Âm vọng đơn côi – phần 2

Âm vọng đơn côi – phần 2

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Họ thuộc về mình, theo cách nào đó

Characters: Huyên – Nguyên – Thanh – Thiên

Rating: T

Summary:

Trong thinh không, anh này, em đã nhìn thấy anh trong thinh không, nghe thấy anh giữa thinh lặng, yêu một người đến điên cuồng, để rồi lại sai lầm.

012

Huyên thở dài, cô kéo rèm và thẫn thờ trước bầu trời quá đỗi âm u. Không phải cảm xúc này. Sự trống rỗng vỗ về trong cô khiên cô mệt mỏi. Có cố gắng, cũng là không thể. Bao lâu rồi nhỉ?

Thiên chết được bao lâu rồi?

Cô bấu nhẹ vào cánh tay mảnh dẻ của mình, cố gắng lãng quên cái chết của anh, cũng cố gắng quên đi đau đớn của anh. Suốt một đời người, anh vì một cô gái tên Thanh, mà chưa bao giờ chấp nhận sự tồn tại của cô. Huyên vò đâu, mắt nâu loãng khép lại, mơ màng về cái ngày nhìn tay anh bị bỏng.

Vết bỏng không hề nhẹ, phồng rộp lên, ứ lại thành một vết sẹo cho đến ngày anh chết. Cô đã nắm tay khẽ hỏi lý do, đáp lại cô chỉ là một cái xoa đầu rất nhẹ. Chuyện của anh, em đừng quan tâm. Và rồi anh cười. Loáng thoáng thấy trong mắt anh những tia hạnh phúc không dành cho cô. Một lúc sau, thấy anh dội nước lên vết thương đã sưng vù, cô khẽ khàng hỏi. Là Thanh à. Cuối cùng, anh lại nhìn cô đầy nghi hoặc. Chuyện của anh thôi mà.

Và cô gật đầu.

Cô và Thiên có đính ước, cuối cùng bị nhét chung dưới mái nhà, kể từ ngày quen nhau, đến lúc bấy giờ, đã ngót nghét mười bảy năm. Từ bấy đến nay, chưa một lần anh để cô chạm vào linh hồn mình. Vậy mà một cô gái tên Thanh lại có thể.

Cô không cảm thấy bị phản bội, cô chỉ cảm thấy mình thật ngu ngốc, chấp niệm quá sâu, cuối cùng lại đành lòng để anh trôi tuột về phía Thanh dễ dàng đến thế. Cô đứng lặng một bên, nhìn anh hạnh phúc với mối tình mà cô đoán đến chín phần là đơn phương. Anh đeo đuổi cô ấy, cô đeo đuổi anh, và Nguyên đeo đuổi cô. Thay nhau dằn vặt, thay nhau đau khổ, cho đến ngày Thiên chết.

Huyên rất hận.

Rất hận Thanh.

Cô ta chưa từng một lần yêu Thiên. Nhưng lại đối đãi với Thiên bằng thứ tình cảm chân thật đáng căm thù nhất: thương hại. Thiên của cô làm sao lại để một cô gái như thế thương hại? Thiên của cô, không phải là tạo vật đẹp đẽ và hoàn hảo nhất cô từng gặp ư. Và cô trả thù. Giật dây Nguyên, lẳng lặng trả thù.

Đôi mắt của cô từ nâu loãng, một ngày kia tối lại những u buồn.

Thật ra, Huyên biết, cô cũng như Thanh, hết sức khốn nạn, cũng chỉ lợi dụng một người yêu mình, để thỏa mãn những phần trắc trở trong tim mà thôi.

Bóng tối lỗ chỗ trong tâm trí Huyên, rồi những vệt hằn về cảm giác bị bỏ rơi, bị phủ nhận ngày một rõ ràng. Huyên từ bỏ tâm trí, đành lòng đem Nguyên ra làm vật thế thân, thay cho mình mà trừng phạt Thanh. Kế hoạch rất đơn giản: gặp Thanh, Thanh yêu Nguyên, Nguyên rời bỏ Thanh.

