Mạn Châu Sa – Chương 21

Chương 21

“Chỉ một chút thôi!” Hắn níu tay nàng, rồi gục đầu trước bụng nàng “Một chút thôi.”

Châu Sa thở ra, rồi để mặc hắn lặng yên giữ nàng trong tay hắn như thế. Nàng định nói mọi chuyện sẽ ổn, nhưng có thật sẽ ổn không, khi trước mắt, mọi thứ đã mở ra? Khi trước mắt, bất hạnh đã cùng nhau ùn ùn kéo đến. Hắn là đế vương một nước, nay lại có thể gục xuống trước mặt nàng, bấu víu lấy nàng mà khổ sở.

Âu cũng vì hai chữ hồng nhan.

Hồng nhan của hắn, Linh Nhạn, lại chọn cách quyên sinh? Gắt gao quên mình vì một mối tình khác. Hắn lại đơn phương điên cuồng, ngày hôm nay trong tẩm cung của nàng mà lâm vào tuyệt vọng.

“Nếu nàng ấy là ngự muội của ta, ta thật muốn làm Quốc tang.” Hắn khẽ nói. Trong giọng nói có bao nhiêu rưng rưng, nàng há có thể không hiểu. Rất muốn phản bác rằng trừ Hoàng thượng và nguyên lão công thần qua đời mới có thể lập Quốc tang, nhưng nhìn hắn, nàng không nỡ khoét dao vào nỗi đau ấy thêm.

Nhưng, người ta mặc nhiên khoét sâu vào lòng nàng.

“Bên Vương phủ chưa có tin tức, Linh Nhạn sẽ tai qua nạn khỏi thôi.”

“Đó là kịch độc Hạc Đỉnh Hồng.”

Hắn lắc đầu, chậm rãi đáp lời, vẫn vùi mình vào bụng nàng, khổ sở dụi dụi. Nàng không muốn làm hắn hụt hẫng, nên cứ đứng như thế nguyên một canh giờ, cho đến khi Vĩnh Quân và Dã Quỳ chạy đến, đu lấy hai bên chân của nàng mè nheo muốn nàng làm món ăn.

Thiên Hãn buông Châu Sa ra, phẫn nộ nạt hai đứa trẻ không biết phép tắc, càn quấy trong cung, làm náo loạn hậu cung của hắn. Vừa dứt lời, nhìn hai đứa nhỏ mặt ngây ra, mắt mở to, rưng rưng nhìn hắn, hắn thấy có chút ân hận.

Cái chữ chút ân hận ấy, vừa chuyển sang ánh mắt của nàng đã hóa thành muôn vàn ân hận.

“Châu Sa… trẫm…”

“Thiếp mỏi chân rồi.” Nàng nhìn hắn cũng không thèm, rồi ngồi xuống dỗ dành con mình, xoa dịu chúng nó “Ngoan, Quân Nhi, Quỳ Nhi, đi, chúng ta đến ngự thiện phòng. CÒn người đó, sau này hãy tránh thật xa!”

“Sa Nhi!” Hắn nhỏ giọng gọi theo, lại bị nụ cười nhợt nhạt của nàng làm cho câm nín.

Thật xin lỗi…

Hắn có quyền đau buồn và tức giận cho Linh Nhạn, nhưng nếu nghĩ rằng nàng sẽ lấy điều đó làm thương cảm, mà lờ đi việc hắn nhúng ta vào phủ Ninh Thân vương thì hẳn hắn đã lầm to.

“Đạm Vũ không có tội!” Nàng nói trong lúc lật giở trang sách, còn hắn vẫn miệt mài phê tấu chương.

Đều đặn mỗi ngày, nàng đều ở Càn Thanh cung ngồi an tĩnh cùng hắn. Muốn tạo giai thoại về yêu thương nồng đậm, chi bằng cứ làm thế này đi.

“Nàng yêu thích cô ta, không có nghĩa cô ta vô tội.”

“Linh Nhạn cũng thế!” nàng đều đều đáp lại, nửa giây xúc động cũng không có. “Chúng ta thỏa thuận đi!”

“Châu Sa, nàng không còn gì để đánh cược cả!” Thiên Hãn buông bút, nâng mi lên nhìn nàng khó chịu.

Hắn chỉ cần nàng mở lời, cầu xin hắn, dịu dàng một chút, rằng muốn hắn tha cho Đạm Vũ, hắn sẽ không ngần ngại mà làm. Hắn không muốn, thực sự không muốn nàng vì người đàn bà kia mà đang tâm đánh đổi thêm bất cứ thứ gì. Thiên Hãn biết, nàng có thể buông bỏ chính bản thân mình vì Đạm Vũ, thì việc gì nàng cũng có thể làm vì cô ta.

Châu Sa lờ đi lời nói của hắn, rồi im lặng. Một lúc sau mới chậm rãi mở lời.

“Vậy chúng ta thử đi!”

Nàng nói rất nhỏ. Tiếng nói nhỏ đấy cơ hồ luồn lách vào tâm trí của gã hoàng đế khiến lí trí đột nhiên ngưng lại trong tích tắc. Giây phút sau đột nhiên mắt hắn mở choàng, như kẻ say tỉnh mộng.

