[Dramione – Completed] Lãng quên – Part 1

Lãng quên

tumblr_lv4fs62b5b1qfj2eco1_500

(Ảnh: tumblr)

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Họ không thuộc về mình

Rating: T

Category: general, angst (?), tragedy (?), HE (?), OOC (?)

Pairings: Dramione

Summary:

Sau cuộc chiến, Hermione có bầu, và cô không biết gì cả. Quan trọng hơn, hình như tất cả mọi người đều che dấu một bí mật gì đó.

A/N: Cốt truyện rất cũ, rất xàm và rất nhảm

Các mốc thời gian có thể bị xáo trộn để phù hợp với fic

Thành khẩn mong ai đọc fic này hãy đọc thật kĩ câu từ, vì nó khá khó hiểu và mọi chi tiết đều được giải thích qua những chi tiết còn nhỏ hơn, huhuhu, xin lỗi vì đã làm fic này khó hiểu chết đi được :(((

—o.0.o—

Tôi nhớ cách chúng ta nhìn nhau

Cô cuốn lọn tóc mình một cách vô thức, đũa thần nâng lên và đôi môi gần như trễ xuống. Nói là gần như, vì trong cái ánh sáng mờ ảo này, gã chỉ có thể nhìn thấy một nửa gương mặt cô. Một nửa mà thôi.

Mắt nâu hạt dẻ, mái tóc xoắn tít mù và gương mặt đanh thép. Biểu tượng vững vàng của thông thái quyện hòa cùng dũng cảm. Có điều, ngần ấy thứ thì được tích sự gì? Khi cả hai đều ở đây, khổ sở nhìn nhau.

Và cách tim tôi quặn đau khi em ở đó

Draco hiểu, hiểu rõ tình thế của mình, nhưng tất cả những gì gã hằn vào mắt mình lúc ấy, chỉ là gương mặt cô, sự lạnh lùng kiêu kỳ ấy.

Gã đã đúng. Gã luôn luôn đúng. Về tất cả mọi thứ, đặc biệt là về khoảnh khắc, đúng, là khoảnh khắc sượt qua của cô, và gã. Và gã.

Thứ sau cùng còn lại của ngày hôm ấy, gã đoán, chắc chỉ là mẩu xương vụn vỡ, hay thậm chí linh hồn gã bị xay thành cát bụi, gã không biết, nhưng gã thích khoảnh khắc này. Đúng, là khoảnh khắc này.

Hermione nhướn mày trước nụ cười của gã. Và cô cũng chẳng ngần ngại gì, mà tung ra lời nguyền chết chóc. Cô chẳng ngần ngại gì cả. Ngoại trừ việc khi nguyền chú thoát ra khỏi miệng cô, tim cô co rút và gương mặt cô méo xệch. Draco không tránh, không gì cả, hắn biết mọi chuyện, và hắn luôn đúng.

“Avada Kedavra.” Hermione thốt nhẹ bẫng, và sau đó, mọi thứ chỉ còn là cát bụi.

“KHÔNGGGGGGGGG!” Tiếng hét thất thanh vang lên sau cô, và cô thấy Harry, cùng Ron ập đến.

Cô khó hiểu nhìn họ. Chẳng phải họ đã thắng rồi sao? Chúa tể hắc ám đã chết, hậu duệ của hắn đã chết, cớ sao, cớ sao tất cả mọi người đều khổ sở nhìn cô? Cớ sao tất cả mọi người đều ngăn cô lại? Cớ sao, trên tất cả, cớ sao cô khóc?

Ngày hôm ấy qua đi và tất cả những người có mặt trong trận chiến cuối cùng ấy đều ra sức câm lặng. Sự câm lặng ấy khiến Hermione héo mòn, đau đớn và ủ dột. Cô luôn thấy khổ sở, và cảm thấy bên trong mình tồn tại thứ gì đó sống. Ký ức trận chiến cuối cùng được đem vào lồng kính, ấp ủ và cô không hy vọng nó sẽ mờ đi, cô chỉ hy vọng nỗi đau sẽ mờ đi. Một chút…

Fred qua đời, gia đình Weasly gượng gạo với nỗi đau quá lớn này.

Harry mất đi chú Sirius và gia đình cô lãng quên cô. Cô hy vọng một ngày nào đó có thể tìm đến họ, hoặc câm lặng để đảm bảo rằng không mầm mống nào của sự hắc ám có thể cào xé trái tim cô ra nữa.

Và Malfoy.

Cô luôn nhớ đến cái mấp máy môi của Malfoy vào những tích tắc cuối cùng của hắn. Nhưng cô không thể, không thể nào biết hắn nói gì với cô, cũng không biết vì sao hắn chạy trốn. Sau cái chết của hắn, mọi người thậm chí còn quan tâm cô hơn. Gần như là thương hại.

