Mạn Châu Sa – Chương 24

Chương 24

Châu Sa thản nhiên chờ đợi. Những ngày này, việc nàng làm tốt nhất chính là chờ đợi. Ngồi thưởng trà, nàng dằn lòng hạ xuống nỗi mong nhớ hài tử, lại nuôi dưỡng ý chí đánh đổi tất cả. Tự do của nàng và hài tử sẽ được quyết định những ngày này. Mỗi bước đi nào đều cần cẩn trọng.

Tu nhi nhìn nàng ngồi thu tay, mắt nhắm tĩnh tâm, cũng chỉ len lén thở dài than vãn. Tu nhi biết vị hoàng hậu này có bao nhiêu là tâm cơ, lại cũng biết nàng dửng dưng đến mức buông bỏ tâm cơ của mình. Nhưng trong tâm cơ ấy, đã nương tay biết bao nhiêu lần? Đổi lại là Tu nhi, e rằng một trượng phu như Thiên Hãn hẳn đã tan xác đến mười ngàn lần.

“Tỉ tỉ!” khẽ lên tiếng gọi nàng, Tu nhi cẩn thận quan sát sắc mặt của Châu Sa.

Mở mắt ra, đáp lại Tu nhi bằng một nụ cười hiền lành.

“Nhà ở Giang Nam đã mua được chưa?”

“Dạ rồi ạ, tỉ tỉ thật sự…” Tu nhi không biết nên nói thế nào.

Châu Sa không trốn chạy, chỉ là sự ruồng bỏ này có quá bất công với Vĩnh Quân và Dã Quỳ không.

“Sau này, nếu một ngày nào đó Vĩnh Quân và Dã Quỳ muốn trở về, ta sẽ cho chúng trở về.” Như thể đọc được suy nghĩ của Tu nhi, nàng đáp lại, giọng nhẹ bẫng, khoan thai. “Hôm đó muội lẻn vào cung bằng cách nào?”

“Muội giả làm thái giám, có Hoàng Tuyền nội ứng, ngoại hợp, muội trót lọt lẻn vào cung.”

Châu Sa gật đầu nhẩm tính. Đã ba ngày, thuốc độc hạ xuống Trần Thược Diên hẳn đã hết phát tác, ả hẳn cũng đã tỉnh lại. Giờ nàng chỉ chờ đợi một cơn gió thổi bùng lên cuộc chiến nữa thôi. Cho nên, lúc này, việc tốt nhất nàng có thể làm là án binh bất động, triệt để trở thành nữ nhân vô dụng, vô dụng bậc nhất.

“Gửi thư cho Hoàng Tuyền, nói rằng mọi việc đã sẵn sàng. Hãy tiến hành!” Châu Sa vén tóc, cười nhàn nhạt.

Ngày nàng trả thù, máu lửa trải khắp kinh thành đang đến gần. Nàng không tin trận chiến này lại không tước đi của ai thứ gì đó. Chí ít, những thứ bị tước đi đều có lợi cho nàng. Rất có lợi. Nàng không phản quốc, nàng không dâng đất nước vào tay giặc, cuộc chiến này chỉ là một cái cớ cho tất cả. Nếu Thiên Hãn biết nàng đã đi trước hắn một bước, à không, rất nhiều bước như thế, hắn sẽ cảm thấy ra sao? Có cảm tạ nàng vì đã đem Linh Nhạn về bên hắn không? Hay điên cuồng tức giận vì mặc dù đã đem Linh Nhạn về bên hắn, lại cũng là khoét sâu vào trái tim của cả hai người? Nàng có cần quan tâm sao?

Mạn Châu Sa không quan tâm. Nàng chỉ vì nàng mà thôi. Loài hoa này sinh ra trong tướng phủ đã bôi màu ích kỉ cùng kiêu hãnh, cho nên, nàng không hổ thẹn.

—o.0.o—

Hoàng cung ba ngày nay chìm trong nghẹt thở. Không ai dám thở mạnh, càng không ai dám hé răng. Không khí nặng nề bao trùm cả triều đình. Không kẻ nào biết chuyện gì đang xảy ra, càng không thể ngờ rằng cơ sự này chỉ xuất phát bởi hai chữ hồng nhan. Hồng nhan phục hận. Chữ hận này lại càng không thể ngờ rằng là của hoàng hậu.

Mạn tướng quân khi biết tin ái nữ mất tích, ông không biết nên làm gì với sự quyết tâm đến cứng cỏi này của con gái mình. Ông hiểu sự liều lĩnh và tâm cơ của nàng hơn tất thảy, cho nên, đành nhắm mắt làm ngơ.

Không khí triều đình càng quỷ dị hơn, khi có tin cấp báo “Duẫn Vương dấy quân làm loạn.”

Triều đình Thành Quốc đột ngột ngả nghiêng.

Buổi lên triều hôm ấy, là một lần phong ba bão tố của Thành Quốc.

Thiên Hãn ngồi tại ngai vua, cao cao tại thượng trầm giọng truyền xuống.

