Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 20

Chương 20

Nàng cầm nhành hoa lan, đưa lên mũi, rồi tự nhủ trăng đêm nay thật sự rất đẹp, lại cũng rất tròn.

Kể từ lần tuyển cung nữ, đã thêm một tháng trôi qua. Bụng của Hoa Phu nhân đã nhô lên thấy rõ, đi lại cũng bắt đầu khó khăn. Nàng vẫn ẩn nhẫn chờ đợi Thược Diên ra tay, tin tức mỗi ngày đều được Hoàng Tuyền từ cung Ý Yên gửi về.

“Nàng lại nghĩ gì?”

“Hoàng thượng?” Nàng quay lại, rồi sau đó mới nhớ ra mình cần hành lễ.

Thiên Hãn ngăn lại, rồi nâng cằm nàng lên, nhìn rất sâu, cũng rất lâu.

“Trẫm phát hiện ra, khi hoàng hậu gặp trẫm, gương mặt đầu tiên là hốt hoảng, sau đó chán ghét, một lúc sau sẽ ngây ra thất thần. Gặp trẫm khiến nàng khó chịu?” Hắn nhẹ giọng mỉm cười, trong gió, phảng phất mùi hương rượu Quỳnh Lưu.

Nàng nghiêng người né tránh, xong chẳng được, cũng đành bình tĩnh đối mặt, mở to mắt nhìn hắn chằm chằm. Để xem đến khi nào một trong hai phải buông tha. Kỳ thực, dưới ánh trăng huyền ảo, khung cảnh đó lại biết bao hữu tình. Hữu tình này, biết bao vô ý lại lọt đủ tam cung lục viện.

Nhận thức sự khiêu khích của nàng, hắn cười khổ, rồi ấn xuống môi nàng một nụ hôn.

Khô.

Và đắng.

Thiên Hãn không biết là do môi nàng, hay là do bản thân hắn. Nhưng khoảnh khắc đó, hắn thật sự, thật sự muốn nâng niu nàng. Châu Sa không giãy dụa, không phản kháng. Nàng cũng không ngạc nhiên, chỉ mở mắt chờ đợi nụ hôn đột ngột ấy qua đi.

“Trẫm nhớ ra trẫm chưa từng hôn nàng.”

Nàng trào phúng đáp lại.

“Chắc hoàng thượng cũng quên rằng cả hai chúng ta chưa có lấy một lần động tâm.”

Không đợi nàng nói dứt câu, hắn lại hôn thêm một lần nữa. Lần này, lại cố tình đi sâu hơn, có điều, khối đá này có thể để hắn làm vậy? Nàng dứt mình ra khỏi nụ hôn, nghiêm chỉnh sửa lại tóc tai, rồi đặt tay lên ngực hắn chặn lại.

“Thế là đủ rồi, người cần nhìn cũng nhìn rồi, bệ hạ không cần cố gắng nữa.”

“Nàng biết ta cố tình diễn?”

“Thiếp biết.”

“Châu Sa, môi nàng rất lạnh. Hôn nàng thật sự không vui vẻ gì cả, rất khô, và rất đắng.” Hắn kéo nàng lại, ôm lấy vai nàng rồi ép đầu nàng tựa vào lồng ngực hắn. Nàng thực sự rất lạnh.

“Thiếp biết.”

“Nhưng ta thích.”

Hắn cười, áp cằm lên đỉnh đầu nàng, lại vô ý xoa xoa bả vai và cánh tay nàng… sưởi ấm. Nàng rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sợ. Điều cuối cùng nàng mong ước trên thế gian này là hắn động tâm với nàng. Hoàng đế động tâm, với ai có thể là ân trạch, đối với nàng lại chính là mối họa. Họa diệt thân.

Châu Sa biết hắn đối với các cung phi của mình đã gieo vào lòng các nàng bao nhiêu nhung nhớ cùng yêu thương. Vương Nghi tuy biết hắn có Linh Nhạn là ý trung nhân, nhưng vẫn một lòng để trái tim mình bám dính lấy hắn. Mĩ nhân trong hoàng cung này, người không vì hắn mà động lòng, chắc chỉ có nàng cùng Hoàng Tuyền.

Không ai ra sức tranh giành sủng ái là vì nàng, cũng là vì hắn. Nhưng bây giờ, nàng thay đổi, thái độ của hắn đối với nàng cũng thay đổi, lẽ nào các phi tần khác không biết cách tận dụng cơ hội này, để hướng ánh nhìn của đế vương về phía mình trong giây lát?

Đối với ai hắn cũng nho nhã nâng niu, đối với nàng, trước đây chính là kính trọng cùng ăn năn, còn bây giờ, cả hai dùng bộ mặt thật của mình, nhìn thẳng vào đối phương. Chính vì bóc trần tâm trạng của mình, nên nàng mới hiểu đời này kiếp này không được để hắn động tâm với nàng, càng không để nàng động tâm với hắn.

