Người thứ – Chap 9

Chương 9:

ng thứ 5 vintage

Thiết Kỳ không tin vào điều mình vừa nghe thấy và cả hai người kia cũng không.

Vy không ép buộc. Cô gái trẻ thả trên bàn một tập hồ sơ nguyên vẹn phong bao. Mỉm cười nhìn sự biến sắc trên ba gương mặt lừng danh của Doanh Nhã quả là một niềm vui bất tận. Nhưng tất nhiên, Vy không chỉ có thú vui nhỏ nhoi thế. Cô thích được người khác tán dương mình, hơn là thất sắc nhìn mình.

“Cho xin nửa xu cảm nhận nào.” Mắt cười vụt sáng, Vy tiếp lời đầy tinh nghịch.

Nhắm mắt tĩnh tâm, cuối cùng, thở hắt ra một hơi, Thương Uyển mới chậm rãi hỏi lại.

“Tôi tin được bao nhiêu phần trăm?”

“Tùy cô muốn tin bao nhiêu thôi.” Vy híp mắt, nụ cười lại kéo ra rạng rỡ hơn.

Nhịp nhịp tay xuống bàn đầy suy tính, cuối cùng Thương Uyển mới gật đầu và nhét tập phong bao kia vào túi xách của mình.

“Kỳ, anh đưa em về, em có chuyện muốn nói.”

Nhìn biểu hiện của cả Vy, cả Uyển, anh chậm chạp đứng lên, miễn cưỡng đẩy xe lăn ra khỏi nhà hàng.

Trong giây lát, bàn ăn chỉ còn lại hai người: Trương Tường Vy và Hoàng Ngọc Lâm.

“Tôi thấy anh có rất nhiều câu hỏi.” Vy khoanh tay, bắt chéo chân rồi ngạo nghễ nhìn người đàn ông trước mặt.

Hoàng Ngọc Lâm, con cáo thành tinh từ trong Vĩnh gia, đâu phải một sớm một chiều mà trở thành ông hoàng không ngai của Doanh Nhã. Thiết Kỳ nắm lấy anh ta, cũng giống như anh ta bao bọc Thiết Kỳ vậy. Nói gì thì nói, Vy đề phòng con người này, kẻ ác mà cô biết, chắc chắn anh ta cũng thuộc hàng top.

“Tôi rất tò mò.”

“Về cái gì?” Vy nhướn mày.

“Cô là người của Vĩnh gia, tại sao lại có thể thân thiết với Vũ gia?”

“Người ta gọi đó là duyên.” Cô cười nhạt.

“Vậy thứ duyên phận nào…” Lâm lẳng lặng đặt trên bàn chiếc điện thoại của anh “…dẫn đến câu chuyện này?”

Vy nhíu mày, cầm điện thoại anh lên, liếc mắt vào màn hình rồi ngẩng lên đột ngột.

“Tấm ảnh này…?”

“Tôi có nó, cũng là nhờ chữ duyên.” Ngọc Lâm nhếch môi, nụ cười chậm rãi mở ra, mơ hồ, Tường Vy thấy bóng đen sau đó.

“Và giờ, tôi muốn nghe tất cả mọi chuyện.”

—o.0.o—

Thiết Kỳ lái xe, và anh cũng im lặng trước sự im lặng nặng nề của Thương Uyển.

Anh biết cô đang trầm mình cùng với những lo toan, đau khổ và mệt mỏi. Chưa bao giờ cô nghĩ cô sẽ có một đứa em cùng cha khác mẹ, với một thân thế khó lường đến như vậy.

“Cha em là một kẻ đào hoa, anh biết rồi đấy.” Thương Uyển cất lời. “Những đứa em cùng cha khác mẹ của em, em có đến năm đứa. Tính thêm Ái Khiết, chắc phải lên sáu đứa. Em chưa bao giờ oán hận ông ta, bởi danh phận con gái, kẻ kế thừa của ông, chỉ có em mà thôi. Và mẹ em, bà may mắn mất trước khi những bất hạnh này đổ đến.”

Thiết Kỳ im lặng.

