Mạn Châu Sa – Chương 17

Chương 17

Nàng đã từng mong ước có thể an yên đối mặt với Đạm Vũ. Nhiều hơn mong ước một chút là khát khao có một ngày nào đó năm ngón tay lồng năm ngón tay đi khắp thế gian. Cuối cùng, lại là mặt đối mặt, khi cả hai trở thành người của hai anh em đế vương.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên thiên tuế.” Đạm Vũ, người như tên, vẫn luôn điềm đạm như vậy, thản nhiên hành lễ cúi đầu.

“Miễn lễ!” Hắn và nàng đồng thanh.

Châu Sa mỉm cười, tay phải gắt gao bấu lấy lòng tay trái, rất muốn hỏi nàng vì sao, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể im lặng. Nhận thấy sự đau thương không thành tiếng, cũng chẳng thể nói ra, Thiên Hãn đột nhiên muốn… bật cười.

“Hôm nay Ninh Thân Vương trắc phi đến có chuyện gì không?” Hắn hắng giọng, dịu dàng hỏi, cũng là để lôi kéo sự chú ý của Châu Sa về bên mình.

“…” Đạm Vũ lựa chọn im lặng, lại hướng Châu Sa mà trao ánh nhìn, cuối cùng, Châu Sa cũng lên tiếng.

“Hoàng thượng, thiếp và Ninh Thân trắc phi trước đây giao tình rất tốt, cũng có vài chuyện muốn tâm sự với nhau, thỉnh hoàng thượng hồi cung trước.” thấy hắn nheo mắt nhìn nàng, nàng thở dài, biết ý “Lát nữa thiếp sẽ đến tìm hoàng thượng.”

“Nàng sẽ?”

Châu Sa gật đầu. Lúc này, hắn mới thong thả tao nhã đứng dậy, rồi về Càn Thanh cung của mình. Hoàng thượng rời hẳn đi, nàng mới thê lương nhìn Đạm Vũ, cuối cùng cũng chua xót mở miệng.

“Vũ tìm ta có chuyện gì?”

Chẳng nói chẳng rằng, nữ nhân kia phi đến trước mặt nàng, khổ sở cầm tay nàng, nói rất khẽ.

“Chúng ta đi trốn. Đi, chúng ta đi trốn.”

Lần đầu nhìn thấy sự hoảng hốt trong đáy mắt kia, lại nhận ra dường như Đạm Vũ gầy hơn ngày trước, lúc này, nàng mới thật sự hốt hoảng.

“Đã có chuyện gì xảy ra?”

Vũ một mực lắc đầu, bi thương cùng cực, chỉ luôn miệng nói.

“Đi, chúng ta đi trốn. Ta không thể ở lại nữa, không thể.”

Đạm Vũ không nức nở. Đôi mắt ấy lấp đầy hoảng loạn cùng khổ sở, cuối cùng lại cứ thế lôi lôi kéo kéo tay của Châu Sa, không ngừng run rẩy. Há nào Châu Sa không biết, người con gái này đã trải qua đau đớn đến cỡ nào. Đau đớn như thế, thương tâm như vậy, điên cuồng khôn xiết, tất cả chỉ vì đã mất một thứ, hoặc, thứ đó bị lạc vào tay kẻ khác.

Nàng không đoán mò. Đạm Vũ xưa nay thản nhiên lãnh đạm, nụ cười như thế cũng rất ít khi bung nở, nay lại có thể tang thương cỡ vậy, chỉ có thể vì đã lỡ mất một người.

Lỡ mất ai?

Châu Sa cười nhạt. Chắc chắn không phải lỡ mất nàng.

Để Đạm Vũ bình tĩnh, cũng mất đến nửa canh giờ cộng thêm ba tuần trà. Đến khi tách trà thứ ba trơ đáy, Đạm Vũ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt lai trở về nguyên dạng vô cảm. Một dnagj vô cảm dịu dàng.

“Có thể kể cho ta nghe đã có chuyện gì không?” Châu Sa cắn nhẹ môi, Đạm Vũ vừa mới bình tĩnh, làm thế này liệu có lôi ngược người kia trở về trầm mê?

Nhưng Đạm Vũ thật sự rất bình tĩnh, cuối cùng rảnh rọt nói lên bốn chữ.

“Ta bị sảy thai.”

Sảy thai.

Sảy thai? Nghe oan nghiệt cỡ nào? Không đúng, sao lại sảy thai?

“Nàng mới làm phi của Thiên Mặc được năm tuần…”

“Trước đó, ta cùng hắn trải qua không ít lần…” Vũ cười ảo não, cuối cùng lại thở dài “Nên nói mọi chuyện bắt đầu từ đâu nhỉ? Nàng còn nhớ Lịch Y ta kể không?”

