Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 18

Chương 18:

Tiễn Đạm Vũ trở về xong, nàng mới chán nản thở dài. Đứng tựa cửa, lại phóng ánh nhìn ra phía bên ngoài hoa viên, trong lòng đột nhiên thấy ấm áp. Quân Nhi với Quỳ Nhi đã dậy, đang chơi đùa, ngây thơ đáng yêu như vậy, nàng muốn xót xa lạnh lùng cũng không thể. Cảm tưởng như có người quan sát mình, Quỳ Nhi quay phắt lại, rồi rạng rỡ reo lên.

“NƯƠN!”

Châu Sa mỉm cười dịu dàng, rồi nhấc váy đi nhanh đến chỗ hai đứa nhỏ.

“Nương đây!”

Ngồi xuống ngắm nhìn hai đứa nhỏ thay nhau lăn rồi lộn, nàng thật sự hạnh phúc. Quẳng luôn cả đống bàn tính sổ sách, cũng vứt luôn cả việc hứa đến tìm Thiên Hãn sang một bên. Quân Nhi cuộn tròn người, rồi lộn một vòng qua đầu, đập lưng xuống đất rồi cười khanh khách.

“Nươn, nhìn! Con giỏi!”

Nàng bật cười, gật gật đầu rồi xoa lưng cho đứa trẻ.

“Nương biết con giỏi mà. Được rồi, giờ chúng ta về cung đã, cùng gần trưa rồi, hôm nay ăn gì nhỉ?”

“Đùi gà nướn!” tiếng đồng thanh non nớt vang lên, nàng gật đầu truyền lời đến cung nữ.

“Nói ngự thiện phòng hôm nay chuẩn bị cho Phượng Ỷ cung đùi gà nướng mật.” Rồi nàng khom lưng, dắt tay hai đứa trẻ về tẩm cung của mình.

Nhìn trên bàn, phượng ấn làm chặn giấy, lại ngán ngẩm nhìn bàn tính gỗ kia, nàng nhớ đến mười vạn lượng hoàng kim. Còn nhớ thêm số tiền mà Trần Quý phi đã dùng một cách vụng trộm. Nghĩ miên man, cuối cùng cũng nhớ ra nàng phải đi gặp Thiên Hãn.

“Quân Nhi, Quỳ Nhi, các con muốn đến thăm phụ hoàng không?” quay sang nhìn hai đứa trẻ đang hăng say gặm đùi gà nướng, chúng đều mở tròn mắt nhìn nàng.

Mắt chúng rất to, ngước lên, lại nhìn từ góc độ này khiến nàng phì cười.

“Đi gặp phụ hoàng là không được cầm theo đùi gà nướng đâu.” Nàng kiên nhẫn giải thích, rồi dùng khăn lau miệng cho hai đứa trẻ.

Và thế là đồng loạt lắc đầu.

Hoàng đế cao cao tại thượng, so với miếng ăn xem ra còn ít giá trị hơn. Nàng nhếch môi cười mỉa, trong lòng như trăm hoa đua nở, vô cùng hả hê. Thật sự muốn nhìn thấy gương mặt của Thiên Hãn khi biết hắn không đáng giá bằng cái đùi gà tẩm mật ong.

“Vậy nương đi gặp phụ hoàng một chút nhé!”

Nàng xoa đầu hai đứa nhỏ, rồi một mình đi đến Càn Thanh cung. Trên đường đi, lại ngẩn người trước tốp mĩ nữ đuổi hoa bắt bướm ở Hoa viên. Nàng dừng lại, đứng từ xa lặng lẽ quan sát, trong đầu không thể hiểu vì sao đều là tú nữ từng ngây thơ, bước vào cung lại trở mặt thành thù. Oán trách nhiều nhất, chắc vẫn sẽ là vì hoàng đế yêu giang sơn hơn yêu mĩ nhân.

“Trẫm còn tưởng nàng không đến.”

Lúc nàng vào thư phòng, hắn đang chăm chú phê tấu chương. Ngẩng đầu lên nhìn nàng rồi cười. Chỉ là cười thôi. Nàng gật đầu đáp lại, rồi cứ đứng yên tĩnh ở đấy. Đối mặt với hắn phê tấu chương, còn mình thì đứng đến khi nào chân mỏi. Đại công công nhìn tình hình cảm thấy khó hiểu, lại nhìn khí thế của cả hai người, cũng chỉ có thể khom mình, đứng im lìm chịu trận trước sự tấn công lạnh nhạt này.

Châu Sa hiển nhiên không đáp lời. Dẫu sao nàng cũng đã đến đây, cũng đã nhìn hắn, nhìn chán chê, rồi mới quay gót muốn đi.

