Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 26

Chương 26

Thiên Hãn thấy tim mình như tan chảy. Ngay khoảnh khắc nàng gọi tên hắn. Dẫu rằng đây là kế sách của nàng. Dẫu rằng là cái bẫy nàng giăng ra. Dẫu rằng lời nói đó vốn chỉ là lời nói dối, sự tha thiết chân thành kia đến phân nửa là giả tạo, thì hắn cam lòng.

Là cam lòng để nàng dày vò.

Ôm nàng trong tay, bế nàng lên và ghì rất chặt, hắn rất muốn nói hắn nguyện ý để nàng dày vò và bù đắp cho nàng. Lời nói đến cuống họng, cuối cùng lại ngậm ngùi nuốt xuống. Hắn có đủ tư cách sao?

Châu Sa nằm trong tay hắn, mệt mỏi nhắm mắt, môi mấp máy.

“Tỏ ra giận dữ thái quá rồi, ở đây không ai nhìn thấy gương mặt của hoàng thượng đâu.”

“Im!”

“Về cung hãy khép tội Trần gia và Trần Thược Diên ngay, thiếp đã tìm được bằng chứng họ liên kết với Duẫn Vương rồi.” Nàng thở dài, gật đầu rồi thiếp đi trên tay hắn. Tác dụng của mê hương vẫn khiến nàng váng vất. Nửa canh giờ la hét cũng đủ làm nàng kiệt sức.

Hắn im lặng bế nàng lên ngựa rồi mình leo lên đó. Sau đó tự trách mình vì không biết mang theo xe ngựa. Cuối cùng nhìn thấy gương mặt nàng trầm lặng trong lòng mình, hắn lại mỉm cười.

“Tính là may mắn đi, ta được ôm nàng ngủ.”

Tại hoàng cung, Trần Thược Diên ngơ ngác trước cấm vệ quân vây tỏa tẩm cung của mình, Thiên Hãn mặc long bào đem thả dưới chân nàng một Hoàng Tuyền bị trói và đánh dã man.

“Trần Thược Diên, giả trúng độc làm náo loạn hậu cung, đánh lạc hướng cấm vệ quân để cho kẻ gian vào cung bắt cóc hoàng hậu. Tội này là tội gì?” Thiên Hãn dường như gầm lên, giọng khàn vang dội khắp Như Ý cung.

Thược Diên càng cảm thấy khó hiểu, nhưng sự sợ hãi làm nàng run rẩy quỳ hẳn xuống dưới chân hắn van xin.

“Hoàng thượng anh minh, thần thiếp vô tội, thần thiếp bị oan, hoàng thượng thánh minh, mong hoàng thượng suy xét.”

“Nhân chứng vật chứng đầy đủ, ngươi còn chối? Tì nữ này của ngươi đã khai ra tất cả! Hành thích hoàng hậu là tội gì chứ?” Thiên Hãn phẫn nộ quẳng xuống trước mặt Trần Thược Diên một bức chiếu “Cấu kết cùng Duẫn Vương làm phản, Trần Gia các ngươi quá to gan rồi! Trẫm hận không thể lăng trì tùng xẻo nhà ngươi! Người đâu, giải Trần QUý Phi vào đại ngục, chờ ngày xét xử.”

Châu Sa mỉm cười. Kết cục đúng như nàng đã định. Chiếu chỉ ban xuống, Trần Gia diệt tộc trong một đêm, Trần Thược Diên cô đơn nơi ngục tối thăm thẳm kia. Còn nàng, lại ung dung lên một kế hoạch khác.

Ngoắc tay gọi Tu nhi, nàng cười.

“Đã đảm bảo tin tức bay đến tai Duẫn Vương?”

“Đã đến rồi thưa nương nương.” Tu nhi cúi đầu, nói khẽ qua hơi thở.

Trần Thược Diên đã bị loại bỏ, Hoàng Tuyền được “ban chết”, xác đem quẳng ra ngoài hoàng cung.

“Kẻ vô tình hóa hữu ý, chỉ trách Thược Diên là con gái của Trần Quý mà thôi.”

CHâu Sa chống cằm, xa xăm nhìn về phía trước. Ngày đó, nàng cho Hoàng Tuyền hạ độc Trần Thược Diên, rồi biến mất, và bị bắt, ba bước đó đều để buộc tội cô ta. Tin tức loan ra ngoài cung cũng vẫn là “Trần Quý phi ham hư vinh đã tự hạ độc chính mình, náo loạn hậu cung, để kẻ gian thừa cơ đến bắt cóc hoàng hậu nương nương. Trần Thược Diên vốn yêu hoàng thượng tha thiết, nhưng hoàng thượng chỉ sủng ái một mình hoàng hậu, đế hậu sắt cầm hòa hợp, làm nổi lên lòng ghen ghét của Quý phi nương nương, nên mới xảy ra cơ sự đó.” Nào có biết, tất cả chỉ là một màn kịch, không hơn không kém.

Ân ái để cho Thược Diên nhìn thấy là giả.

Thược DIên bị hạ độc là thật.

Hoàng hậu bị bắt cóc là giả.

Trần Gia có tội là thật.

Hư thực đan xen, Mạn Châu Sa toàn thắng trong công cuộc khuất phục gia tộc đối địch với Thiên Hãn. Đang mơ màng, nàng đột nhiên giật mình trước cái ôm từ phía sau. Bàn tay bé xíu bám lấy cổ nàng mãi không rời. Mỉm cười mãn nguyện, nàng ngoái lại phía sau, vui vẻ hỏi đùa.

“Ai tóm lấy cổ tôi thế này? Quả táo nhỏ phải không? Hay kẹo hồ lô nhỏ?”