Tại sao?

Hermione cảm thấy chộn rộn nơi dạ dày, và ngay lập tức cần tìm nhà vệ sinh. Lảo đảo bước vào trong và gần như trút ra hết toàn bộ thức ăn trong ngày, Hermione nhăn nhó. Đã một tuần rồi, việc này khiến cô cảm giác muốn điên! Mai cô sẽ đi khám.

Chuông cửa vang lên khi cô vừa thay một bộ quần áo khác. Hermione dằn xuống những cơn quặn xót trong dạ dày và lờ đờ mở cửa. Bất ngờ thay khi phía sau cánh cửa, là gương mặt trắng xanh, cùng mái tóc đen cách điệu.

Pansy Parkinson.

Người cuối cùng cô có thể tưởng tượng sẽ đến gặp cô vào ngày hôm ấy là Parkinson. Bất ngờ hơn, Hermione cười mỉa, nếu như Merlin thấy cảnh này chắc hẳn sẽ ngã ngửa ra mất, Parkinson yếu ớt mỉm cười, và vẫy tay chào.

“Chào Granger, tôi vào có được không?”

Ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng Hermione quyết định sẽ trở thành một quý cô lịch sự và nhã nhặn, và bao dung.

“Không!” Hermione kiên quyết “Tôi có thể giúp gì cho cô?”

“Tôi…” Pansy ngần ngừ, cuối cùng, ánh mắt đảo xuống bụng Hermione, cười khổ sở “Chỉ muốn đảm bảo rằng, mẹ con cô vẫn an toàn…”

“Mẹ con? Mẹ tôi đã đi du lịch rồi.” Hermione nhăn mày, khó chịu, toan đóng sầm cửa lại.

“Ý tôi muốn nói là con của cô cơ.” Pansy nói nhanh, rất nhỏ, và dường như đó là tiếng rít qua kẽ răng của chính mình.

Hermione im lặng. Đúng hơn là sững sờ, mắt cô mở choàng và sự hoang mang thi nhau ập đến. Lớn lao đến nỗi nuốt trọn cô vào hư vô. Hermione thinh lặng và câm nín. Dường như, ngay cả thở cũng đã quên mất. Cô mất luôn tiếng nói của mình, và mất luôn cả cảm giác về sự đau đớn khi Pansy cầm lấy bàn tay cô, siết rất mạnh.

“Là con của cô, và của Draco.”

Phải rất lâu sau đó, khi cả hai đã ngồi ở ghế sofa trong nhà, mặt vục trên tay và sự nức nở chỉ thể hiện qua bờ vai run rẩy, Pansy mới có thể ngồi cạnh cô, chua xót giải thích tất cả.

“Tôi đã mong rằng có thể anh ấy sẽ nhầm. Cô biết đấy…” Pansy gượng cười “Nhưng, Draco luôn đúng. Luôn luôn.”

“Tại sao?” Hermione thì thào với chính mình. Cô không thể tin và cũng chẳng có bằng chứng nào nói rằng cô, và hắn. Không có thứ gì hết.

Ký ức của cô đầy rẫy những cái chết, tiếng la hét và sự dằn vặt, không có khoảng trống nào bị bỏ quên và cô chắc rằng cô đang tỉnh táo. Hermione mới mười bảy tuổi, mười bảy tuổi và không hề biết trong bụng mình có một sinh linh. Sự tồn tại của sinh linh ấy còn mong manh đến mức cô không hề hay biết. Và nguyên nhân của nó? Nguyên nhân của ngày hôm nay?

Hermione khổ sở, và cô im lặng. Cô kiệt sức, vì cơn nghén, cô đoán rằng, không, cô biết chắc rằng đó là cơn nghén chứ không phải là dạ dày, và kiệt sức vì thông tin. Cô, và Draco Malfoy?

Cô. Draco Malfoy. Con của họ?

Đây là câu chuyện trớ trêu thế nào?

Pansy muốn nói gì đó, nhưng lại quyết định im lặng. Sự im lặng này chỉ có thể khiến Hermione không ngã quỵ, nhưng cô vẫn chìm vào trong bóng tối vĩnh hằng và sự nhớp nhúa cùng đám bùn đen cuốn lấy cô, nuốt chửng cô, và Hermione co rúm.

Co rúm lại.

Thậm chí còn không thể khóc.

Cô không biết gì cả. Điều tồi tệ nhất là cô không biết gì cả. Cô không có khái niệm về cái thai, cô không biết thời gian mình cấn thai, cô không biết bất cứ thứ gì, và thứ tệ hơn cả điều tệ nhất là cô không có cảm giác gì về sự lãng quên.

