Người thứ – Chap 11

Chương 11

người thứ cover

(Ảnh xấu, không sửa đâu, lười lắm)

Ngày thứ ba Kim Ái Khiết rời Việt Nam, thứ duy nhất khiến cho Vĩnh Thiết Kỳ bật dậy mỗi sáng, là hy vọng cô sẽ về sớm hơn vài ngày, và đứng lặng thinh bên cạnh anh, cùng với một xe đẩy thức ăn thượng hạng cô tự làm.

Và mỗi lần thức dậy, là một lần thất vọng.

Lần gặp Kim Hiên ở dinh thự của Tú Cầm luôn khiến anh trong trạng thái khó chịu. Điều duy nhất anh không thể hiện ra, là cảm xúc của chính mình.

Điều chỉnh tâm trạng, và cố gắng giằng mình ra khỏi những nỗi thất vọng nhỏ giọt, anh nhìn đồng hồ, nhìn điện thoại, và mắt mở to trước dòng thông báo trên đó.

Khiết: Tôi xin nghi thêm hai tuần nữa

Chỉ như vậy. Thậm chí còn không có dấu chấm câu. Thậm chí còn không thăm hỏi. Thậm chí… Anh không biết mình nên tức giận vì cái gì nữa.

Sự lạnh nhạt của cô? Hẳn anh phải quen rồi chứ!

Sự thất thường của cô? Hẳn anh phải hiểu chứ!

Sự vô phép của cô? Hẳn anh thừa biết điều đó!

Nhưng không, người đầu tiên, người đầu tiên kể từ Vanne năm mười một tuổi gặp anh, mới khiến cho anh không biết tranh đấu với những cảm xúc này ra sao.

Và anh quyết định không đến trường, anh phải tìm ra điều gì khiến cho cô lưu luyến Nhật Bản đến vậy?

Tiếng chuông điện thoại vang lên, ngay khoảnh khắc, Vanne bước vào.

Váy trắng dịu dàng, không vẩn đục, xinh đẹp, mà sắc sảo, ngây thơ, mà thuần thục.

Thiết Kỳ ra hiệu cho Hân ngồi xuống, và nhấc máy gần-như-ngay-lập-tức.

“Đợi anh, anh gọi điện.” ra hiệu cho cô như vậy, và anh bước thẳng vào phòng cách âm của mình.

Và nếu, chỉ là nếu như Vanne ở đây, hẳn cô sẽ khiếp vía.

“Cô đang ở đâu, Khiết?” anh gầm lên. Chính xác là gầm lên.

Một tay dông mạnh vào tường, bực tức điên loạn.

“Tôi mất một nửa buổi sáng để tìm cô, mất thêm bảy mươi ba cuộc gọi chỉ để biết cô sống hay chết, và cô thì chỉ nói rằng cô đang ổn?”

“…”

“Ổn thế chó nào được! Mẹ kiếp! Kim Ái Khiết, tôi cần biết lý do cô không về trong mười tám ngày nữa.”

“…”

“Cô…!”

“…”

“Phải! Đúng! Được! Nếu như cô muốn thế!”

Và anh dập máy, đứng vò tóc, rồi quăng mạnh điện thoại vào tường. Vĩnh Thiết Kỳ cảm thấy như mình đang là nam chính trong một bộ phim sặc mùi xã hội lẫn tình yêu và bi kịch của Hàn Quốc, phát điên vì một cô gái thậm chí còn không nói vơi mình quá ba câu một ngày.

Anh biết mình điên, lạy Chúa là anh biết mình điên, nhưng, đến mức phát điên vì Ái Khiết, lại là một chuyện khác.

Lấy lại bình tĩnh, anh nhớ ra Vanne đang đợi, và, phải rồi…

Và Vanne, em mới là tình yêu của đời ta.

—o.0.o—

Khiết nhìn điện thoại của mình, rồi thong thả cất vào túi. Nếu Thiết Kỳ biết cô dập máy mà không mảy may nhíu mày, sự lạnh lùng cố hữu đó sẽ lại băm nát trái tim anh, thêm muôn vàn lần nữa.

