng này Trần Quý phi lại nắm giữ Phượng ấn, giống như đã từng làm điều này khi nàng mất tích hai tháng, nhưng tình hình phức tạp hơn rất nhiều.

Đổi lại, cũng có lợi ích. Nàng vẫn xa lạ, tương kính như tân với Thiên Hãn. Ngay đến cả cười khách khí cũng không có, mối quan hệ ngày một mờ nhạt, nhưng người ngoài nhìn vào lại thấy hết sức ân ái mặn nồng. Ngày nào hoàng thượng sau khi thiết triều xong cũng dùng bữa tại Lãnh cung, ăn với hoàng hậu nương nương. Im lặng nhìn nhau, ngột ngạt tới nỗi thi thoảng hai đứa trẻ ăn cùng thấy có gì đó không ổn nên thi nhau khóc ré lên.

Y như rằng lúc đó, nàng xót con, quay sang trừng mắt nhìn Thiên Hãn.

“Mặt bệ hạ quá khó coi, thỉnh hoàng thượng về Càn Long cung của mình rồi ăn!” Lời nói rất nhỏ, đủ để cho nàng và Thiên Hãn nghe thấy, nhưng áp lực không hề nhỏ.

Nàng rít qua môi, trợn mắt hung ác nhìn hắn. Còn hắn thưởng thức sự tức giận của nàng. Dần dần, nàng cũng nhìn ra ý tứ trêu chọc của hắn mỗi khi giả bộ lạnh lùng với hai đứa trẻ.

Quan trọng hơn, hai đứa trẻ bắt đầu quấn quýt lấy cha của mình. Nàng không muốn điều này, nhưng không thể ngăn cản tình phụ tử thiêng liêng giữa cha con họ. Nàng cũng không nỡ bắt bọn trẻ sống không có cha… Huống chi…

Mỗi lần như thế, lòng căm thù của nàng buông lỏng, nhưng bù lại là mỏi mệt cùng chán ghét. Chán ghét tột cùng. Chán ghét đến bỏ bữa.

“Bẩm hoàng thượng, hoàng hậu ngọc thể không khỏe nên đã đi nghỉ từ sớm, sợ rằng không thể cùng hoàng thượng đối ẩm…” Thúy Nhi khom mình, nói rất khẽ.

Quân Nhi, Quỳ Nhi cũng vì Châu Sa ốm nên nhất quyết không rời mẹ nửa bước. Mới mười sáu tháng, chúng lại rất hiểu chuyện và ngoan ngoãn. Nằm chơi bên cạnh mẫu hậu của mình rồi hát hò. Giọng trẻ con ngọng nghịu khiến nàng bật cười.

Thiên Hãn nhíu mày, sau đó cũng ngồi một mình ăn hết bữa cơm. Xung quanh cô quạnh đìu hiu, cả cái nhìn chán ghét của nàng cũng không có, càng không có tiếng gọi non nớt của hai đứa nhỏ.

Đột ngột, trong phòng của nàng vang lên tiếng cười khanh khách. Thanh thúy như chuông bạc. Đó là lần đầu tiên hắn nghe nàng cười thành tiếng. Rồi hắn ngồi im, thưởng trà, cũng là thưởng thức mẫu tử bọn họ cười đùa.

Trong lòng đột nhiên trở nên chua xót. Một nhà ba người mẫu tử bọn họ luôn vui vẻ, vô tình, hắn trở thành người thừa, lại có phần gần giống với kẻ thù. Hắn khổ tâm, nhưng lại nung nấu có ý định đoạt lại nàng.

Thiên Hãn quên: nàng chưa bao giờ là của hắn. Chưa bao giờ.

“Nương nương, hoàng thượng đi rồi.” Thúy Nhi vén rèm bước vào. Châu Sa mỉm cười, gật đầu rồi ngồi dậy.

“Em đã nhận bao nhiêu bạc ở chỗ Trần Quý phi?” nàng ra hiệu cho nhũ mẫu bế hai đứa trẻ đi ra ngự hoa viên, sau đó mới nhỏ nhẹ hỏi Thúy Nhi.

“Nương nương?” Thúy Nhi lập tức rạp mình xuống đất, dập đầu lia lịa “Nô tì không dám.”

“Dám hay không thì em cũng đã làm rồi. Em đã theo ta rất lâu, kể từ khi ta mới lên làm hoàng hậu. Ngót nghét ba năm, ta không muốn làm em thương tổn…”

“Nương nương, nô tì biết lỗi, mong nương nương khai ân.”

“Vậy em đã nói những gì với Trần Quý phi, thành khẩn kể hết đi!” Nàng nhẹ giọng, nâng mi quan sát cô gái này.