Những ký ức lấp đầy trái tim mòn mỏi của cô, không có thứ gì liên quan đến gã, không có thứ gì cả ngoại trừ sự xót xa tận đáy lòng. Đau buồn thay, đó lại là tất cả những gì cô có.

Hermione không có sức để khóc. Chỉ có thể vục mặt vào tay và nghẹn ngào thở.

“Tôi được biết điều đó và Narcissa Malfoy muốn tôi chăm sóc cô.” Pansy lấy trong đống hành lý mình mang theo một hộp sữa và lẳng lặng đặt lên bàn “Tất cả những gì tôi có thể làm cho dòng họ Malfoy là giúp mẹ con cô mẹ tròn con vuông…”

“Đi đi!” Hermione khàn giọng đáp lại.

Cô không muốn nghe, chẳng có tâm sức để nghe và đang đứng trên mỏm đá của tuyệt vọng. Mỏm đá tuyệt vọng ấy chênh vênh đến mức cô không biết mình sẽ ra sao và trượt xuống đáy của nó vào lúc nào. Có lẽ vào lúc cô biết được vì sao cô có thai…

Pansy không đáp nhưng kiên quyết ngồi yên một chỗ. Cô sẽ không rời đi, không đi đâu hết vì Hermione, vì Draco. Draco của cô.

Hermione thiếp đi trên ghế sofa khi không thể nghĩ được điều gì nữa. Mọi thứ hỗn độn đến không tưởng và khi cô cố gắng mò mẫm trong bóng tối, cô càng lúc càng trượt xa hơn khỏi ý định và kí ức ban đầu. Không gì cả.

Cô không tin mình đã bỏ sót bất cứ thứ gì, và lúc cô chìm trong mộng mị, những giấc mơ quái dị và đau đớn khiến cô bật khóc.

Pansy không dám ngủ, chỉ có thể giúp cô gái kia đắp chăn cẩn thận và lặng lẽ lau nước mắt cho cô, đồng thời lau nước mắt cho chính mình. Granger đáng thương, Hermione đáng thương, đứa trẻ đáng thương. Pansy không biết thứ gì đau đớn hơn. Việc biết tất cả hay không biết gì. Nhưng cô thấu hiểu những cảm xúc mệt mỏi này, và đặc biệt, Hermione chưa đủ khả năng để gánh trên vai tất cả mọi chuyện.

“Hằn anh ấy sẽ đau lòng lắm khi thấy cô khóc!” Pansy gạt một lọn tóc của Hermione sang một bên. Lọn tóc ấy ướt nước và cô chậm rãi gạt đi vệt trong vắt trên má cô gái kia.

Cô biết nó rất khó khăn, nhưng nếu không khó khăn, thì chẳng là sự khốc liệt của chiến tranh. Chỉ là có rất nhiều chuyện không thể nói thành lời.

.

..

Hermione ở bệnh viện. Cô không biết vì sao mình đến đây nữa. Mở mắt và tất cả là màu trắng, giây tiếp theo là tiếng rên rỉ của Harry, và khi cô có thể chuyển động, đập vào mắt cô là gương mặt hốc hác của Narcissa Malfoy.

Một lần nữa, cô rơi vào trạng thái không hiểu gì.

“Cậu đã ngất, ‘Mione à!” Mắt Ron đỏ hoe, cậu gượng cười với cô và nắm tay cô rất chặt “Mọi người đã rất sợ.”

“Sợ gì cơ…?” cô muốn bật ra tiếng nói, nhưng thứ thoát ra khỏi họng cô chỉ là không khí và tiếng thở khò khè.

Hẳn cô đã bị viêm họng. Hoặc bị chặn giọng nói. Cô nghiêng về vế thứ hai hơn khi cảm giác tắc nghẽn ở cổ họng không gây đau đớn. Cô đành giữ im lặng và để mọi người thì thào với nhau, bỏ mặc cô một lần nữa chìm hẳn vào trong cơn mê.

Rồi thiếp đi, khi xung quanh chỉ loáng thoáng nghe những câu từ rơi rớt.

Lần tỉnh dậy thứ hai là ở một nơi lạ hoắc. Xa hoa và sang trọng. Màu đỏ và vàng phủ dày trong tầm mắt của cô. Hermione chỏi tay ngồi dậy và nhận ra bản thân mình đau ê ẩm. Vô thức, cô đưa tay xuống bụng mình, như để chắc chắn rằng cái thai còn ở đó. Nhưng cô không biết nữa, cô mới mang thai được chín tuần và không có thứ gì đảm bảo nó còn hay không.

Cạch!

Cửa mở ra và cô trân trối trước gương mặt ở đó.

“Sao vậy? Cô nhìn tôi như thể thấy người chết đội mồ.” Pansy thở dài, rồi khép cửa vào và mang đến một ly sữa ấm.

