[Lala-Scadey] Chuyện của họ – Chương 12

Chương 12

012

Cô mở cửa về phòng đã là lúc 12h đêm. Sibel đã ôm gấu bông ngủ từ lâu vì cậu cũng quen với việc thi thoảng dì mình đi công tác.

Cô rất buồn ngủ và sau khi tháo đống váy áo lùng bùng, tắm qua loa, tất cả những gì cô ao ước là cái giường của mình. Chỉ cái giường thôi, nó không to tát nhưng hình như vị hôn phu của cô không nghĩ thế.

Tiếng gõ cửa vang lên, cô mắt nhắm mắt mở kéo cánh cửa ra, ngáp dài nhìn anh.

“Để chuyện sáng mai kể đi!”

“Ý cô là mai hẵng nói chuyện?”

“Tôi ngủ, buồn ngủ, ngủ…” Lala líu lưỡi, mắt khép chặt lại, rồi gật gù trước mặt anh.

Thở dài, cô uống cũng không ít rượu, lại giao tiếp nói cười đi đứng suốt mấy tiếng, mệt là phải. Cuối cùng một tay nâng cô, một tay giữ cửa, anh thong thả đặt cô ngay ngắn trên giường, rồi mới cẩn thận dém chăn cho cô.

Lúc quay lưng, mơ hồ nghe tiếng cô thì thào.

“Chị, em xin lỗi…”

“Tôi không phải chị cô, nếu là chị cô, tôi cũng sẽ không trách cô.”

Cô ngủ nhanh, một khi ngủ nhanh, sẽ ngủ rất sâu. Mịt mùng trong mơ, cô thấy mình nhẹ hẫng. Giấc mơ thường mang vài phần tiêu cực, giấc mơ cô mơ cũng mang nhiều phần tiêu cực, toàn cảm xúc bế tắc khi bị bỏ rơi.

Hôm sau, khi cô tỉnh giấc, vừa vào bếp đã thấy anh ở đó với ba đĩa bánh mì cùng đồ ăn sáng. Tròn mắt nhìn anh, cô muốn nói cũng không thể, ngạc nhiên đã chặn họng cô rồi.

“Không phải tôi làm.” Anh hắng giọng.

“À!” cô gật đầu “Vậy ai làm?”

“Nana, cô giúp việc mới, tôi mới thuê cô ấy.”

Lúc này, Lala mới để ý có một người ở phía sau lưng anh, đang lúi húi làm đồ ăn. Mỉm cười và gật đầu, cô cất tiếng chào.

“Chào cô Nana, cảm ơn cô đã làm bữa sáng.”

Người phụ nữ đó quay lại và đáp lại cô bằng nụ cười phúc hậu. Đến lúc này cô mới nhận ra Nana bị câm. Cảm thấy bối rối và lúng túng, Lala kéo ghế xuống rồi bắt đầu bữa sáng của mình. Scadey ngồi quan sát cô qua tờ báo. Anh hờ hững liếc lên khi cô vẫn cắm cúi phết bơ vào bánh mì, và uống vội cốc sữa để bên cạnh. Đột nhiên anh cảm thấy cô rất buồn cười, lúng túng trước một điều hết sức bình thường.

“Thằng bé đâu?” Anh lên tiếng, và lúc nhận được ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh đã đáp lại bằng một cái nhướn mày.

“Sibel á?” Lala hỏi lại, rồi khi nhìn vẻ mặt của anh, cô liền đáp ngay lập tức “Nó đang ngủ, hôm nay là chủ nhật, tôi không nỡ đánh thức nó.”

Anh nhìn đồng hồ trên tay mình và cau mày.

“Đã bảy rưỡi sáng, ngủ quá tám tiếng sẽ không tốt, ngủ đến trưa càng không tốt.”

Thấy Lala nhìn anh im lặng và dò xét, anh không hiểu mình nói sai ở đâu. Cuối cùng, cô cũng ngỡ ngàng hỏi lại.

“Anh đang lo lắng cho Sibel sao?”

Tất nhiên, anh không đáp.

Bữa sáng kết thúc.

Khi cả hai ngồi chỗ bàn trà ngoài ban công, cô cuối cùng cũng hỏi.

“Đêm qua anh tìm tôi có việc gì vậy?”

“Muốn hỏi liệu cô có chắc chắn về việc này hay không.” anh nhún vai “Ông già nhà tôi là một gã tồi, nhưng sẽ không ép cô nếu cô không muốn thế.”

“Anh nên biết rằng tôi làm điều này không phải vì tôi muốn hay không, tất cả đều là vì Sibel. Chỉ vậy mà thôi.”