“Truyền Tả đại tướng, Hữu đại tướng, Mạn đại tướng quân, vào cung họp bàn kế sách. Duẫn Vương phản loạn, tội đáng xử tử, nay chinh chiến đã xảy ra, cần có kế sách để bảo vệ dân chúng và đánh tan bọn phản loạn.”

“Chúng thần tuân chỉ.”

Thiên Hãn siết chặt nắm đấm tay, cơ hồ tứa máu. Gương mặt sắc cạnh, lạnh lẽo quét qua biểu đồ bày binh bố trận của Duẫn Vương. Hắn không tức giận sự việc Duẫn Vương, điều này đã được hắn đoán trước, hắn không tức giận việc Châu Sa tự mình biến mất, điều này nằm trong kế hoạch danh chính ngôn thuận trừ khử Trần gia và Duẫn Vương cùng lúc. Thứ hắn căm tức, là kế hoạch sau đó của nàng.

Vẫn biết nàng cố chấp, lại như đá tảng, quyết tuyệt đến đau đớn, hắn lại không nghĩ nàng thản nhiên ném vào tay hắn những thứ vô dụng. Vô dụng tột bậc.

“Được, vậy chúng ta sẽ bày trận theo thế gọng kìm, dồn quân của Duẫn Vương vào thung lũng Mạt Hoa, Mạn tướng quân, khanh là tổng chỉ huy, trẫm thân chinh ra trận, Tả đại tướng, hữu đại tướng, hãy phò trợ trẫm, trẫm trông cậy các khanh.”

“Chúng thần tuân mệnh!” Ba vị đại thần đáp lớn, sau đó lần lượt cáo lui, cuối cùng chỉ còn mình Mạn tướng quân ngồi đối mặt với Thiên Hãn.

Hết một tuần trà, hắn trầm ngâm không nói gì. Nhìn làn khói lượn lờ trên tách trà mở nắp, Mạn tướng quân thở dài, rồi đậy nắm trà vào, chờ đợi.

“Châu Sa chưa bao giờ quyết liệt như thế này.” Hắn cười khổ, một tay đỡ lấy đầu, nắn bóp nơi thái dương, lại nhớ cảnh nàng từng ra sức muốn bóp nát thái dương hắn. “Ta chưa bao giờ thấy nàng ra tay như vậy, Mạn Gia Huấn, ngài nói xem, ái nữ của ngài đã làm gì ta thế này?”

Mạn tướng quân thở dài, lắc đầu. Hài tử của ngài ngài hiểu rõ, nữ nhi này đã đi quá xa, nhưng lại chưa bao giờ vượt qua ranh giới tối thiểu của cái lòng trung quân ái quốc.

“Nàng đã bày ra một kế sách quá hoàn hảo. Hoàn hảo đến không có sơ hở. Nàng ấy có thể lên kế hoạch này từ bao lâu chứ? Chưa đầy nửa năm nàng hồi cung, lại có thể bày ra một bước đi khuynh đảo thiên hạ.” Hắn cười khổ, thực tâm khổ sở “Thậm chí, trẫm không thể bắt được nàng.”

“…”

“Mạn tướng quân, ngài nói xem, ta có cơ hội có nàng một lần nữa không?”

Mạn Gia Huấn không đáp lời, ông biết rằng trong lòng Thiên Hãn đã có đáp án, thậm chí còn rất rõ ràng. Nữ nhi của ông đã bước chân đi sẽ không một lần ngoảnh lại. Trái tim của nữ nhân thật sự rất khó lường, huống hồ, là trái tim của một người từng bị ruồng bỏ trong bi phẫn và đớn đau.

“Hồi hoàng thượng, hoàng hậu nương nương chưa từng vượt qua lằn ranh trung quân ái quốc.”

“Trẫm biết.” ngừng một chút, hắn thở dài “Cho nên trẫm không thể hận nàng.”

Trần Thược Diên nơi hậu cung lặng người trước tin tức mà Hoàng Tuyền đưa về.

“Ả ta thật sự đã tự chạy trốn sao?” nghiến răng, Thược Diên ném vỡ tách trà trên tay mình xuống đất, nước bắn lên, chạm vào da thịt bỏng rát, lại không khiến nàng cảm thấy điều gì. “Loại đàn bà khốn nạn đó, đã độc chiếm hoàng thượng suốt mấy tháng nay, nay lại bày trò lôi kéo hoàng thượng?”

“Nương nương, thỉnh nương nương cẩn trọng, tai vách mạch rừng.”

“Trong hậu cung này còn ai to hơn bổn cung nữa.” Thược Diên rít lên, sau đó điên cuồng chửi rủa.

Hoàng Tuyền đứng một bên lắng nghe, chờ đến khi cơn ghen tuông đó qua đi, mới hạ giọng nói khẽ.

“Nô tì có kế sách này, thỉnh nương nương xem xét!”

Trên môi Hoàng Tuyền, lấp loáng một nụ cười giảo hoạt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s