“Con tôi…”

“Đứa bé ổn cả, mọi chuyện đều ổn.”

Ổn? Hermione nghi ngờ điều đó, nhưng cô im lặng và uống hết cốc sữa.

“Cô ngất vì thiếu máu và canxi, chuyện thường thấy ở những bà bầu.” Pansy nhận lấy cốc sữa rỗng và cất giọng đều đều. Cẩn thận quan sát biểu hiện trên gương mặt Hermione, Pansy mới chắc chắn rằng cô ấy ổn, chí ít là vào lúc này, tâm lý không đến mức hoảng loạn.

Sẽ thật tệ khi mọi chuyện được phơi bày vào thời kì này. Thai kỳ chưa ổn định và sự thật luôn rất đắng cay. Pansy biết Draco luôn đúng, nhưng, khi Draco đối mặt với Hermione, cô không chắc sự đúng ấy còn bao nhiêu phần trăm.

“Mọi người đã làm gì tôi rồi?” Hermione ngước đôi mắt của mình lên nhìn Pansy, nhẹ nhàng nói.

Cô tin mình đã bị thay đổi. Không phải là bản thân cô thay đổi, mà thứ gì đó đã làm thay đổi cô. Nó không chân thật. Ngay lúc này đây, cô không tin bản thân mình chân thật. Giống như mơ, lại không phải mộng.

Pansy không đáp lời, chỉ thở dài rồi lắc đầu.

“Cô nghỉ đi!”

“Tôi có quyền được biết!” Hermione cao giọng, cô không muốn mình bị gạt ra, vì rõ ràng cô là nạn nhân, cô cần một lời giải thích, cho tất cả.

“Và đứa bé có quyền được sống!” Pansy cướp lời, quay phắt lại và gắt lên, nước mắt gần như trào khóe mi.

Sự sững sờ của Hermione khiến Pansy im lặng, cô gạt nước trên khóe mắt mình và lắc đầu, thì thào lại câu nói “Vì đứa bé có quyền được sống, nên làm ơn, Granger, hãy chờ, chờ đến khi mọi chuyện qua đi!”

Hermione không thể nói gì nữa. Quá đủ để moi móc thông tin, và cô cũng mong đứa bé có thể sống.

—o.0.o—

Pansy khép cửa phòng, rồi cô trượt mình xuống cánh cửa, nức nở trong câm nín và gục mặt xuống đầu gối của mình. Mọi chuyện thật tồi tệ. Ký ức tồi tệ, Draco ngu ngốc, Granger ngu ngốc. Tất cả đáng ra phải hạnh phúc, đáng ra cô có thể chúc phúc cho mọi người. Cô sai, là tại cô, và những gì cô có thể, là chôn chân ở dinh thự này, ếm bùa lên Granger mỗi ngày và đảm bảo rằng trái tim của cô gái ấy bình yên.

“Hermione sao rồi?”

Tiếng nói vang lên trên đầu cô, và Pansy ngước lên. Qua làn nước mắt, cô nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của Potter và mái tóc như tổ quạ của cậu. Quệt ngang dòng nước mắt, Pansy gật đầu, đáp khẽ.

“Cô ấy không sao.”

“Cô ấy có hỏi mình đang ở đâu không?”

“Không.” Pansy lắc đầu buồn bã “Cậu nói đúng, chúng ta chỉ còn biết hy vọng. Tôi đang cố gắng.”

“Chúng ta đều đang cố gắng!” Harry sửa lại, rồi nhấc khay sữa lên, và tay kia dìu Pansy đứng dậy. “Đi thôi, chúng ta cần đi gặp mọi người.”

Khi họ đi, Hermione mới mở cửa ra rồi dõi theo họ. Cô đã đúng khi đứng bên trong và nghe lén. Cô đã đúng khi biết rằng mọi chuyện đều sai lệch. Nhưng sai lệch ở đâu khi tâm trí cô giờ không còn minh mẫn nữa. Hermione biết họ đã “sửa chữa” cô, nhưng sửa chữa cái gì?

Hermione quay cuồng, và rồi cô ngã xuống. Cô sẽ đi tìm sự thật, nhưng chắc là phải để ngày mai rồi.

Narcissa bồn chồn và xoắn những ngón tay vào nhau.

Ron thở dài, đập đầu xuống bàn và giận giữ với chính bản thân mình.

Harry và Pansy đều im lặng.

Mọi chuyện bắt đầu đi quá xa!

Rất xa!

Họ hiểu hơn cả về sự nghiệt ngã, nhưng họ là người ngoài cuộc để hiểu rằng gã và cô vì sao có thể. Thứ họ có là những lọ ký ức mà chẳng ai có quyền xâm nhập, và dưới mắt mỗi người, họ mường tượng ra những câu chuyện khác nhau.