Có điều, đâu đó trong cô, mơ hồ gào thét rằng Nguyên, xin anh hãy thử yêu Thanh, em không xứng, thật sự không xứng. Nhưng cô không thể để Thanh hạnh phúc được. Cô không muốn, thật sự không muốn. Nếu là ai đó xứng đáng với hạnh phúc, thì đó phải là Nguyên. Chỉ là, cô muốn ích kỉ thêm chút nữa. Cho đến lúc kế hoạch thành công, cô cũng đã đánh rơi rất nhiều điều.

Nguyên mở cửa phòng, trên tay anh là cốc cacao nóng. Mùi thơm đắng dịu khiến cô quay đầu, khẽ mỉm cười với anh.

Lâu lắm rồi trời mới mưa anh nhỉ.

Nguyên đáp lại cô bằng nụ hôn áp lên trán, cẩn thận đặt cốc cacao xuống cái bàn kế bên cửa sổ, anh thì thầm.

Ừ, lâu rồi mới mưa.

Huyên tựa lưng và ngực anh, lặng lẽ nhìn mưa tuôn xối xả. Sự tịch mịch của không gian điên cuồng này làm cô nhớ lại, một ngày nọ, khi Thanh thả trước mặt cô những tấm hình của cô ta và Nguyên. Và khi cô ta nhận lại câu trả lời từ Huyên, gương mặt đó cũng giông tố ra sao. Tình yêu đầu tiên, ở tuổi vừa dạm ngõ hai mươi, lại nát tan một cách dễ dàng như thế. Nông nổi của tuổi trẻ, không phải dễ đẩy con người vào hoảng loạn tột cùng lắm sao. Đau thương day dứt, dội về hàng đêm, và đặc biệt trong những ngày gió lạnh, lòng chẳng phải thê lương sao?

Nghĩ đến đây, Huyên khẽ cười. Qua phản chiếu của tấm kinh, Nguyên nhìn thấy nụ cười của cô, lẳng lặng siết cô chặt hơn.

Đừng nghĩ nữa!

Em xin lỗi, có điều, em thật sự muốn biết cô ta ra sao.

—o.0.o—

Cô đến quán café nhỏ, nơi mà Thanh hay đến. Ngồi một chỗ và nhìn sự đắm chìm của cô ta. Khẽ lầm bầm rằng cô ta thật hạnh phúc. Huyên vờ như không nhìn thấy nét mặt co rúm của Thanh. Huyên vờ như không biết đến phía sau thân xác kia, linh hồn đã rỗng tuếch. Huyên vờ như không biết, và không biết gì hết.

Cô biết Thanh tự tạo được ảo ảnh cho mình.

Cô biết Thanh hằng đêm vẫn gợi nhớ về Thiên.

Có điều, cô không biết liệu những đớn đau cô gây ra cho Thanh là ảo tưởng hay là sự thật. Cô sợ đó chỉ là ảo giác, nên mỗi ngày tỉnh dậy, đều cảm thấy không thể cam lòng. Thứ cô nhìn thấy chưa chắc đã là thật, nên mỗi ngày, lại sợ rằng mình bị ảo giác. Hoang tưởng quá nhiều, một ngày kia, Huyên chủ động tìm Thanh.

Cô gọi một cốc cacao nóng. Cô ta, đổi lại, lại gọi một cốc café đặc sệt mùi người lớn.

Trăn trở quá nhiều à.

Lời cô vô thức thốt ra, lặng lẽ đâm vào tim Thanh đau đến quằn quại. Đối phương gật đầu, đáp lại thành thật. Phải, đêm nào cũng nhìn Thiên.

Huyên mỉm cười, lảng tránh ánh nhìn như kim chích của Thanh, sau đó lại vu vơ hát mấy đoạn nhạc.

À, đoạn nhạc đó, Thiên sáng tác cho tôi.

Thanh reo lên khe khẽ, rồi mỉm cười cay độc khi thấy một nét hư hao trên gương mặt thanh thuần xinh đẹp của Huyên. Nhưng ngay sau đó, lại nặng nề im lặng. Tranh đấu một người đã chết, thật sự vô cùng thất bại. Cô đã thất bại thế nào, để nương theo quá khứ, của một bóng ma, mối tình đấy cô thậm chí còn chưa từng đáp lại.