Anh không nói gì nữa, cân nhắc giữa việc thuyết phục cô ngừng lại, hay chắc chắn dấn thân vào một ván bài mà anh biết chắc rằng mình không bao giờ thắng vào lúc này là vô lý. Anh biết nhiều hơn thế và anh hy vọng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Không, anh sẽ làm nó phải tốt đẹp.

“Tôi biết anh khó xử. Dù ở khía cạnh nào đi chăng nữa, tôi cũng không xứng với anh.”

Lala trầm giọng. Cô biết mình không phải tiểu thư khuê các, cũng như không phải một người sở hữu nhan sắc lộng lẫy, cho nên, cô hiểu mình ở đâu.

“Nhưng dẫu cho thế nào, trong một năm tới, tôi hy vọng, thiết tha hy vọng anh sẽ đối xử tốt với tôi.”

“Chúng ta sẽ có một bản hợp đồng hôn nhân sau.”

Anh nhìn cô, chau mày, và đè nén sự tức giận. Thật vô lý khi anh tức giận. Điều vô lý nhất là anh tức giận khi biết rằng cô dã đúng. Lala, giống như gáo nước lạnh, luôn luôn tạt vào mặt anh sự lạnh lùng cố hữu.

Sibel không biết vì sao dì của mình lại gội đầu cho mình những ba lần, tắm cho mình thêm hai lần và bắt Sibel ăn đến bốn cái bánh mì. Sibel nghĩ rằng dì đang buồn, nhưng nếu buồn thì dì phải khóc, hoặc là mếu mếu, nhưng dì có vẻ không giống thế.

“Dì, dì cho Sibel ăn đến năm lần rồi.”

Lala giật mình, rồi cười cười nhìn thằng bé, xoa đầu nó và xin lỗi.

Cô đang bần thần. Bản thân cô biết vướng vào thượng lưu là vướng vào rắc rối, nhưng nó đến nhanh tới mức ngỡ ngàng. Một buổi tiệc ư? Ngay sau khi cô ra mắt, họ đã nhanh chóng tổ chức một buổi tiệc sao? Và, mời cô đến.

Cô vẫn còn loáng thoáng nhớ đến những gương mặt quý tộc của ngôi trường Anatoria. Eshield Barder, Biancasta Loydit, Yophina, Marry Anne, Larisa, các vị tiểu thư kiêu kỳ khác. Thật lạ lẫm khi Theodora không nằm trong số các tiểu thư đấy. Thậm chí Lala còn chưa bao giờ gặp họ. Rồi đến các quý công tử mà có chết, Lala cũng quyết không xớ rớ đến gần. Một là vì họ quá coi trọng tình yêu, hai là vì họ quá coi trọng rượu.

Còn Scadey… anh ta nằm ngoài hiểu biết của cô.

“Sibel, tối nay dì lại về muộn, vậy nên để đền bù việc không thể đọc truyện cho con, dì sẽ dẫn con đi mua sách, nhé?”

Và thằng bé gật đầu, cười rạng rỡ.

Scadey sắp xếp tài liệu, dẫu rằng hôm nay là chủ nhật, nhưng để tránh sự phiền toái bất chợt ập đến cho bất cứ công trình nào, anh vẫn đến công ty. Hay nên nói đó là cách tốt nhất để tránh mặt Lala. Không gặp cô, sẽ không tức giận. Không tức giận, sẽ tốt cho sức khỏe.

“Giám đốc.” thư ký ló đầu vào, kéo kính xuống mũi và nhìn anh bằng vẻ hằn học thường lệ.

“Chuyện gì thế?”

“Cô Rebecca đến.”

Anh đan tay vào nhau, suy nghĩ một chốc rồi gật đầu. Anh thích Lala, nhưng, không có nghĩa anh sẽ dành cả đời mình để ngủ cùng một người đàn bà.

“Scadey, hôm nay chúng ta đi mua sắm mà anh.”

Scadey nhếch mép, không nói năng gì, nhấc áo vest mình lên và đến trung tâm thương mại.

Điều anh không ngờ tới, là lại gặp cô hăng say mua sách cho Sibel.

“Dì!” Sibel giật giạt tay áo cô.

“Ơi, Sibel?” cô nhìn đứa trẻ, rồi thấy nó nhìn về phía trước.

“Cha con…”

Khi ngẩng lên, lại thấy anh tay trong tay, quấn quýt cùng một người đàn bà khác.

2 thoughts on “[Lala-Scadey] Chuyện của họ – Chương 12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s