Người kiệt sức nhất là Hermione.

Nhưng người đau đớn hơn cả chưa chắc đã là cô ấy. Có thể là tất cả bọn họ, có thể là Draco. Draco đã đem về một gánh nặng quá lớn. Và cái giá của nó thì đắt đỏ đến không tưởng.

“Cháu đã cố gắng để Granger không, dì biết đấy, không nổi điên.” Pansy khẽ nói. Tiếng nói nhỏ nhưng giữa không gian tịch mịch này thật khó để người ta không nghe thấy cô nói gì.

“Hy vọng sẽ không vô ích!” Narcissa thở dài, nhắm mắt lại và bà nhíu mày. Bà muốn lạc quan nhưng thời hạn không đủ, và những gì họ có chỉ là sự chờ đợi trong vô vọng và mỏi mòn.

“Chúng ta chỉ còn biết cầu nguyện và tin tưởng thôi.” Harry nói lại và vỗ lên vai Ron. “Ron, cậu phải biết không ai trong chúng ta phản bội ai cả.”

“Tớ hiểu.”

.

..

Mọi thứ không hẳn là vô vọng. Khi mỗi ngày, từng chút một, Hermione đều cố gắng mỉm cười và đọc sách. Cô ấy đôi khi vẫn thiếp đi và trong cơn mơ màng, cô ấy thường hoảng loạn. Nhưng Hermione vẫn ổn. Cô là cô. Một Hermione độc nhất, cố gắng truy cầu kiến thức và truy cầu niềm vui. Sự miệt mài đó khiến cho người ngoài thán phục, người biết đến chỉ lắc đầu và người hiểu chuyện thì chua xót.

Cái thai mỗi ngày một lớn dần và Hermione nhận ra những cử động rất nhỏ của sinh linh bé bỏng. Cô yêu cảm giác này. Sự sống hiển hiện trong cô và trái tim cô dịu dàng khi cô thấy sự cựa quậy rất khẽ của bé con.

Hermione tạm gác qua tất cả nghi vấn của mình về bé con, về Malfoy, và cô cố gắng tận hưởng sự kì diệu này.

Có lẽ đó là điều tốt nhất cho sự lơ đễnh của cô.

Kể từ lần thức giấc đầu tiên ở bệnh viện, cô biết mình luôn lơ mơ, và thiếu sự nhạy bén một cách khó hiểu. Mỗi lần cô tìm cách lý giải, thì lại rơi vào trạng thái hụt hẫng, mệt mỏi vô cùng. CHo nên, Hermione đoán cô rơi vào loại nguyền cổ xưa. Và càng tin thế hơn khi Pansy, kẻ luôn kè kè cạnh cô hay rơi vào trạng thái mất sức.

“Cô có thể ngủ, không cần lo cho tôi đâu!” Hermione lên tiếng, tội nghiệp cho cô gái ngồi đối diện mình, mi mắt nặng trĩu và cố gắng mở ra.

“Tôi không sao.” Pansy choàng tỉnh, sau đó loạng choạng đứng dậy “Tôi sẽ đi rửa mặt cho tỉnh táo.”

Hermione gật đầu. Parkinson trong mắt cô ngày một tiều tụy. Gương mặt xanh xao vốn hốc hác, nay lại càng gần với một cái đầu lâu hơn khi không còn tí thịt nào trên đó. Cô thở dài, lắc đầu cho sự ương bướng này. Vừa lúc ngẩng lên, sượt qua ánh mắt cô là hình bóng của gã.

“Malfoy?”

Hermione như nhảy dựng khỏi ghế, nhưng sau đó tất cả vẫn chỉ là khung cảnh xanh mướt với tia nắng hiếm hoi nơi London ẩm ướt.

Cô bụm miệng, cơn nghén đột nhiên dâng lên và Hermione nôn ra hết những gì cô vừa ăn. Giống như dèja vu vậy. Kiểu hình ảnh này khiến cô rơi vào sự mơ hồ dường như là bất tận.

Pansy quay trở lại và khi nhìn thấy biểu hiện của Hermione, cô cảm thấy khó hiểu.

“Sao vậy, Granger?” ngồi xuống cạnh Hermione và vỗ nhẹ lên lưng cô, Pansy hỏi khẽ

“Tôi vừa thấy Malfoy.” đáp lại một cách khó khăn, Hermione ợ một cái rồi ói tiếp.

Nếu như không phải cô đang vùi mặt vào túi nôn, hẳn đã nhìn thấy sự biến sắc bất ngờ trên gương mặt của Pansy. Và nếu nhìn thấy nó, hẳn Hermione sẽ nghi ngờ nhiều lắm, nhiều đến bất an, nhưng chí ít, vào lúc này, những gì cô cảm thấy là sự quay cuồng trong não.