“Sao không mang Quân Nhi với Quỳ Nhi đến?” Thấy nàng dợm bước, hắn hỏi, điềm nhiên cất tiếng trong lòng lại có bao nhiêu vội vã.

Nàng trầm ngâm nghĩ ngợi, tự hỏi nên trả lời thế nào cho vừa lòng hắn. Chẳng lẽ bảo con mình thích đùi gà hơn thích hắn? Hay là nói rằng chúng nó không thích hắn bằng đùi gà? Hai cái có gì khác nhau đâu… Thôi thì…

Đợi mãi không thấy Châu Sa đáp lời, hắn cẩn thận nhắc lại một lần nữa.

“Sao nàng không dẫn con đến?”

“Chúng lười.”

“À…”

Im lặng.

“Nàng ngồi đi!”

“Thôi, thiếp đến nhìn hoàng thượng một cái là được rồi, thiếp hồi cung.” Nàng dứt khoát từ chối, ngồi với hắn, sẽ chỉ nhìn hắn phê tấu chương, nàng còn sổ lương của đám cung nữ cần phải lo, nàng với hắn không rảnh.

“Ở lại đã, ta có chuyện cần nói.” Hắn xua tay, cho hết cung nữ, thái giám ra ngoài.

Nàng nhìn hắn, cuối cùng cũng hiểu quả thực có chuyện cần bàn. Nhìn quanh quẩn, cuối cùng cũng chỉ có phía sau hắn có cái ghế, nàng mới kéo ra, rồi ngồi xuống trước mặt hắn, nghiêm túc lắng nghe.

“Ta cần nàng để thu thiên hạ về một mối.” Hắn hít thật sâu, rồi từ tốn nói ra.

Nàng là người thông minh, đương nhiên nàng hiểu điều hắn nói. Hắn lên ngôi vua không phải danh chính ngôn thuận mà thành, chỉ có dùng máu của bách tính mới lên ngôi vương. Mới qua ba năm, loạn đảng chẳng thể giây lát mà hòa tan. Nay lại có phần mạnh mẽ hơn cả.

Đặc biệt là Duẫn Vương.

Mang tiếng về ở ẩn, nàng đôi khi cũng phong thanh nghe rằng hắn lui về giang hồ để nuôi quân. Nuôi quân ba năm, nay chắc cũng đã đủ ngàn ngày. Còn vì sao Thiên Hãn cần nàng ư? CHẳng phải đã nói rồi sao, giữa giang sơn và mĩ nhân, hắn chọn giang sơn, huống hồ, nàng không phải mĩ nhân của hắn.

“Có đảm bảo an toàn cho Quân Nhi, Quỳ Nhi không?”

“Chúng là hài tử của ta.” Hắn quả quyết, còn nàng cười nhạt.

“Vậy còn giao ước?” Nàng mỉm cười.

“Chỉ cần có thể, ta sẽ thực hiện.”

“Có thể” ở đây, là hàm ý rằng chỉ cần nàng còn sống trở về, nàng sẽ được tự do. Đế vương không nói hai lời, Châu Sa cũng muốn nguyện lòng tin tưởng hắn. Trước mắt, cứ dẹp bỏ Trần Quý phi. Còn Linh Nhạn… nàng nghĩ thầm, vào lúc này, loại bỏ Linh Nhạn chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.

“Dự kiến là bao lâu?”

Có lẽ, cả hai chẳng ai để ý, từ đầu đến cuối, nàng không dùng kính ngữ cùng hắn nữa, lại cũng chẳng xưng thần thiếp, bệ hạ.

“Năm tháng. Nàng nguyện ý?” Hắn nhìn nàng, trong đôi mắt đen ẩn chứa cái gì cũng không rõ. Châu Sa cũng nhìn hắn, rạng rỡ mỉm cười.

“Không thể không nguyện ý. Chuyện mười vạn lượng hoàng kim kia, quả thật là để cho thiếp cùng Quân Nhi rồi.”

“Chuyện hậu cung lần này, không cần dùng cách cũ nữa.” Thiên Hãn gật đầu, sau đó lên tiếng nhắc nhở. Dẫu biết rằng không cần nhắc, Châu Sa cũng chẳng thể phạm sai lầm.

Kể từ khi nàng hồi cung, hắn cuối cùng cũng biết, ngôi hậu này ngoài nàng ra, không ai có thể ngồi lên. Cũng vì thế hắn mới biết, nàng thực sự là mảnh ghép hoàn hảo nhất của hắn. Nhưng, nàng chẳng nghĩ như vậy. Đẩy Đạm Vũ vào mảnh loanh quanh kia, làm nàng tuyệt vọng, giờ hiển nhiên dồn nàng đến chỗ chết vì hai chữ “Ngôi vua”, nàng sao dám xiêu lòng. Cho nên, nước cờ này, nàng nguyện đi không phải vì mình hắn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s