Lừa gạt, gian dối, phản trắc. Hoàng cung có quá nhiều thứ đáng sợ. Nàng không muốn hai đứa trẻ của mình lớn lên trong tranh đoạt, lại không nỡ từ bỏ tranh đoạt để đem Đạm Vũ về.

Lẳng lặng nghe Thúy Nhi kể, mày nàng nhíu càng sâu, gương mặt lại thêm phần mỏi mệt. Châu Sa thở dài, gật đầu.

“Họ biết quá nhiều rồi, bây giờ, ta tin em thế nào đây?”

“Nương nương, nương nương khai ân, nô tì ngu dốt, nương nương khai ân.”

Ngẫm nghĩ một hồi, nàng cười. Nụ cười của nàng, bất giác làm Thúy Nhi rùng mình.

Giờ hậu cung cũng biết nàng và Thiên Hãn không phải phu thê mặn nồng, sóng gió nổi lên, nàng muốn sóng gió nổi lên. Vừa hay, Thúy Nhi lại tuồn ra ngoài những câu chuyện đủ để làm hậu cung tranh đoạt. Nếu có thể, nhân lúc nàng vẫn chưa cầm phượng ấn mà máu càn quét lục cung, sẽ may mắn cho nàng rất nhiều.

Nàng tàn ác? Không sai, sống ở nơi này, nếu không tàn ác sẽ bị nuốt chửng, ngay cả mẩu xương cũng không còn. Ngàn năm qua, có triều đại nào mà hoàng hậu không bị lật đổ. Một hai người có, cả chục người đều có. Ngôi vị của nàng, Phượng Ỷ của nàng nàng không cần, nhưng mạng sống của nàng thì có.

—o.0.o—

Ngày hôm sau, Thúy Nhi được ban chết toàn thây.

Năm ngày sau, Khôn Trữ cung bốc cháy. Không tìm ra hung thủ.

Sau đám cháy đó hai ngày, Ỷ Phượng cung hóa thành tro, không ai tìm ra hung thủ.

Thiên Hãn biết là nàng làm, nhưng không có cách nào chứng minh, vì bảy ngày đó, ngày nào nàng cũng ở cùng hắn. Cung nhân của nàng cũng có chứng cớ ngoại phạm, hắn không thể tìm ra ai mới là người làm điều này. Tệ hơn, Trần Quý phi chịu tội.

Nàng ở Lãnh cung đứng ngoài thế sự, lại nhìn thế sự mà trào phúng mỉm cười. Tiền lệ từ các bậc tiên đế, nếu hoàng cung xảy ra sự việc không may, cần lập đàn tế trời, theo đó còn phóng thích tú nữ. Nhân thời cơ này, nàng sẽ thả người ra, cũng là thu người vào.

Vừa vặn, ngày lập đàn tế trời, lại là ngày nàng chấp chính hậu cung, là ngày nàng quay về địa vị vốn có.

Khôn Trữ cung bị đốt không còn hình dạng, Ỷ Phượng cung cũng hóa thành tro, ngày nàng khôi phục địa vị, nhận lại Phượng ấn, nàng chuyển qua Càn Long cung, cùng Thiên Hãn ngày ngày đối mặt.

Nàng ngồi ngay ngắn đọc sách, hắn lại gối lên đùi nàng chợp mắt, cảnh tượng sơ qua có bao nhiêu ân tình, lại có bấy nhiêu oán hận.

“Điểm yếu của nàng là Đạm Vũ, không học cách quên nàng ta, sẽ có ngày nàng đâm bị thương chính mình.”

“Điểm yếu của hoàng thượng ở đâu cũng có, không học cách lui bước, sẽ có ngày muốn đâm cũng không thể.”

“Ta không muốn đối đầu với nàng.”

“Nhưng hoàng thượng đã làm, không chỉ là đối đầu, còn là đâm một nhát chí mạng với thần thiếp.”

“Ta vì ta, cũng là vì nàng.”

“Thiếp vì chính mình, cũng là vì thiên hạ của hoàng thượng.” Nàng nhẹ nhàng nhấc đầu hắn lên, sau đó cúi xuống nhìn hắn, cười rất đẹp, cũng rất buồn “Trả Đạm Vũ cho thiếp, bằng không, thiếp sẽ san phẳng tất cả thứ ngài muốn, và ngài bảo vệ. Bao gồm cả thần thiếp cùng giang sơn này.”

Hắn biết, Châu Sa khi ấy không nói đùa. Hắn biết, Châu Sa có thể.

Có điều, buông tay nàng, hắn không muốn. Vĩnh viễn không muốn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s