Rồi cô quay lại, nhìn người đàn ông trước mặt, chẳng biểu lộ cảm xúc mà hỏi lại.

“Đã vừa lòng ngài chưa?”

Người đàn ông đó mỉm cười hài lòng, và đem tay đặt lên đầu cô. Nửa giây sau, ngay lập tức cô gạt ra. Quăng cho ông một cái lườm sắc lẻm, cay độc thốt lên:

“Sao ông dám chạm vào tôi, với tâm thế hiền từ của một người cha?”

“Khiết!”

“Ông thậm chí còn không phải cha tôi. À không, ông, chính ông, để cho tôi tồn tại và vứt bỏ tôi, ông thậm chí còn không phải là người.”

“Khiết!” người đàn ông trầm giọng “Con phải biết mình không được bất kính với ta.”

“Là ông tìm tôi.” Cô lạnh lùng nhún vai.

Xù long và giận dữ vào lúc này là vô dụng. Khiết bình tĩnh ngồi xuống, cùng lúc với người đàn ông đó và vắt chân lên bàn.

“Ta biết con lịch sự hơn thế này… Rosie.”

Khiết rùng mình. Rosie.

Phải rồi.

Luôn luôn, luôn luôn thất bại. Cô đã tưởng mình sẽ thành công, cô đã tưởng mình được tự do. Cô đã luôn tưởng, hay ít nhất là hy vọng. Nhưng Rosie, nhưng quá khứ, và ám ảnh, và đau đớn, luôn luôn cuốn lấy cô.

Thứ gì tước đoạt cô khỏi hạnh phúc ư?

Ngay từ đầu, đã là sự tồn tại của cô. Nhưng Ái Khiết có thể đổ lỗi cho sự tồn tại của mình sao? Còn Rosie, bóng đêm thực sự của cô, thứ thuộc về cô, giả dối chân thật nhất.

“Tôi không còn là Rosie nữa.”

“Chuyện mới kết thúc chưa đến một năm, con sẽ không thể phủ sạch nó hoàn toàn.” Người đàn ông tựa mình vào ghế, đan tay vào nhau, chênh chếch nụ cười.

Mái tóc hoa râm và đôi mắt tàn ác nheo lại, nhìn thẳng vào cô với sự lạnh lùng vẫn luôn luôn tồn tại. Đôi mắt này đã giam cầm cô suốt mười tám năm trời, và ngay khi cô vùng vẫy thoát ra dược một lúc, thì nó lại bao vây cô, thậm chí còn thêm phần đáng sợ.

Khiết căm hận ông ta.

Nhưng lại biết ơn ông ta.

“Rosie, con phải biết, ta cũng yêu con, nhiều như Hana và Vanne vậy.”

Khiết thản nhiên nhún vai.

Không, cô đã quen với sự ngọt nhạt chua cay này rồi. Cô đã quen với sự vỗ về giả dối này rồi. Cô biết ông ta yêu cô như yêu vũ khí của mình, vũ khí mất đi, ông ta sẽ tiếc, nhưng không phải là không thể thay thế.

Kim Ái Khiết biết giá trị của mình.

Cho nên, cô thản nhiên đón nhận điều đấy.

“Ngài” Khiết sửa từ ông bằng từ ngài “muốn tôi làm gì trong mười tám ngày sắp tới?”

“Giết một người.”

“Ai?”

“Phạm Công Thái.”

Thương Uyển biết rất bất đắc dĩ khi phải tìm đến Kim Ngọc Phong. Hay nên nói là Vũ Ngọc Phong. Cô gái ngang tàn đấy giống như mặt bùng nổ hoang dại của Ái Khiết. Uyển không biết ai mới thực sự là con ngựa bất kham: Ngọc Phong hay Ngọc Lâm, nhưng dẫu là ai, cô luôn thấy khó xử khi gặp họ.

“Sao cô đến đây làm gì?” Phong lười biếng trườn trên ghế sofa, với tay lấy chùm nho nằm ở phía cuối cái bàn.

“Tôi muốn hỏi thông tin về Khiết.”

Phong nhướn mày.

“Con bé là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.”

Không ngoài dự đoán, Ngọc Phong ngồi phắt dậy, nhìn chằm chằm và nghiêm túc đến kì quặc.