“Những đứa em của em, em đều cho chúng những gì chúng muốn, để chúng yên bình, và làm chúng hiểu rằng, Doanh Nhã, hay Vĩnh gia, đều không nên ở lại. Nhưng Kim Ái Khiết, Khiết là một ngoại lệ đau đớn, mà em không thể nào làm gì được cả.”

Giọng cô run rẩy, và đấy là lần duy nhất, Thiết Kỳ chứng kiến một Nhược Thủy gần như hoảng loạn. Nhược Thủy trân mình nhìn ra ngoài cửa sổ, hàng cây quét qua mắt cô và cảnh vật mang theo sắc tối, y như cảm giác của cô lúc này.

Thiết Kỳ im lặng lái xe. Chính bản thân anh cũng không ngờ Kim Ái Khiết lại nằm trong một trường hợp phức tạp như vậy Đứng giữa ranh giới của quá nhiều thứ mà không tài nào người khác có thể sắp xếp.

Hẳn cô ta cũng đã đau khổ nhiều, nên mới có một đôi mắt chất bao đau thương đến vậy.

Thương Uyển thậm chí còn tiếc thương, cho đứa em gái của mình, đứa em gái mà có lẽ, cũng như cô, kể từ khi sinh ra đã phải học cách chiến đấu. Chiến đấu một mình giữa một gia đình coi danh vọng là tất cả.

“Vậy em định làm gì?” Thiết Kỳ cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng trả lời anh vẫn là sự lặng câm của cô gái như nước này.

Anh hiểu mình cũng không cần đào sâu thêm, dẫu sao, anh cũng có cả đời để tìm hiểu, nhưng có những kế hoạch không thể trì hoãn.

“Dù sao thì, anh hy vọng kế hoạch vẫn có thể y nguyên.” Thiết Kỳ bẻ lái, và cổng biệt thự họ Phạm mở ra.

—o.0.o—

Khiết ngồi ăn trong vô thức. Nói là vô thức vì cô thậm chí còn không biết mình đang nhai cái gì, đang nuốt cái gì. Cô chỉ còn Ngọc Phong, và Ngọc Phong không chỉ có mình cô. Ngọc Phong là Akira, là đứa con tỏa sáng của Tú Cầm, nhưng… luôn luôn tồn tạ chữ nhưng và Khiết đã tập chấp nhận điều đó kể từ khi còn rất bé.

Phong cầm điều khiển TV, bấm sang một kênh khác có vẻ là hoạt hình, cô không quan tâm, em gái của cô đang chìm trong đau đớn và khổ sở. Kim Ái Khiết. Có khi, cái tên đó mới là cái tên gắn bó với Khiết, có khi đó là cái tên duy nhất hoàn toàn thuộc về Khiết. Khiết không biết cha mình là ai, còn Tú Cầm, bà ta còn quên cả đứa con ruột của mình.

“Chị này, em đã được nuôi lớn bằng cái gì nhi?”

Khiết mở miệng, lạo xạo nhai mà cảm giác nh trong miệng chỉ toàn đất cát.

“Người ta nói bà ấy vứt bỏ em ngay từ khi em mới lọt lòng, thì làm sao em có thể được bà ta cho bú sữa, vậy thì, ai đã nuôi nấng em nhỉ?”

Đôi mắt cô ráo hoảnh và lưỡi trở nên khô khốc. Cô đã cản những suy nghĩ về tuổi thơ của mình lại bằng nhiều cách, nhưng cuối cùng những câu hỏi ấy vẫn chậm rãi quay về, mỗi ngày đều tàn phá sức chịu đựng và trái tim của cô. Khiết không muốn bị thương, nhưng không phải chỉ cần không muốn, thì điều đó sẽ không xảy đến. Huống hồ, Khiết liên tục bị thương. Liên tục.

Ngọc Phong im lặng, tựa lưng vào ghế sofa, theo dõi những chuyển động trên màn hình dù thực sự cô đang lắng nghe Khiết nói. Nhưng, cô nào có biết gì hơn, khi cô cũng chỉ là một đứa trẻ bị chính Vũ Thành Quốc chán ngán. Chán ngán à, vì sao ý nhỉ, à, vì cô không phải là con trai, vì cô đã không là con trai, lại còn tài giỏi hơn cả Kim Hiên và Thúy Hân. Cô rất muốn bật cười, nhưng cười không nổi.