“Thử? Ý nàng là…” Hắn trông chờ, lại cũng cuống quýt, thấp thoảng lo âu trong giọng nói.

“Là thử mở lòng đi.” Nàng chua chát đáp lại, cảm thấy miệng mình như khô cứng.

Đạm Vũ, em vì Vũ mà phải đánh cược cả bản thân mình, chỉ xin Vũ sống trọn vẹn, đừng phụ chân tình của em.

Thiên Hãn dở cười dở mếu, có lời nói này của nàng, là nhờ nàng yêu một nữ nhân khác. Hắn cam tâm? Nếu không cam tâm, e rằng lời sau đó của nàng sẽ không còn là sự động tâm nữa, mà đổi giọng sang sự thù hằn. Hắn đã chuốc từ nàng quá nhiều căm hận rồi.

“Hay chí ít, thiếp sẽ bỏ qua mọi chuyện…” nàng hít sâu, chọn cách từ bỏ cùng đầu hàng.

Những ngày sau đó, nàng chờ đợi. Cùng hắn chờ đợi đến lúc cục diện không thể cứu vãn nổi. Nằm trong lòng hắn, khe khẽ ngâm thơ, giọng của nàng dịu ngọt, lặn vào lòng hắn biết bao thương nhớ.

Hắn muốn thử yêu nàng. Nhưng chẳng cần thử, hắn đã thật sự rung cảm, đối với nàng mỗi ngày lại sinh nhiều chấp niệm. Đối với nàng mỗi lúc lại khó có thể buông tay. Thiên Hãn níu giữ nàng nhiều như thế, đổi lại vẫn chỉ là thái độ bổn phận, phục tùng, thờ ơ từ gương mặt kia.

“Nàng cười với trẫm!” Hắn nâng gương mặt nhỏ nhắn của nàng lên, chạm vào mũi nàng, cắn nhẹ.

Nàng không ngần ngại, để nụ cười nở ra…hoàn hảo. Đẹp đến nao lòng, mà trong tâm trí đế vương, lại não nùng buồn thảm. Đến bao giờ nàng mới thật tâm mà nở nụ cười hạnh phúc với hắn?

Hắn siết lấy nàng chặt hơn một chút, sau đó nỉ non đối đáp thơ cùng nàng, cuối cùng, thấy nàng lặng yên, mới chầm chậm buông nàng ra. Xinh đẹp như vậy, mong manh như vậy, hắn đẩy nàng gánh trên vai thứ gì rồi? Nàng nhắm mắt ngủ, mệt lắm mới nhắm mắt an ổn ngủ được. Đây là lần đầu hắn quan sát nàng ngủ, thật sự là lần đầu.

Phu thê ba năm, chưa từng thấy nàng ngủ.

Phu thê ba năm, chưa bao giờ khiến nàng cười.

Phu thê ba năm, lúc nào cũng là hắn đem cho nàng đau khổ.

Linh Nhạn kia có cái gì tốt hơn nàng, mà hắn lại bỏ quên bảo vật trong tẩm cung lạnh lẽo này? Giờ bảo vật của hắn, mỗi ngày lại nung nấu ý chí bỏ chạy. Hắn sẽ không từ thủ đoạn níu giữ nàng. Bất chấp tất cả, hắn chỉ cần nàng, cần nàng cùng gánh giang sơn với hắn.

“Trẫm sẽ yêu nàng như yêu giang sơn.”

Sớm ngày kia, khi câu nói đó đổi thành “Trẫm sẽ yêu giang sơn như yêu nàng” thì chuyện của ngày hôm nay đã là quá khứ xa xăm đến vĩnh hằng. Cầm tóc nàng, lại nhìn lọn tóc hắn, Thiên Hãn tỉ mẩn đan tóc nàng và hắn vào nhau, cẩn thận từng chút một kết lại.

“Từ nay, chúng ta là phu thê kết tóc. Đã kết tóc rồi, nàng đừng mong chạy trốn.” Hắn cười khẽ, áp lên môi nàng nụ hôn nhẹ, rồi nâng nàng lên, bế vào giường.

Cẩn thận giém chăn cho nàng, hắn mới từ tốn rời khỏi cung. Trên mặt không giấu được nụ cười rất mỏng. Rời bước đi, phía sau lưng xuất hiện gương mặt nhăn nhúm khổ sở.

Hoàng Tuyền nhìn Trần Thược Diên rồi nhìn khay đồ ăn trên tay mình, lễ độ hỏi “Nương nương, số thức ăn này…”

“Ném cho chó!” Thược Diên cười lạnh “Lúc nào cũng ra vẻ thanh cao,đến lúc hoàng thượng để ý liền độc chiếm lấy người, hoàng hậu thật vô liêm sỉ!”

“Nương nương, tai vách mạch rừng, xin người đừng nói thế!” Hoàng Tuyền cúi đầu, ở góc độ này, Trần Quý phi chẳng thể nhìn thấy được tia sáng lấp lánh trong mắt thiếu nữ này.

Hoàng hậu nương nương, Châu Sa tỉ tỉ, kế hoạch của tỉ thành công một nửa rồi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s