Ảo ảnh của cô những ngày này thế nào?

Yếu dần…

Vì sao?

Tôi không yêu Thiên, giờ mỗi ngày, chỉ muốn gặp Nguyên, nhưng không thể mường tượng về Nguyên nữa. Anh ấy khỏe không?

Khỏe.

Huyên cười nhạt, biết rằng, trong cuộc chơi cút bắt này, cô đã thắng. Dù đau lòng, nhưng cô quả thật đã thắng Thanh. Thanh im lặng, nhấp nốt ngụm café đen. Sau đó chau mày vì cái đắng cô chẳng quen. Từ bỏ đi cảm xúc trẻ con cách đây mấy tháng, cô bần thần trước thứ uống đắng ngắt này, và im lặng.

Nghĩ về thứ gì đó rất xa xôi. Rồi lại vòng về người ngồi trước mặt. Cô ấy cũng như cô, trở nên hao gầy sau những biến cố. Cuối cùng trò chơi này ai thuộc về ai, tay ai đan vào tay ai, người ngoài cuộc là ai cũng chỉ mình họ biết.

Chiếc hộp ấy cô mở ra chưa?

Thanh sững sờ trước câu hỏi, rồi lặng lẽ lắc đầu. Cô nào đủ can đảm để mở. Khi dưới đáy hộp lại hằn lên hai dòng chữ đầy hoài niệm u buồn “Tặng Thanh, người tôi yêu.”

Huyên nhàn nhạt mỉm cười, rồi khuấy cacao như một thói quen lơ đãng. Cô biết Thanh chẳng bao giờ đủ can đảm để mở ra chiếc hộp đó. Hộp gỗ của Thiên, hộp gỗ mà ở trong đó, cũng chất chứa nỗi đau cả cả cô, của cả Nguyên. Nó giống như vật phẩm thắng lợi mà Huyên nhặt được vô tình, cuối cùng lại trao lại cho kẻ bại trận đáng thương.

Hai mươi tuổi mà trải qua một câu chuyện tình nôn nao như vậy, đối với một cô gái, sẽ đau đớn chừng nào? Huyên không biết. Trái tim cô cũng ngập tràn vết thương kể từ khi cô biết mình yêu Thiên, cũng ngập tràn tội lỗi kể từ khi biết Nguyên yêu mình. Ai mới là kẻ khốn nạn chứ?

Nguyên hơi bất ngờ, khi tối hôm đó, lại nhận được cuộc gọi của Thanh.

Ngập mùi say, điên loạn trong tiếng nhạc sập sình. Anh biết cô lao đầu vào trò chơi hoan lạc dại dột, nhưng anh nhấc máy, và lắng nghe tiếng chửi rủa oán hận của cô gái trẻ kia, qua tâm trạng gần như khinh thường.

Anh biết rất rõ cảm xúc của mình dành cho Thanh, và cũng hiểu rõ mong muốn mà Huyên muốn áp đặt lên người anh. Huyên muốn anh yêu cô ta, nhưng không muốn cô ta hạnh phúc. Để điện thoại sang một bên, không tắt đi, cũng không trả lời, anh lại tiếp tục vùi đầu vào công việc, và chờ đợi Huyên trở về.

Em về rồi.

Cô mở cửa, tháo giày rồi đá sang một bên. Sau đó lầm lũi tiến về phía anh, chui vào lòng và co chân lên, ngồi gọn trong lòng anh, dụi đầu vào ngực Nguyên.

Mệt không?

Anh áp lên trán cô một nụ hôn, môi phiên phiến cười, rồi siết cô vào lòng mình.

Ai đang gọi cho anh à?

Ừ!

Anh dịch chuyển nụ hôn xuống vành tai cô, rồi khẽ cắn.

Ai thế?

Người quen cũ.

Huyên đẩy anh ra, tách mình ra khỏi sự níu kéo nuối tiếc của Nguyên, hết nghi ngờ nhìn điện thoại, lại nghi ngại nhìn anh. Thấy biểu cảm của cô, Nguyên bật cười rồi cho cô xem người gọi đến là ai.

