Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 23

Chương 23

Cho đến khi không thể tìm thấy nàng, hắn mới biết kế hoạch của nàng không có chỗ cho hắn. Nàng chưa từng tính đến hắn, nàng cũng chưa từng đặt hắn vào bất cứ chi tiết nào. Nàng thản nhiên gạt hắn ra khỏi kế hoạch mà vốn ban đầu, là hắn bắt nàng bước vào. Ngồi xuống long ỷ, hắn ngửa cổ cười khan.

Phẫn hận? Không.

Tức giận? Đương nhiên không.

Cỗi lòng hắn đột nhiên chỉ còn băng giá. Nàng đi trước hắn một bước, thậm chí rất nhiều bước. Lòng hắn quặn lại. Xốn xang nhưng lần chua xót mặn đắng. Lại cũng chẳng thể bày tỏ tâm tư dành cho nàng, Thiên Hãn chỉ còn biết giấu mình vào bóng tối, tiếng cười dần dần quỷ dị, hóa thành chuỗi âm thanh nửa thê lương, nửa tê đắng.

Đại công công đứng ngoài Càn Thanh cung, không khỏi rùng mình sợ hãi. Mọi chuyện vẫn ổn, và sự vẫn ổn ấy kết thúc từ nửa canh giờ trước, khi hoàng thượng chờ mãi không thấy hoàng hậu xuất hiện ở cung Như Ý.

Thiên Hãn lần lại những manh mối nàng để lại. Hành động của nàng và hắn suốt mấy tuần qua đều là để kích động sự ghen tuông cùng lòng đố ky nhỏ nhen của đàn bà nơi Trần Thược Diên. Nàng gọi Hoàng Tuyền về cung, sắp xếp cho cô ta ở cạnh Trần Quý phi,một phần gièm pha đàm tiếu, một phần xúi giục làm điều xằng bậy. Đáng ra hắn phải để ý, từ khoảnh khắc nàng đem Hoàng Tuyền tiến cung. Cuối cùng, lại nặng lòng tin tưởng nàng sẽ chẳng thể rời bỏ hắn ngay – lập – tức.

“Truyền thị nữ thân cận bên cạnh Quý phi nương nương vào gặp trẫm.” Thiên Hãn cười nhạt, khàn giọng truyền ra bên ngoài cửa tẩm cung.

Đại công công nghe vậy, liền lập tức cho người đi truyền Hoàng Tuyền.

Phải rất lâu sau, nữ nhân này mới đứng trước mặt hắn và cúi đầu.

Thiên Hãn rất muốn giận dữ, nhưng sự bất lực trong cảm xúc làm hắn giằng co rất lâu, cuối cùng mới nhẹ giọng cất tiếng.

“Ngươi giấu nàng ở đâu?”

Hoàng Tuyền không đáp, thay vào đó lại lấy trong ống tay áo của mình rồi đem cho Đại công công dâng lên hắn.

Mở mảnh giấy ra, trên gương mặt hắn phủ một nụ cười ảo não. Châu Sa đã tính toán tất cả? Còn hơn thế nữa, nàng đặt hắn vào thế câm lặng, chỉ có thể làm theo đường đi nước bước của nàng. Có điều, nàng lại quên mất đối với hắn, giờ nàng mới quan trọng hơn.

Vỏn vẹn vài chữ, lại khiến hắn muốn cấu xé tâm can mình.

“Hãy tin thiếp. Như thiếp tin giao ước của chúng ta.”

—o.0.o—

Trần Thược Diên tỉnh dậy, việc đầu tiên nàng làm là quanh quẩn nhìn xem Thiên Hãn có ở bên cạnh nàng hay không. Câu trả lời đương nhiên khiến nàng thất vọng, lại cùng chua xót. Sự nhỏ nhen nơi lòng dạ đàn bà luôn là một vết nhơ. Và với Trần Thược Diên, vết nhơ đó luôn là một vết nhơ to lớn.

“Nương nương đã tỉnh.” Hoàng Tuyền mừng rỡ reo lên, sự mừng rỡ này hoàn toàn là chân thật.

Vì Thược Diên có tỉnh lại, Châu Sa mới có thể thực hiện nguyện ước của mình.

“Hoàng Tuyền… ta hôn me bao lâu rồi?” nhỏ giọng yếu ớt, Thược Diên ngồi dậy với sự giúp đỡ của Hoàng Tuyền.

“Hồi nương nương, nương nương đã ngất mất ba ngày.” giọng Hoàng Tuyền còn có chút run rẩy, khóe mắt lại lắng động vài giọt rưng rưng.