“Chị em ta có bất hạnh không ý nhỉ?” Khiết hỏi, rồi tự trả lời “Làm sao mà bất hạnh được, em có tiền, được ăn mặc đẹp và em xinh xắn. Nên em không bất hạnh đâu chị à, em nhất định không bất hạnh.”

Nước mắt trượt khỏi vành mi cô, rơi xuống và tan biến. Cô chỉ rơi một giọt nước mắt thôi, chỉ cần thế là quá đủ rồi.

Ngọc Phong nằm cuộn mình trong chăn, điện thoại bất chợt réo lên và uể oải với tay chạm vào.

“Ừ, mình đây!” Phong nhắm nghiền mi mắt, bóp lấy trán mình và nhăn nhó. Mấy hôm nay cơn đau đầu quay lại quấy rầy cô và làm tâm trạng cô trở nên khó chịu. “Có chuyện gì sao?”

“…”

Bên kia dứt lời, Ngọc Phong lập tức bật dậy, trợn tròn mắt.

“Cái gì cơ, sao lại thế? Hoàng Ngọc Lâm, anh ta có thể sao?”

“…”

“Vy, nghe này, cậu phải bình tĩnh, sẽ không có chuyện gì cả, được chứ!”

“…”

“Không sao, mình hiểu.” Ngọc Phong gật đầu, rồi lật đật đứng dậy, khoác vội áo vào “Mình sẽ làm thế, mình không nghĩ mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng này.”

“…”

“Khiết sẽ không sao, con bé đã trải qua mọi đau đớn mà không đứa trẻ nào trải qua rồi.” dừng một chút, Ngọc Phong ngập ngừng “Như tất cả những gì chúng ta trải qua thôi.”

Ngọc Phong sập cửa, cô ra khỏi nhà và bỏ quên bóng dáng đang lúi húi trong bếp làm bánh. Ái Khiết ngẩng đầu lên, nhăn mày rất nhanh rồi lại thản nhiên nhào bột. Ngọc Phong sẽ bảo vệ cô, nếu như Phong không thể bảo vệ cô, lúc đấy Khiết sẽ bảo vệ cả hai.

Khiết đang miệt mài nhào bột, và điện thoại đổ chuông lại khiến cô giật mình. Nhìn cái tên trên màn hình điện thoại, cô quyết định lờ nó đi, vờ như không nhìn thấy cái tên đấy, lại càng vờ như mình bị điếc.

“Khiết, hãy chú tâm!”

“Không gọi được sao?” Thương Uyển lật sách, cô không ngẩng lên nhìn người gọi điện, khóe môi kéo lên lạnh nhạt. “Anh đã cam đoan cơ mà!”

“Tôi không nói dối cô!” người con trai xấc giọng, rồi im bặt trước ánh nhìn ngước lên của Thương Uyển. “Tôi xin lỗi, nhưng có lẽ Khiết không muốn gặp tôi hay nghe về tôi.”

“Anh đã làm gì cô gái ấy vậy?” Thương Uyển nghiêng đầu, vẫn nở nụ cười lạnh nhạt “Khiết không phải một người thù dai.”

“Trái lại.” chàng trai ngồi xuống, vục mặt vào đôi tay của mình “Cô ấy luôn nung nấu lòng căm thù, chỉ là đã cho những kẻ đó cơ hội hối cả mà thôi.”

“Ồ, tôi muốn nghe câu chuyện của anh rồi đấy, Trịnh Vũ.”

Trịnh Vũ im lặng, anh không muốn mình gợi lại câu chuyện về quá khứ, khi anh vẫn còn là một hoàng tử và dưới chân anh là cả một thế giới người ta tôn thờ anh. Anh từng có tất cả, và cái tất cả đấy tan biến vào một mùa hè tại Manchester. Anh không biết bắt đầu như thế nào cả, nhưng tuổi thơ của anh đã đâm vào lòng Ái Khiết rất nhiều thứ.