“Cô mệt rồi, chúng ta vào trong nghỉ đi!” Pansy nhấc chiếc túi nôn ra và ném vào thùng rác.

Hermione luyến tiếc nhìn bầu trời và vạt nắng. Rất lâu rồi cô mới được ra ngoài, và rất lâu rồi nơi đây mới hửng nắng.

—o.0.o—

Pansy gần như đổ gục khi trở về phòng của mình. Cô nằm lên chiếc đệm, thở dốc và gạt đi những quẩn quanh. Sự ấu trĩ và nghi ngờ không nên xâm chiếm tâm trí cô lúc này. Draco Malfoy đã chết. Tan xác vào cái đêm định mệnh ấy. Không có lý nào gã trở lại, và không có lí nào cô tin điều đó.

Nhưng cô muốn tin. Lý trí tranh đấu với trái tim để trách móc và để đau đớn. Pansy muốn tin rằng Draco vẫn còn sống, và cô muốn đi tìm gã.

“Chờ cho đến khi Granger sinh xong đã.” cô tự nhủ với chính mình, rồi thiếp đi thật nhanh.

“Hermione, trong chúng ta có kẻ phản bội, em phải tin anh!”

Tiếng nói thều thào trong giấc mộng khiến Hermione trở mình trằn trọc. Cô khua khoắng loạn xạ giữa tỉnh và mê, sau đó lại quay người tìm chốn bình yên. Cô muốn ngủ và thứ âm thanh kia không thể làm cô thức giấc được.

“Hermione, Chúa tể hắc ám vẫn sống, em phải tin anh!”

Lần này, Hermione cáu kỉnh ngồi bật dậy. Với tay lên đũa phép, cô hô khẽ trong uể oải.

“Lumos!”

Đốm sáng le lói vang lên rồi cô vung vẩy ra phía đèn bàn. Cô mới ngủ được một chút, sau khi đã ăn món điểm tâm nhẹ nhàng và uống một cốc sữa. Nhưng cô lại chẳng thể ngủ sâu và lâu hơn khi luôn có tiếng xì xầm về điều gì đó, trong giấc mơ của cô. Cô không nhớ nổi những giấc mơ của mình nhưng cô nhớ được sự phiền hà nó mang lại.

Xoa bụng hai cái để trấn an mình, cô tựa lưng vào thành giường và thì thầm.

“Phiền quá!”

Bé con nghe thấy mẹ phàn nàn, liền cựa mình một cái và Hermione trìu mến đáp lại bằng một nụ cười rất dịu dàng.

“Mẹ không nói con, bé cưng của mẹ à, mẹ nói về những cơn ác mộng. Mẹ không chắc nữa.”

Y như rằng, bé con của cô không đạp nữa, mà yên lặng cọ mình vào cô. Hermione cảm thấy yêu đời nhiều hơn một chút mỗi khi bé con ôm lấy cô bằng cách rất riêng như vậy. Con cô rất ngoan, và cô sẽ không vì cha nó mà ghét bỏ nó. Dẫu rằng, cha nó là một tên khốn.

Hermione cảm thấy nhói đau khi nghĩ về Draco Malfoy như vậy, nhưng cô chọn cách lờ đi cơn đau đó và miễn cưỡng cho rằng đó chỉ là sự ngẫu nhiên.

Những tháng sau đó mới thực sự vất vả. Hermione di chuyển khó hơn khi bụng cô đã to vượt mặt. Cô vẫn luôn cố gắng đi dạo vào mỗi sớm, uống sữa, đọc nhiều sách à để tâm hồn thư thái. Nhưng, về đêm, giấc ngủ của cô bị quấy rầy bởi những tiếng nói xa lạ. Hermione đã nhờ Harry dạy cô cách bế quan để có thể có giấc ngủ thật an bình. Bà bầu mà không ngủ tốt, thì bé cưng sẽ rất mệt.

Có điều, cho đến tháng thứ tám, mọi chuyện bùng nổ, và khi Hermione tin rằng không gì có thể tồi tệ hơn được nữa, thì nó tồi tệ hơn gấp vạn.

Đó là một buổi sáng đẹp trời, Narcissa ngồi gọt táo và Pansy đọc thơ cho cô nghe.

“Tôi chẳng hiểu cái này là cái gì cả!” Pansy nhăn mày và chun mũi trước tập Hamlet của Shakespears, và suýt nữa quăng về phía sau nếu Hermione không trừng mắt nhìn cô.

Cả ba người ngồi ngoài vườn và thư thả tận hưởng sự bình yên nhỏ nhoi này, cho đến khi thư cú bay đến. Là con cú tuyết của Harry. Hermione nhận ra nó, nhưng nó không đến chỗ cô mà đáp xuống ngay cạnh Pansy.