“Ai nói cho cô nghe điều đấy? Trương Tường Vy?”

“Vậy ra, người duy nhất không biết chỉ có Ái Khiết.” Nhược Thủy thở dài, tay muốn vuốt tóc, nhưng lại lóng ngóng nâng chén nước trống không.

Bối rối như vậy, cũng đau lòng như vậy. Chỉ vì một đứa em, mà sự tồn tại của nó luôn luôn gắn với đau thương.

“Cô ấy nói với Thiết Kỳ phải 18 ngày nữa mới trở về, cô có biết thừ gì giữ chân được con bé không?” Nhược Thủy rũ mình xuống, áp cằm vào tay, thở dài.

Phong nhìn Nhược Thủy, ngẫm nghĩ một hồi, rồi lẳng lặng lắc đầu.

“Muốn biết nguyên do thực sự, cần phải hỏi Nguyễn Tú Cầm.”

—o.0.o—

Khiết cẩn thận nhấc lên khẩu súng lục. Sáu viên đạn, lấp đầy một vòng tròn số phận. Cô biết giết là một từ gợn máu tanh trong người cô, cũng gợn lên những phần không thể giấu kín mãi.

Mùa hè Manchester.

Khiết lẩm nhẩm nhớ lại. Nếu ngày ấy, cô không rời khỏi bóng tối, bước ra ánh sáng mặt trời, cô chắc chắn không thể gặp anh.

Chỉ là, gặp rồi, nhưng chẳng có gì thay đổi, thứ duy nhất thay đổi, là đối tượng mà cô nhắm đến mà thôi.

Vốn dĩ năm mười tám tuổi có thể rời đi, lại phải đặt một giao kèo mang nặng nỗi đau về cả tình thân lẫn cuộc đời. Kim Ái Khiết không biết mình ngu dốt, hay đáng thương.

Lật giở tập hồ sơ về người đàn ông tên Phạm Công Thái ở ngay bên cạnh mình, Khiết nhíu mày trước dòng chữ “cha ruôt của Phạm Nhược Thủy”.

Hay nên nói

Là cha ruột của Kim Ái Khiết?

Chân mày nhíu chặt, Kim Ái Khiết không nghĩ có ngày mình phải ra tay với người trong Vĩnh Gia. Người đàn ông này là cha ruột của Nhược Thủy, và cô không căm ghét cô gái ấy. Nhưng, cũng chẳng thân thuộc gì.

Nhiệm vụ là nhiệm vụ. Còn Rosie, là cái tên chẳng nên được biết đến. Kể cả với Ngọc Phong.

Tiếng gõ cửa vang lên, Khiết lẳng khẩu súng xuống giường rồi ra mở cửa.

“Con chuẩn bị chưa, Rosie?”

Khiết nhắm mắt thật lâu, mở mắt ra, thở phào rồi gật đầu.

“Vậy hẹn con sáu giờ tối nay.”

Vũ Thành Quốc rất thương đứa trẻ này.

Nhưng không có nghĩa ông sẽ tha thứ cho một vận mệnh sai lầm như thế. Để nó giết chết cha ruột của mình, và thuộc về ông như cái cách ông giam cầm Ngọc Hân và Kim Hiên, là điều khiến ông khao khát có đươc.

Đứa trẻ này đáng ra là một viên ngọc quý.

Nhưng xuất thân của nó lại làm cho viên ngọc quý hóa thành đất bẩn.

Kim Ái Khiết nếu là con gái ông thì tốt rồi. Nhưng, đáng buồn, nó lại là con của Phạm Công Thái.

Manchester, mùa hè, năm Ái Khiết mười một tuổi

Khiết rất tò mò trước bữa tiệc hoành tráng mà cô bé nghe lỏm được qua miệng của các gia nhân. Họ nói rất nhiều về một người nào đó rất quyền thế, nhưng tất cả những gì Khiết mong chờ, là sự chấp nhận của Vũ Thành Quốc về thân phận của mình.

Mười một tuổi, chấp chênh giữa tuổi dậy thì và con nít, Kim Ái Khiết luôn luôn tự ti về thân phận hèn kém của mình.