Rồi Đạm Vũ cười rất nhạt. Thì ra, ngày đó, quơ quàng nhìn nhầm trai thành gái, cuối cùng khổ sở nhận ra, hắn thuộc về kẻ khác. Kẻ khác đó, lại vô tình là kẻ làm nữ nhân thiên hạ đau lòng.

Đạm Vũ thuở thiếu thời, thực sự là một nữ nhân điềm đạm bình tĩnh. Cốt cách thản nhiên bẩm sinh ấy không phải là khối ngọc băng, cũng chẳng phải bạch liên hoa, mà giống cát. Cát khô cằn bao nhiêu, Đạm Vũ cũng bình thản bấy nhiêu. Đối với nàng, cái gì cũng không cầu, cứ an ổn mà sống, an ổn mà chết là tốt rồi.

Dẫu sao, xuyên thời không về đây, trải qua đủ căm phẫn bi thương, chỉ khiến lòng nàng nguội lạnh. Thân là con gái của tri phủ Yến Thành, nàng cũng là khuê nữ, khuê môn bất xuất, cũng chẳng cầu mong được rời đi, cho đến ngày nàng gặp Châu Sa. Châu Sa rạng rỡ như thế, lần đầu đối mặt, giống như đất trời bình lặng mờ sương, đột nhiên bừng lên nắng ban trưa rực rỡ. Chói nhòa lòa mắt, lòa mắt đến bỏng tâm can. Từ bỏng tâm can, cát sỏi trở nên trần trụi, đau đớn khôn cùng.

Đạm Vũ đã yêu Châu Sa như thế. Yêu như sa mạc cần nắng hạn, lại càng yêu như… yêu như cái gì không biết, nhưng nàng đã thật sự yêu vị tiểu thư họ Mạn kia. Nhưng nàng là cát. Là cát, lại chỉ có thể tự thiêu dưới nắng mặt trời. Đến ngày Châu Sa nhận chiếu phong, nàng thật sự mong muốn cùng Châu Sa bỏ trốn. Có điều, thứ còn lại, chỉ là mặt trời rời đi, sa mạc kia chìm trong hoang vu gió lạnh, Đạm Vũ lại như ngày xưa. Ba năm sau đó, thiếu nữ nọ lại đối mặt với bão tố. Mặt trăng nọ, tự xưng là Lịch Y.

Lịch Y nó làm sao mà xao lãng được trái tim Đạm Vũ ư?

Chỉ là liếc qua rồi cười. Trong trang phục nhi nữ màu lam. Đứng trên tòa cao kia, rồi xuất sắc thổi một khúc sáo thê lương. Rồi họa bức chân dung của mĩ nhân mà về sau Đạm Vũ mới biết đó là Linh Nhạn. Nụ cười đó, làm nàng ngã vào tiếng sét. Giữa sa mạc hoang vu kia, đột nhiên nổi lên sấm sét. Buồn thay, những gì nàng biết, thì người đó là Lịch Y. Thì người đó ở hoàng cung.

Nàng tiến cung.

Cuối cùng vỡ lẽ, Lịch Y nào đó chỉ là trò đùa. Lịch Y nào đó, thậm chí còn không phải nữ nhi. Lịch Y nào đó, lại yêu người khiến Châu Sa khổ sở.

“Vì sao hắn giả dạng nữ nhi, ta không biết, nhưng quả thật, người ta yêu, muôn thuở vẫn là hắn. Cuối cùng… Châu Sa, ta thật sự rất ngu dốt. Đứa nhỏ bị tước đi, hắn không đau lòng, càng không truy cứu. Đứa nhỏ đó, ta đã mong chờ biết chừng nào…” Đạm Vũ đều đều nói, ánh mắt kia lang bạt, cũng chẳng còn đau đớn. Giống như… tuyệt vọng tột cùng.

“Cho nên, Vũ muốn chạy trốn?” Châu Sa khẽ hỏi, tay muốn đưa ra, lại chững lại nơi lưng chừng. Hành động này biết bao nhiêu thừa thãi, nàng hiểu, cuối cùng, rút thứ thừa thãi về, im lặng ngắm người im lặng.

Vũ không nói, cuối cùng lắc đầu.

“Nàng biết đấy, ta cũng có chiến trường của riêng ta. Châu Sa, ta tuy lãnh đạm, lại cùng buồn chán, nhưng không phải ta không nhìn ra tâm tư của nàng. Nàng tự do như vậy, hoàng cung này giam giữ được nàng bao lâu nữa?”

Châu Sa mỉm cười.

Bao lâu ư?

Sớm thôi, nàng sẽ bỏ lại lầu vàng gác ngọc phía sau lưng, rong ruổi về chân trời của riêng mình.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s