“Ố ồ!” Nhướn mày, Hermione cười cười “Xem ai và ai thân thiết quá kìa!”

“Ế, tôi và Harry không có gì hết!”

Hermione không đáp, chỉ nhướn mày cao hơn khi Pansy gọi tên của Harry mà thôi. Nhưng cô nhún vai và cười khẽ.

“Tôi sẽ vờ như không biết cô vừa gọi cậu ấy là Harry thay vì Potter.” Và quay về cốc sữa của mình.

Pansy đỏ mặt và liếc nhanh sang nụ cười mập mờ của quý bà Malfoy. Sau chót mới mở mảnh giấy ra.

Đến khi đọc xong, Pansy hốt hoảng rít lên.

“Granger, tôi cho cô năm, à không, ba phút để lấy đồ cho bé con, dì Narcissa, chúng ta cần đi ngay, hãy vào chuẩn bị bột flo.”

Sự khẩn trương trên gương mặt của Pansy làm cả hai người vội vã đứng dậy. Hermione di chuyển khó khăn hơn nhưng cuối cùng cũng có đầy đủ những gì cần thiết.

Còn một tháng nữa đến ngày sinh nở nhưng mọi thứ cho bé con đều ở sẵn trong hai chiếc vali. Khệ nệ kéo theo nó, Hermione lao đến lò sưởi và đợi chờ Narcissa.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”

Tiếng hét thất thanh từ đại sảnh khiến cô giật mình, rút đũa thần ra và cô cố gắng đè nén sự sợ hãi.

“Bà Malfoy, Parkinson! Mọi người nghe thấy tôi không?”

“…”

“Bà Malfoy, Parkinson! Mọi người nghe thấy tôi không?”

ẦM!!!

Tiếng nổ rền trên đầu cô, Hermione vội vã kéo thân mình ra khỏi sự rung lắc và đống đổ nát ụp xuống đầu cô trong vòng nửa tích tắc. Sự hoảng loạn hiện rõ trên gương mặt. Một tay đỡ lấy bụng mình, một tay cầm đũa phép, cô bỏ mặc tòa nhà gần như sụp nát qua mỗi bước chân của cô.

La hét bây giờ là vô vọng, nhưng cô tha thiết, thực sự tha thiết có ai đó đến cứu cô.

“CỨU TÔI, CỨU!!!”

Hermione hét lên, nguyện cầu lời kêu cứu này sẽ đến tai ai đó, bất cứ ai cũng được. Cô tung ra những bùa chú về phía hư không, bùa nổ để dọn đường và cô ao ước mình có thể gọi thần hộ mệnh ra.

“Hú hồn thần hộ mệnh!” Hermione gần như thét lên và cố gắng tung ra câu chú. Đũa thần le lói sáng rồi tắt ngúm trước khi nó kịp thành hình.

Rủa thầm trong miệng, cô chạy nhanh hơn nhưng bụng cô quá nặng nề để có thể tăng tốc.

“HERMIONE, ĐƯA TAY CHO ANH!”

Cô ngước mắt lên và gần như cạn nước mắt khi thấy George sà xuống chỗ mình bằng chiếc chổi thần. Cô với tay lấy anh và bấu chặt lại khi anh bắt được tay của cô. Móng tay cô hằn sâu vào da thịt anh và cô cảm nhận thứ chất lỏng đậm đặc tràn vào kẽ móng tay cô. George nhấc bổng cô lên và đặt cô ngồi trên cán chổi của mình.

“Bám chặt lấy anh!” George cúi rạp mình xuống rồi dùng hết sức bình sinh phóng vọt lên cao.

Hermione nhắm chặt mắt và cố gắng không để tiếng gió rít làm mình sợ hãi. Cô gắt gao ôm chặt lấy anh và thầm cầu nguyện cho tất cả.

Cho đến khi cô không nghe tiếng gió rít nữa và tốc độ đã được giảm hắn, Hermione mới dám hé mắt ra. Rồi ngay một giây sau đó la lên thất thanh.

“Hermione, anh phải đi tìm Parkinson và Narcissa, họ ở đâu?”

“Trong tòa nhà, em đoán thế.” Cô nói gần như hét lên và đáp lại cô là giọng của Harry.

“‘Mione, tớ đây, cậu ổn chứ?”

Cô gật đầu lia lịa và mắt vẫn nhắm tịt. Cô không biết chuyện gì cả nhưng Harry đang ở đây và mọi chuyện rồi sẽ ổn. Cô nhủ thầm như thế và mở mắt ra. Cảnh tượng kinh hoàng hơn những gì cô có thể nghĩ đến.

Tòa nhà sụp đổ. Harry và hàng chục thần sáng ồ ạt kéo đến, cố gắng tìm tàn tích của Narcissa và Pansy, hay chí ít những gì còn sót lại của họ.