Và anh hài lòng trước thái độ cô thể hiện ngay sau đó: nhảy khỏi lòng anh, lạnh lùng bước về phía phòng ngủ.

Nguyên cười nhạt, sau đó trầm lặng nhấc điện thoại lên, nói với người đang lải nhải ở đầu dây bên kia.

Vợ anh về rồi, không tiếp chuyện em được. Xin lỗi!

Nguyên hơi ngạc nhiên khi cô vẫn nằm cùng với anh đêm hôm ấy. Huyên day bàn tay cô trong bàn tay anh ồi cẩn thận áp chúng vào với nhau, lảm nhảm những câu từ vô nghĩa.

Bàn tay cô và anh không vừa vặn. Cô nhận ra khi đan tay mình vào với anh, rõ ràng sự khiên cưỡng mơ hồ khiến tim cô trở nên rầu rĩ. Huyên không biết mình ngu ngốc đến chừng nào, nhưng cô cũng nhận ra mình đang sai lầm như Thanh, dằn vặt một người đơn phương đến đáng thương. Có điều, điểm duy nhất khác biệt, là người cô yêu đã nằm sâu dưới lòng đất đen, nằm sâu dưới đó, chẳng bao giờ tỉnh lại được.

Anh yêu em.

Em biết.

Cô đáp, thì thầm với chính mình nhiều hơn là đáp lại anh. Buồn bã và nổi giận, cô không biết mình làm sao, lại không có cách nào giải thoát khỏi những xáo trộn trống rỗng này. Huyên đang khổ sở. Và Nguyên hiểu rõ hơn ai hết, chính vì thế, anh ôm lấy cô vào lòng, vỗ về cô, vuốt dọc sống lưng của cô và an ủi rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Huyên không biết làm thế nào để ổn. Ổn khi cô đồng ý lấy anh và coi anh như thế thân của Thiên? Cô không chắc. Nguyên xứng đáng có tình yêu, xứng đáng hơn ai hết và cô, cô thì không được phép thương hại ai cả.

Đinh Quốc Nguyên là em ruột của Thiên. Chỉ là cha mẹ của họ sớm đã li dị, một người lấy họ của cha, một người theo họ mẹ, tách đôi ngả đường khi cả hai mới năm tuổi. Tình anh em không vì thế mà cách xa, trái lại còn có phần khăng khít hơn cả. Nhưng chưa bao giờ họ nhẫn nhịn trong một câu chuyện yêu đương. Đặc biệt khi một người yêu Huyên và một người Huyên yêu. Trớ trêu thay cả hai không phải một.

Huyên là áo cho anh, tần ngần rất lâu, rồi mới dịu dàng hỏi.

Em muốn chuyển ra ngoài, anh nói xem có chỗ nào tốt không?

Em muốn chạy trốn?

Anh khoanh tay tựa cửa, đứng nhìn cô là áo, trong mắt phẳng lặng, có chút xa cách cùng tủi hờn. Nguyên hiểu rõ cô, nhiều hơn cả chính cô. Anh biết cô đang e sợ làm tổn thương anh. Anh biết cô e ngại tình cảm cô dành cho anh là lòng thương hại.

Em… phải.

Cô do dự một lúc, cuối cùng cũng đành thú nhận một cách chân thật, đối diện với cảm xúc của mình, lại như bé con đứng ngoài biển lớn, muốn bật khóc thành tiếng, sợ hãi và cô đơn. Huyên không biết mình có yêu ai nữa không, nhưng Huyên biết tình cảm mình dành cho Nguyên đang là sai trái.

Vậy được, anh giúp em tìm.

..

.

Huyên gặp lại Thanh vào ngày chuyển nhà. Thanh cũng vừa chuyển chỗ trọ, cô gái trr rời khỏi căn nhà cũ, rời bỏ quá khứ, mang theo một chút ký ức xưa cũ, vứt lại một phần thanh xuân váng vất tại nơ xưa, để bắt đầu một phần khác của cuộc đời, cuối cùng, lại bắt gặp một mảnh ghép rất xưa và rất cũ.

Bốn mắt nhìn nhau, người đầu tiên mở lời chào là Huyên.