“Tôi sẽ kể cho cô nghe vào một ngày khác. Không phải bây giờ.” Trịnh Vũ thở hắt ra, từ chối yêu cầu của cô gái trẻ.

Không ép anh thêm, Thương Uyển gật đầu. Cô cho anh ta lui, và sau đó lại trầm mình suy nghĩ. Phạm Nhược Thủy là một người con gái như nước. Chính vì cô như nước, nên đôi khi, cô sẽ giống lũ lụt, cuốn phăng tất cả. Có điều, với rất nhiều người, và rất nhiều chuyện, cô không thể cứ thế là gạt phăng đi.

Cầm lên phong bao Tường Vy đưa, Thương Uyển quyết định xé ra, và lẳng lặng đọc tập hồ sơ dày đặc chữ đó. Và khi gấp lại, gương mặt cô trắng bệch, rồi tái xanh, và cuối cùng là run rẩy.

—o.0.o—

Ngày hôm sau, Doanh Nhã chấn động.

Tin tức lan đi nhanh đến chóng mặt. Trên bảng tin, trang web, mạng xã hội, hình ảnh, dòng chữ và những thứ liên quan khiến Doanh Nhã như đang trong cơn sốt đến 42oC.

Khiết giật giật tờ báo, nhai bánh mì, và không thèm ngẩng lên nhìn người trước mặt. Vanne Vũ Thúy Hân. Là Vanne Vũ Thúy Hân. Trầm ổn, im lặng và cam chịu. Khiết biết chứ, biết rất rõ Vũ Thúy Hân là một công cụ nhạt nhẽo, đau khổ, một con búp bê tham vọng nhưng không đủ dũng khí. Điều duy nhất đáng tiếc ở cô ta là không đủ dũng khí, hèn hạ chính hiệu và núp sau ánh hào quang của Hana Vũ Kim Hiên.

“Em không giận chị à, Khiết?” giọng nhỏ nhẹ, trong veo, sự yếu ớt đó khiến Khiết bất giác rùng mình.

Bàn ăn vốn năm người, nay lại chỉ có Khiết và Hân. Khiết muốn tránh mặt, nhưng cây muốn lặng, gió chẳng ngừng. Thúy Hân như ong như ve, ngồi bên cạnh cô gợi mở câu chuyện. Khiết rất muốn quát nạt cô ta, bắt cô ta im miệng và dùng dĩa cắm vào đôi mắt trơ tráo đó, nhưng cuối cùng lại điềm đạm mỉm cười.

“Không, thưa tiểu thư.”

Hân hơi cứng người trước sự bình tĩnh này, nhưng sau đó, cô vẫn dịu dàng và yếu ớt như thế.

“Chị là chị gái em mà.”

Hai chữ chị gái lạnh lùng đâm qua sọ của Khiết. Chị gái? Chị họ thì đúng hơn, vì cả hai người chẳng cùng cha, cũng không cùng mẹ, chỉ là cùng một dòng máu họ ngoại, vì mẹ cả hai là hai chị em ruột. Khiết biết mình đang bị bỡn cợt, nhưng cô đã từng bị bỡn cợt cay nghiệt hơn, và sự tự ti về dòng máu của mình cũng đã phai nhạt dần theo năm tháng. Ai quan tâm nữa, ai quan tâm chứ?

Khiết nghiêng đầu, cười mỉm chi, cũng ngây thơ không kém.

“A, vậy sao, tôi không biết thưa tiểu thư.”

Rồi Vanne im bặt trước nụ cười đó.

Dân chúng Doanh Nhã xung quanh quan sát Thúy Hân một cách nửa công khai, nửa lén lút. Phần nhiều họ đều mặc định Phạm Thương Uyển hay nên gọi là Phạm Nhược Thủy là hôn thê của Vĩnh Thiết Kỳ, đột ngột xuất hiện một Vũ Thúy Hân từ rách giời rơi xuống, mang cái danh vợ sắp cưới của thiếu chủ. Điều này làm dấy lên một cơn bão không nhỏ trong lòng dân chúng.