Vậy nên, khoảnh khắc nghe hắn nói chữ thích, tim nàng hẫng một nhịp.

Nàng cười gượng, yếu ớt đáp lại.

“Haha, hoàng thượng thật biết đùa.”

Hắn đẩy nàng ra, đối mặt với hắn, rồi dịu dàng nhắc lại từng chữ.

“Ta không đùa, ta thích cảm giác ở cạnh nàng.”

“…”

“Vậy nên, ta muốn thử, cùng nàng, mở lòng.”

“…”

“Châu Sa, thử yêu ta.”

“Không.” Nàng đáp nhanh, lắc đầu liên tục rồi lùi lại một bước nhưng bị hắn giữ chặt.

Hắn đã rất nhẹ nhàng, nhưng lời nói đó lại thi nhau đâm vào những vết sẹo chưa liền, chồng chất liên miên. Châu Sa không phủ nhận đã từng có lúc nàng cố gắng để trở thành người của hắn, toàn tâm toàn ý yêu hắn. Nhưng hắn không cho nàng cơ hội. Vậy bây giờ, sao nàng phải cho hắn cơ hội. Hoảng hốt lúc này là hạ sách, nàng thả lỏng người, dịu giọng đáp lại.

“Hoàng thượng, giao ước còn đó, thỉnh hoàng thượng giữ lời.”

Ánh mắt kia quyết tuyệt bao nhiêu, lòng Thiên Hãn chua xót bấy nhiêu. Bỏ lỡ quá nhiều, nay muốn nắm lấy thực sự là không thể sao? Hắn cười, sau đó chẳng nói chẳng rằng, ghì nàng vào lòng, siết chặt.

Châu Sa thở dài, nàng biết đã có kẻ hạ quyết tâm. Giờ chỉ là xem kẻ nào quyết tâm hơn, kẻ nào kiên nhẫn hơn. Một kẻ quyết giữ, một kẻ quyết chạy, hạ hồi phân giải, cuối cùng, kẻ thắng người thua vẫn không ai thôi day dứt.

Nàng vẫn hận hắn. Gạt hận sang một bên, ngày sau, hận của nàng, nàng sẽ để Quân Nhi, Quỳ Nhi trả lại.

“Ta sẽ làm nàng chấp nhận. Cũng sẽ yêu nàng như yêu giang sơn.”

Cũng sẽ yêu nàng như yêu giang sơn…

Nàng và Thiên Hãn ngày nào cũng gặp, tình tứ như mật. Đồng thời, các phi tần cố gắng dùng chiêu trò dụ dỗ hắn. Trước đây có chỉ thị của nàng, nhưng lại không ai dám quá phận, bây giờ, ngay cả Châu Sa cũng thay đổi, các phi tần vững ý chí mà đeo đuổi bước chân của hắn.

Nguyệt đình ngày hôm ấy, khi Thiên Hãn đang ngồi thảnh thơi thưởng trà, tiếng sênh ca sáo nhị từ xa vẳng lại. Hắn dừng lại một chút, nghiêng mình lắng nghe. Âm thanh dễ chịu, trong trẻo, lại mang sắc thái vui tươi tình tứ. Hắn nheo mắt, nhìn từ xa là Trần Quý phi cùng cung nữ kéo đến.

Sắc đỏ cuốn trên làn da như bạch ngọc, gương mặt kiêu kỳ ngây ngất, trong giây lát, đế vương không khỏi cảm thấy xúc động. Chỉ là, đã từng có người áo đỏ tung bay, vũ khúc ngày đó lại lờn vờn trong tâm trí đế vương.

Lần khác, Phí Chiêu Nghi đánh đàn, bạch y tinh tế thanh thoát như tiên giáng trần. Hắn ngồi cạnh họa bức tranh mỹ nhân ôm cầm, có điều, hình ảnh hắn họa ra, lại chẳng phải là nụ cười nhu mì của mỹ nhân trước mặt.

Một lần nọ, cùng nàng đánh cờ. Nhìn nàng đặt quân nhanh như chảo chớp, khiến hắn nhăn mày bất mãn. Nàng càng cố ý đi sai, hắn lại cố tình tạo cái sai cho chính mình, quanh quanh quẩn quẩn, ván cờ ngày hôm ấy là ván cờ tệ nhất hắn từng chơi, vậy mà kì phổ nhớ không sai một nước, nhanh nhanh chóng chóng bắt Đại Công công chép lại. Mặc cho Đại công công không hiểu ván cờ tệ hại ấy có gì đáng quý đến mức nâng niu.

Nhiều lần diễn ra như vậy, Thiên Hãn chính thức nhận ra hắn tự đào hố tình cùng nàng, lại nguyện ý nhảy vào mà không cần cố gắng. Tự nhiên như hơi thở. Đến lúc thảng thốt nhận ra, đã lại là một ngày lửa hòa cùng máu, đỏ một góc trời Thành quốc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s