Mạn Châu Sa

Mạn Châu Sa – Chương 27 [Password]

Chương 27

Châu Sa ngẩng đầu, nhìn kẻ trước mặt trong thứ ánh sáng trắng lóa. Nàng nhếch môi cười, lời nói mệt mỏi đầy giễu cợt.

“Ra kẻ đứng sau là ngươi sao, Duẫn Vương?”

Bốp!

Cái tát giáng xuống mặt nàng, má nàng bỏng rát, cái tát đó khiến răng cắn vào má trong của nàng, tứa máu. Nàng khạc ngụm máu trong miệng ra, quắc mắt lên nhìn hắn, vẫn lãnh đạm nhàn nhạt nói.

“Ngươi đã muốn bắt cóc hài tử của ta, vì sao?”

“…” Hắn im lặng, lửa hận ngùn ngụt trong mắt, nàng lại nhìn xuyên qua lửa hận đó, cười bình thản rồi giải đáp.

“Vậy hóa ra chuyện ngươi có tình cảm với Trần Thược Diên là thật!”

BỐP!

Thêm một cái tát nữa khiến đầu nàng ong nhức. Nàng vẫn nhổ ra một ngụm máu, cười xót xa, xót xa thay hắn.

“Duẫn Vương, à, nên nói là Thiên Duy, ngươi đau lòng lắm đúng không? Nữ nhân của ngươi thuộc về kẻ cướp ngôi của ngươi, ả ta còn ngu dại gây hấn với ta. Đúng đúng, ngày đó, là ta sắp đặt để ả ta trúng độc, cũng là ta sắp đặt để Trần gia bị vu oan tội bắt cóc ta, thì sao? Ngươi đang oán hận sao?”

“Ngươi đừng cố khiêu khích ta, Mạn Châu Sa. Hai cái tát vừa rồi, ta vì căm ghét ngươi mà đánh thôi.” Thiên Duy trầm mặc nói, đáy mắt tàn ác quét qua người nàng, môi nâng lên thành nét cong lười biếng “Ngươi, cùng Thiên Hãn, thật khiến kẻ khác dễ dàng chán ghét.”

“Vì cái gì?” nàng nhíu mày, khó hiểu, đổi lại, hắn chỉ trao cho nàng cái nhìn đầy ẩn ý, rồi khoát tay bỏ đi.

Lúc này, nàng mới có cơ hội nhớ lại biến cố Ỷ Phượng cung. Tiếng thét thất thanh của QUân Nhi và Quỳ Nhi làm cắt đứt mạch nói chuyện của nàng và Thiên Hãn, khi nàng hoảng hốt chạy vào, đã thấy một toán hắc y nhân đứng vây quay hai đứa trẻ. Nàng không cần biết gì hết, gần như xông vào giữa đám người đó, liền bị Thiên Hãn giữ lại.

“Ngươi buông ta ra, Thiên Hãn, ngươi buông ta ra, con ta đang bị giam giữ.” Nàng vùng vẫy khỏi hắn, chới với vươn mình về hai đứa trẻ đang khóc thét, rồi gào lên “Quân Nhi, Quỳ Nhi, nương ở đây, con đừng sợ, nương ở đây.”

“Nươn, nươn…” tiếng đứa trẻ khóc đòi như xé rách tâm can, nàng hướng hắc y nhân van lơn thảm thiết.

“Ngươi đừng bắt con ta đi, ta không biết vì sao ngươi đến, nhưng nếu bắt thì hãy bắt ta đi!” nàng nghẹn ngào cất tiếng, giọng đứt quãng khi cố gắng khơi lên lòng thương cảm từ những kẻ khốn vô danh.

Đám hắc y nhân nhìn nhau không đáp, nâng gươm lên chỉ về phía Thiên Hãn.

“Nếu các ngươi một bước ra khỏi đây, các ngươi sẽ tan xác ngay lập tức.” Hắn trầm giọng, giơ tay lên, từ bên ngoài, cung thủ ùa vào, cũng giương cung trước đôi mắt ngây dại của nàng.

Châu Sa quay lại nhìn hắn, giọng lạnh đi không ít,

“Nếu ngươi bắn họ, hài tử sẽ chết.”

Hắn nhắm mắt, lờ đi giọng nói của nàng.

Lúc này, nàng hiểu, hiểu rất rõ, đối với hắn, hài tử của nàng và hắn không đáng để đánh đổi ngai vua. Thực sự không đáng.