Lén quay đi, lén gạt nước mắt, nhưng hành động đó nàng vô tình đầy cố ý để cho Thược Diên thu hết vào tầm mắt. Nhìn ra sự xúc động ấy, Thược Diên có biết bao nhiêu cảm động cùng tủi hờn.

“Để nô tỳ truyền ngự y. Cảm tạ thần linh, cuối cùng nương nương cũng tỉnh lại. Ba ngày qua đã xảy ra rất nhiều chuyện.”

Nhíu mày ở hai chữ nhiều chuyện mà Hoàng Tuyền tiết lộ, nhưng Thược Diên cũng không vội vã mà hỏi ngay. Mới tỉnh dậy sau cơn nguy kịch, nàng rất mệt mỏi, lại tràn trề tủi hận. Thiên Hãn không ở đây cùng nàng, nàng lại phỏng đoán hắn ở cùng với hoàng hậu. Có điều, phỏng đoán cũng chỉ là phỏng đoán.

Khi ngự y rời khỏi, không thấy Thiên Hãn xuất hiện, Thược Diên mới quay người nhìn Hoàng Tuyền trách móc.

“Ngươi chưa thông báo với hoàng thượng ta đã tỉnh hay sao? Sao hoàng thượng chưa đến?”

Hoàng Tuyền nghe thế liền quỳ sụp xuống, mắt ngấn lệ nhìn Thược Diên.

“Hồi nương nương, nô tì đã cho bẩm báo, nhưng hoàng thượng lúc này không có tâm trí. Người đang đi tìm hoàng hậu nương nương.”

“Tìm hoàng hậu nương nương, ý ngươi là sao?” Thược Diên nhíu mày, trong mắt lóe lên tia tàn nhẫn khi hai chữ hoàng hậu được nhắc đến.

“Hồi nương nương, ba ngày trước, cùng thời điểm nương nương bị trúng độc, hoàng hậu đã mất tích.”

“Cùng thời điểm?” Thược Diên nhăn mày, trong lòng nghi ngờ nhen nhóm, kiên nhẫn lắng nghe Hoàng Tuyền.

“Vâng thưa nương nương. Không một ai biết vì sao hoàng hậu nương nương biến mất. Đáng nghi hơn cả là hoàng cung thủ vệ nghiêm ngặt, sao lại có chuyện thích khách hay kẻ gian đột nhập.” Hoàng Tuyền thở dài than vãn “Nô tì tự hỏi liệu có phải hoàng hậu hay tin nương nương bị trúng độc, lo sợ hoàng thượng sẽ quan tâm chăm sóc nương nương, nên mới bày ra hạ sách đó không.”

“Thôi đi! Hoàng hậu nương nương mất tích là việc hệ trọng, ngươi đừng ăn nói hàm hồ.” Trần Thược Diên quắc mắt mắng mỏ, nhưng tròng lòng lại dao động, đắn đo trước lập luận của Hoàng Tuyền.

“Nương nương tha tội, nô tì đáng chết!” Hoàng Tuyền quỳ xuống, dập đầu lia lịa, cuối cùng khi Thược Diên nói dừng lại, nàng mới rũ váy đứng dậy.

“Thực ra, ngươi nói không phải không có lý.” Thược Diên day môi dưới, chán ghét thừa nhận.

Đúng vậy, hoàng cung nghiêm ngặt, huống hồ còn là tẩm cung của hoàng hậu, làm sao có thể để mất một người? Khác với lần hoàng tử và công chúa mất tích, hoàng cung canh chừng lỏng lẻo, gần đây, hoàng thượng đặc biệt lui tới Ỷ Phượng cung, nên càng khó có thể để mất một người. Trừ phi là cố ý.

Môi nhếch lên cay nghiệt, Thược Diên nắm chặt tay lại, uất ức dâng tràn, trong lòng nguyền rủa sự giả tạo của Châu Sa, nguyền rủa trái tim hoàng đế khi lay động lại lay động vì ả đàn bà dối trá như Châu Sa.

Cho nên Thược Diên mới tìm cách triệt hạ tận cùng hoàng hậu.

“Hoàng Tuyền, ngươi giúp ta tìm hiểu xem rút cục đã có chuyện gì xảy ra, nếu như là hoàng hậu nương nương bày trò, ta cũng quyết tranh đoạt.”

Thân phận hai người đều cao quý. Trần Quý phi cũng từng hai lần cầm phượng ấn, trong cuộc đối đầu này, nếu nói hơn thua, thì cũng chẳng chênh nhau là bao. Trần Thược Diên càng không tin mình sẽ thua, vì chính nàng cũng có một sự tự tin và thế lực đủ lớn để khiến Thiên Hãn hướng về nàng.

Có điều, nàng lọt vào lưới. Không phải lưới tình, chỉ là một cái bẫy con con mà Châu Sa tạo dựng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s