Cho nên, họ muốn biết Vanne Vũ Thúy Hân là người như thế nào. Liệu có khí chất nữ hoàng như của cô gái họ Phạm, hay là một kẻ ti tiện con gái một phú thương? Rồi thông tin Hân là con gái của Vũ Thành Quốc và Nguyễn Mãn Mãn lan rộng lại đem thêm một đợt sóng càn quét khác.

Tiếng xì xào vang lên, rồi lại im bặt khi Thương Uyển lăn xe lăn vào, phía sau là Thiết Kỳ và Ngọc Lâm.

“Chuyện gì thế?” Thiết Kỳ lên tiếng khi nhìn thấy sự nhốn nháo kì quặc vào bữa sáng. Nguyên tắc bữa sáng phải im lặng chưa bao giờ bị dỡ bỏ cả.

Và khi nhìn thấy Ái Khiết cùng Thúy Hân ngồi cạnh nhau, anh đột ngột hiểu ra.

Đẩy xe của Thương Uyển vào bàn, anh kéo ghế ngồi xuống, và chờ đợi. Y như anh nghĩ, Thúy Hân ngay lập tức đứng lên, chạy lại gần anh và tươi cười vồn vã. Ánh mắt anh liếc qua cô, nhu mì, rồi lia qua về Khiết. Khiết từ tốn đứng dậy, rồi sau đó thong thả mang hộp cơm đặt xuống trước mặt anh.

“Tôi đã làm rồi, thưa cậu chủ.”

“À, thế hóa ra em là người hầu của anh Kỳ sao?” Thúy Hân vô tội cất lời, để rồi lại nuốt xuống trước cái nhìn của Thương Uyển.

Cô đã nghĩ đây là cuộc chiến để tranh giành Thiết Kỳ, nhưng đây vốn chỉ là cuộc chiến để bảo vệ Ái Khiết. Đáng tiếc, Khiết lại thích tự làm kẻ khác đau đớn hơn là được bảo vệ. Huống hồ, cô cũng chỉ cần Ngọc Phong.

“Phải, thưa tiểu thư.” Khiết mỉm cười, ái ngại “Nên chắc vì thế tôi ở cạnh cậu chủ nhiều hơn tiểu thư. À, hơn rất nhiều chứ.”

Vanne muốn đốp chát lại ngay lập tức, nhưng cô không đủ dũng khí để xé bỏ lớp mặt nạ thuần khiết vốn dĩ đã đeo bên mình, cho nên Vanne im lặng, mỉm cười.

“Đáng ra khi ấy, cô nên đáp là ô, làm phiền em chăm sóc anh ấy, rồi cuối cùng chị lại là người có được anh ấy chứ, Thúy Hân.” Thương Uyển thưởng thức tách trà, mắt vẫn đảo trên tờ báo của trường, rồi kết thúc câu chuyện trong sự ngỡ ngàng của tất cả. “Hay là, cô cho rằng không nên chỉ đấu võ mồm, phải không?”

Cái chữ phải không, lại vô tình làm kẻ khác lạnh sống lưng.

Khiết hiểu ý của Thương Uyển. Và đột nhiên thật lòng biết ơn cô gái ấy.

“À, Khiết, ARTERN của em thế nào rồi?” Ngọc Lâm chịu, anh không thể chống đỡ nổi bầu không khí ngột ngạt này, đành đổi câu chuyện về hướng của Ái Khiết.

“Em đang định xin phép cậu chủ nghỉ hai tuần để đến Okinawa đây. Họ cũng gửi vé cho em rồi, em còn tưởng mình phải đặt vé.”

“Bao giờ em đi?”

“À, chiều nay!”

Và Doanh Nhã biết rằng tốt nhất nên im lặng và cắm cúi ăn ngay lúc này. Không phải lúc nào cũng thấy thiếu gia và cái bóng của thiếu gia đột ngột há mồm, sửng sốt và chăm chú nhìn vào một cô gái, à, một cô hầu gái.

“Tôi không đồng ý!” Thiết Kỳ thong thả cất lời, và đổi lại là sự đóng băng của tất cả.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s