“Nươn, là Quân Ni, Chùy ni!” hai đứa trẻ đồng thanh, rồi nhanh chóng chạy ra đằng trước, trèo lên đùi nàng và ngồi ì ở đó.

“Xa nương mấy ngày, nhớ nươn lắm phải không?” Nàng áp má mình vào má hai đứa nhỏ, cọ cọ, cảm thấy sự bầu bĩnh của làn da non tơ kia thật đáng yêu.

Hài tử của nàng là đáng yêu nhất thiên hạ. Nàng thơm vào má mỗi đứa hai cái, rồi khúc khích cười đùa, cho đến khi tiếng của Thiên Hãn vang lên.

“Không có chỗ cho ta sao?”

Nàng ngước lên, rất nhanh, mắt nàng tối sầm lại, sau đó lại sáng lại rạng rỡ.

“Hoàng thượng, hoàng thượng đến từ lúc nào?”

“Từ nãy, trẫm tự hỏi có thể cùng nàng tạo một khung cảnh gia đình đầm ấm?” Hắn mỉm cười đáp lại, giọng dịu dàng, trong đó lại giấu đi bao nhiêu chua xót.

Châu Sa nhìn hai đứa trẻ, cuối cùng đắn đo một hồi rồi gật đầu.

“Vậy hoàng thượng chơi với hài tử, thiếp sẽ đi pha trà.”

“Được!”

Hắn gật đầu, và hai đứa trẻ lao đến chỗ hắn quấn quýt. Năm ngày qua, hắn quả thực đã chiếu cố rất tốt hài tử của cả hai. Nàng đứng ở bên pha trà, bất giác nở một nụ cười. Có lẽ, đây là hình ảnh đẹp nhất chốn nhân gian, có điều, hình ảnh ấy sẽ tan biến rất nhanh. Rất nhanh.

Nàng rót nước sôi vào tách trà, cẩn thận đặt xuống trước mặt hắn, cười hòa nhã. Sự hòa nhã xa cách khiến lòng hắn se lại. Thiên Hãn gật đầu, nâng lên rồi hớp một ngụm nhỏ.

“Quân Nhi, Quỳ Nhi, nương có chuyện cần nói với phụ hoàng, các con đi cùng Tu nhi đi ra hoa viên nhé!”

Hai đứa trẻ ngẩng lên nhìn nàng, xong nhìn Thiên Hãn, rồi lại nhìn nàng, lắc lắc đầu rồi mếu máo.

“Hông xa nươn đâu…”

Nàng nhanh mềm lòng, đối với hài tử của mình còn nhanh mềm lòng hơn. Nước mắt chúng chưa kịp rơi, nàng đã đầu hàng vô điều kiện.

“Vậy con ngồi trên giường, nương và phụ hoàng nói chuyện xong sẽ chơi với các con, nha!”

Không hiểu sao, Thiên Hãn muốn cắn lấy nàng khi chữ “nha” thoát ra từ khuôn miệng đó. Dỗ ngọt hai đứa trẻ về giường, nàng mới quay sang lạnh lùng đánh giá hắn từ trên xuống dưới. Cuối cùng thở dài.

“Thiếp sẽ đưa Quân Nhi và Quỳ Nhi đi. Nếu đến lúc trưởng thành, chúng muốn trở về, thiếp sẽ nói với người.”

“Ta không muốn nàng đi!” Thiên Hãn chau mày, dưới lớp long bào, ta hắn nắm chặt, run rẩy, kìm nén cảm xúc muốn bóp chết nàng trong lòng bàn tay mình.

“Thiên Mặc sẽ chết trong trận chiến này, lúc ấy, Linh Nhạn sẽ thuộc về hoàng thượng, cho nên, hoàng thượng không cần quá thương tâm.”

“Ta không cần.” hắn rít lên, cuối cùng lại dịu giọng “Châu Sa, ta muốn nàng, ta lại càng cần nàng.”

Nàng trao cho hắn nét cười khinh bỉ pha vài đường châm biếm. Cần? Muốn?

Tại sao lúc nàng mang thai hắn không cần?

Tại sao lúc nàng sinh con hắn không muốn?

Tại sao cho đến lúc lòng nàng nguội lạnh, hắn lại ra sức vỗ về?

Gió vỗ về được đá, sóng mài mòn được đá, nhưng để làm điều ấy cần bao nhiêu thời gian? Trong khi, hắn và nàng mới chỉ cạnh nhau chưa đầy sáu tháng.

“Hoa Yên sắp sinh rồi. Giao ước chúng ta vẫn còn đấy. Hoàng thượng, thỉnh giữ lời.”

Hắn trầm ngâm.

“Khi thiếp rời đi, hậu cung tạm thời vô chủ. Hoa Yên mới sinh nên không đủ sức làm chủ hậu cung. Phong cho muội ấy làm Hiền phi. Thăng chức cho Mã, Tuệ, Thúy Chiêu Nghi lên làm phi. Tứ phi thay nhau kìm hãm hậu cung, có như thế, hậu cung và triều đình mới cân bằng.”

“Châu Sa…”

“Đó là nguyện ước của thiếp, thỉnh hoàng thượng xem xét!”

Vừa lúc đó, tiếng Quân Nhi vang lên khóc thét!

2 thoughts on “Mạn Châu Sa – Chương 26

  1. Cho xin pass mấy chương cuối đi bạn??
    Mong muốn của mình chỉ xem coi nữ chính có chết đi ko?
    Có lẽ châu sa mất đi thật sự thiệt thòi cho 2 đứa nhỏ nhưng cô ấy chính là giải thoát mới có cuộc sống kiếp sau tốt đẹp hơn, trc h toàn đọc cổ đại 1 hoàng thượng 1 thê duy nhất nên đọc xog thấy hậu cung anh này vẫn là bỏ đi cùng ng khác tốt hơn!!!!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s