“Anh sẽ đưa Hermione về trụ sở, sau đó anh sẽ trở lại ngay!” George nhìn Harry, và cậu gật đầu.

“Zabini sẽ đi cùng với anh. Vào lúc này không thể để anh và Hermione một mình. Mọi chuyện đã ngoài tầm kiểm soát!”

—o.0.o—

Hermione không dám chợp mắt. Ngay cả khi mí mắt cô đã díp lại, nhưng cô cố gắng căng nó ra và dặn mình không được mất cảnh giác. Cô biết có chuyện gì đó, nhưng cái chuyện gì đó nó lại quá to lớn và nguy hiểm.

Cô cần được biết. Cô phải biết.

Linh cảm của cô gào thét mạnh mẽ rằng cô là chìa khóa của tất cả, sự mộng mị của cô là đáp án cho mọi thứ. Cô hiểu mình đã bị tước đi một phần trí tuệ và sức mạnh, bằng bất cứ thứ lời nguyền cổ xưa nào đó.

Và lúc này, cô nhận ra mình không mệt mỏi. Sự uể oải biến mất, dù cho cô có buồn ngủ, nhưng cô không mệt mỏi. Khác hẳn với cảm giác ở cạnh Pansy. Hermione thừa thông minh để nhận ra rằng nguồn cơn của sự yếu đuối và nhu nhược của mình là từ họ.

Trí não cô hoạt động và cô quyết định mình không thể chần chừ.

Bụng bầu tám tháng không thích hợp để cô lẩn tránh, nhưng may mắn thay, đã có sự việc gì đủ lớn để cho tất cả nhân viên của bộ lãng quên cô, và cô tận dụng điều đó.

“Hồ sơ, lưu trữ, chắc chắn phải có hồ sơ mật quanh đây. Về… trận chiến cuối cùng. Phải đi!”

Cô lẩn mình vào bóng đêm, vờ hỏi nhà vệ sinh khi có người xuất hiện và lách mình qua những căn phòng ở tầng hầm. Cho đến khi dừng chân trước kho lưu trữ.

“Mở ra!” cô thì thầm và bất ngờ thay, cánh cửa không cẩn mật như cô tưởng.

Nhưng trước khi cô kịp bước vào, bóng tối đã bao trùm lấy cô và cơn đau từ gáy xộc đến.

Mở mắt ra, cô thấy mình như chìm trong biển lửa. Nhưng đó chỉ là ảo giác, và khi cô nhìn rõ tất cả, cô thấy mình ngồi trong căn phòng đơn sơ nhưng đầy đủ mọi thứ.

“Xin lỗi vì đã đưa em đến một nơi như thế này, vào lúc này!”

Tiếng khản đặc vang lên từ góc tối của căn phòng. Hermione run rẩy, rùng mình trước sự quen thuộc bất ngờ ấy. Cô lên tiếng, nghi ngờ và đau đớn.

“Draco Malfoy?”

“Phải, là tôi!” Gã bước ra, và thứ ánh sáng yếu ớt hướng lên gương mặt gày guộc của gã. Một bên mắt bị che lại và nụ cười méo mó.

“Nhưng… làm sao?” Cô không đủ sức để hỏi rõ câu hỏi của mình. Làm sao gã còn sống, làm sao gã trà trộn được vào Bộ, làm sao gã biết cô ở đâu.

Gã vuốt ve gương mặt cô, rồi nhìn xuống bụng cô. Rất dịu dàng.

“Con của chúng ta phải không? Tôi hứa sẽ kể hết mọi chuyện cho em nghe. Khi chúng ta toàn thắng.” Gã quỳ xuống, hôn lên bụng cô và sau đó ngẩng lên, một nụ hôn sượt qua môi cô.

Hermione không biết phải làm gì hơn, nhưng cô gật đầu. Có gì đó nói rằng cô nên tin gã.

“Là tôi đã làm em quên, nhưng em sẽ nhớ lại, tôi hứa.”

2 thoughts on “[Dramione – Completed] Lãng quên – Part 1

  1. Đọc fic của zin thấy nhức nhối, nhưng mà kết thúc của nó lại nhẹ nhàng. Ghi nhớ một ký ức đau lòng, hay lãng quên đi ký ức người mình yêu. Liệu điều nào đau đớn hơn nhỉ? Em nghĩ chắc chắn là ghi nhớ một ký ức đau lòng rồi, nhớ lại chỉ muốn rơi nước mắt, nhớ lại chỉ ám ảnh, nhớ lại không thể vui vẻ, không thể thanh thản mà sống, vậy thì người đã khuất liệu có thể vui vẻ được không? Chỉ đôi dòng lảm nhảm của em thôi, em thích fic của zin ấy ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s