Tình thế dao động, hắc y nhân nao núng trước sự lạnh lùng của Thiên Hãn đối với cốt nhục của mình, lại nhìn cách hắn ghì chặt Châu Sa trong tay, bảo bọc đến khôn cùng.

“Hoàng hậu nương nương, nếu người thay hai đứa trẻ này làm con tin, chúng tôi sẽ thả chúng ra.”

“Không được.” Thiên Hãn đáp nhanh, gãy gọn và dứt khoát “Cung thủ, chuẩn bị!”

“Thiên Hãn.” Nàng quay lại nhìn hắn, cười rất ngọt ngào “Thiếp luôn cần con hơn cần mạng sống của chính mình.”

Nói rồi nàng hung hăng cắn vào tay của hắn, nghiến đến khi tay hắn chảy máu. Máu ngập trong miệng nàng, ấm nóng và ghê tởm. Hắn không nao núng buông nàng ra, chỉ thấy nàng mỗi lúc một run rẩy.

“Nếu ngươi để con ta rơi vào tay chúng, ta sẽ cắn lưỡi chết ngay lập tức.” Nàng nhả tay hắn ra, xoáy ánh nhìn sâu vào mắt hắn.

Và bây giờ, nàng ở đây.

Châu Sa biết rất rõ vị trí của mình đối với Thiên Hãn. Nàng là một công cụ, một quân cờ, một vật trao đổi. Chuyện của Duẫn Vương, Tu nhi đã xác nhận, chuyện của nàng, nàng cũng đã xác nhận. Vậy nên, ván cờ này, cho dù nàng có mất mạng, thì nàng vẫn thắng.

Duẫn Vương Thiên Duy bước vào, phía sau hắn là một thị nữ mang theo một khay đồ ăn. Nàng nhận chút đồ ăn đó, rồi cười nhạt.

“Vì sao ngài làm phản?”

“Không phải kẻ làm phản ban đầu vốn là Thiên Hãn sao?” hắn ngồi xổm, đối diện nàng, nâng gương mặt nàng lên soi xét “Quả là không ngoa, gương mặt như thế này, đủ để làm Thiên Hãn từ bỏ tất cả vì ngươi.”

“Trong cung cũng có nội gián của ngươi sao?” Châu Sa nghiêng đầu, tránh né sự động chạm da thịt này, trừ phụ thân và Thiên Hãn, chưa một gã đàn ông nào từng được chạm vào nàng.

“Nhiều hơn một, cho nên, ngay từ đầu ta đã có ý định chọn hoàng hậu là con tin.” Thiên Duy ngồi bệt xuống cạnh nàng, rồi đẩy ánh mắt về phía xa. “Và ta cũng muốn giết ngươi, để Thiên Hãn nếm trải cảm giác mất đi người hắn yêu nhất.”

“Vậy thì…” nàng nghiêng người, chậm rãi đáp lại “Ngài bắt nhầm người rồi, người hoàng thượng yêu là Linh Nhạn. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn chỉ yêu một mình Vương Linh Nhạn.”

Thiên Duy nhìn nàng, ánh mắt nhiều phần khó tin rồi bất ngờ. Hắn thở dài, muốn nói gì đó, cuối cùng lại thôi. Mạn Châu Sa lại tiếp lời.

“Thực ra, tôi vẫn hoan nghênh ngài giết tôi.”

Lúc này, hai chữ bất ngờ chuyển thành kinh ngạc, Thiên Duy mày nhíu mỗi lúc một sâu trước lời nói của nữ nhân bạt mạng này, cuối cùng đành lòng buông ra vài chữ.

“Tùy cơ hành sự.”

Thiên Duy đi rồi, nàng lại chìm vào trầm mặc. Nàng biết nàng sẽ không sao. Hoàng Tuyền đã “chết” thực chất đã ra khỏi cung và bám theo quân của Duẫn Vương, và nàng biết nàng sẽ an toàn dưới sự bảo vệ của nàng ấy. Nhưng có rất nhiều thứ không thể ngủ yên. Như là sự dằn vặt, như sự đau đớn, hay như một phần hy vọng.

Những gì nàng chờ đợi là trận chiến, nàng sẽ chết ở nơi đó, hoặc rời khỏi hoàng cung mãi mãi. Nhưng, dù thế nào, thì hồi kết cũng đã được mở ra.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s