“Em có thể dự tiệc được không, Ngọc Phong?”

Khiết níu lấy gấu áo của chị gái mình, và trong sự do dự, Ngọc Phong bối rối gật đầu.

“Chị sẽ cố gắng xin cha, mẹ, và cả mẹ cả.”

“Em hứa sẽ ngoan mà.”

“Khiết à, em chẳng cân hứa, em lúc nào cũng ngoan mà.”

“Vậy tại sao không ai thích em?”

Vậy tại sao không ai thích em?

Khiết rùng mình. Thiếp đi một lúc làm cô nhớ lại những chuyện không hay. Mọi thứ là quá khứ, là dĩ vãng và chẳng có gì, chẳng có gì khiến cô cảm thấy tốt đẹp hơn.

Chuông điện thoại lại reo lên, và cô ngạc nhiên khi người gọi lại là Phong.

“Phong à, cước điện thoại Quốc tế đắt lắm đấy!”

“…”

“Em, chị à, chỉ là…”

“…”

“Không, Phong à, em phải cúp máy.”

Đúng, Kim Ái Khiết có thể bình tĩnh trước đủ mọi loại người, nhưng đối mặt với người thân cận nhất, cô không đủ can đảm đển dối trá. Đặc biệt, Kim Ngọc Phong có thể đọc vị được bất cứ ai. Bất cứ ai.

Chị gái của cô, người chị gái cô coi như trời đất, tôn thờ đến mỗi bước đi của cô, là nguyên nhân để cô dấn thân vào cái tên Rosie này.

—o.0.o—

“Sao rồi?” Thương Uyển sốt ruột dò xét.

“Con bé quả thật đã gặp Vũ Thành Quốc.” Ngọc Phong chán nản ném điện thoại xuống đất “Và tôi cá ông ta lại bắt con bé làm điều gì đó ghê tởm rồi. Ái Khiết luôn nghĩ nó giấu được tôi, nhưng chưa bao giờ tôi không biết con bé đang làm gì cả.”

“Vậy phải làm sao? Vũ Thành Quốc, ông ta có thể làm gì chứ? Và Khiết, Khiết có thể làm gì chứ?”

“Ông ta có thể làm gì ư? Bắt con bé giết người. Khiết có thể làm gì hả? Giết người! Cô có phi cơ riêng không? Tôi cần sang Nhật, ngay lập tức.”

“Giết người là sao?” Thương Uyển trân trối nhìn Ngọc Phong.

“Mọi chuyện sẽ sáng tỏ nếu cô đi cùng tôi.”

“Vì vậy nên em đi cùng cô ta, và tôi ở nhà đợi?” Thiết Kỳ day chán, đầu đau đến kinh hoàng.

Kim Ái Khiết có thể giết người?

Đây là loại chuyện hoang đường cỡ nào?

Và anh kể cả khi biết điều đó, vẫn chon thây ở Việt Nam?

Đây là loại khoa học viễn tưởng gì đây?

“Nếu anh không ở lại, Thúy Hân có thể phát điên. Sẽ chẳng tốt lành gì khi cô ta và Kim Hiên, và Tú Cầm phát điên.” Thương Uyển gấp rút nhắc lại, trong khi tay kia thì đang rà soát hồ sơ của những người ở Nhật đáng lưu tâm.

“Và sẽ chẳng tốt lành gì khi tôi phát điên.” Thiết Kỳ trầm giọng.

“Vậy anh nói xem, nếu Khiết gặp anh ở đấy, cô ấy sẽ làm gì? Anh không là gì với con bé cả. Chí ít, em là chị gái của nó.”

Anh không là gì với con bé cả.

Anh không là gì với tôi cả, nên thiếu gia, phiền anh đừng lo lắng cho tôi.

Lời của Khiết qua điện thoại, lại đập rõ mồn một vào tai anh.

“Đó là chuyện của tôi. Hẹn gặp lại cả ba người ở Nhật.”

Đoạn, anh dập máy, rồi tức tốc gọi cho Ngọc Lâm.

“Tôi cần cậu chuẩn bị chuyên cơ. Chúng ta sẽ đến Nhật, ngay lập tức.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s