Thanh gượng gạo cười trừ, hộp giấy trên tay cũng trở nên nặng chịch, chớp mắt thật lâu, để cô gái trước mặt đi khuất, cô mới đủ can đảm bước lên bậc tam cấp của tòa nhà. Thanh muốn rời bỏ quá khứ, quá khứ lại chẳng buông tha cô. Huống hồ hình ảnh dạo gần đây hiện lên trong đầu cô không phải là Thiên nữa, mà luôn luôn là Nguyên. Luôn luôn. Nỗi nhớ cào cấu cô. Cô mượn rượu quên anh không nổi, đành lao đầu vào công việc với học hành, không ngờ có cố gắng thế nào, chỉ cần nhắm mắt, cái ôm và câu nói thích cô ngày xưa của anh vẫn hiện ra, ám ảnh như hồn ma bóng quế.

Thanh mệt mỏi.

Nhưng không chỉ mình cô.

Đồ đạc của Huyên không nhiều, treo hết quần áo lên tủ đồ, trải nốt đệm và đợi người mang TV và tủ lạnh đến là đủ, mấy đồ con con cô cũng không mang theo. Huyên nằm dài trên nệm, sáu đó gác tay lên trán, nghĩ rất lâu.

Về cô, về Nguyên, về Thanh, về Thiên.

Cô mới hai mươi có lẻ. Mà mối quan hệ ban đầu đã khắc nghiệt đến vô phương cứu chữa. Chuông điện thoại reo, cô bắt máy, uể oải cất lời.

Em nghe.

Mọi chuyện ổn chứ, có cần anh qua không?

Em không, đồ đạc cũng xong rồi, thỏa thuận là từ giờ đến khi em yêu anh, chúng ta không gặp cơ mà.

Ừ…

Anh dập máy.

Biết đến khi nào cô yêu anh.

Biết đến khi nào cô yêu anh.

Đau đến như vậy, chấp niệm sâu đến như thế, anh vẫn chờ. Anh thực sự vẫn chờ.

—o.0.o—

Đinh Quốc Nguyên thừa kế một tập đoàn, Huyên biết.

Huyên có đính hôn với Thiên, Huyên biết.

Thanh là tiểu thư một công ty lớn, Huyên biết.

Thanh đính hôn với Nguyên, điều này cô chưa biết.

Vẫn là vòng xoáy buồn cười. Trai xinh gái đẹp giàu có tụ tập quanh một vòng tròn, mà vòng tròn, vốn chẳng có điểm đầu cùng điểm cuối. Huyên lơ đãng nhìn tấm thiệp mời cùng dòng tin nhắn của anh, trên môi phiên phến nụ cười.

Cô không biết mình lựa chọn cái gì. Có lẽ, không lựa chọn, vốn là một sự lựa chọn.

Trái tim Thanh trùng xuống trước khói thuốc của người đàn ông này. Gạt tàn trên bàn đã kín tàn thuốc. Khói thuốc cũng dày đặc căn phòng xám tro và gương mặt anh vẫn lạnh tanh bình thản.

Tôi vẫn thích em, Thanh.

Cô im lặng.

Nhưng là thích em như thích một đứa em gái.

Thanh im lặng, đóng băng trong suy nghĩ của mình. Nước mắt tuôn ra không biết vì khói hay vì cái gì nữa. Chỉ là khóc, vậy thôi. Cô không tuyệt vọng. Thanh ngừng hy vọng rằng mình sẽ có được anh từ cái ngày nhìn thấy anh theo đuổi bước chân của Huyên. Đó là ánh mắt kiên định một đời. Kiên định một đời như Vũ Thiên đã kiên định một đời theo cô.

Em phải làm gì, chủ động hủy hôn ước?

Cô không nhận ra mình nức nở, hay kể cả có nhận ra, thì cũng mặc kệ.

Anh nhắm mắt lắc đầu.

Nếu như Huyên không đến ngăn anh, vậy hôn ước cứ diễn ra đi.

Vậy ra, tất cả cũng chỉ vì Huyên, phải không.

Ngày hôm đó trời mưa rất to. Huyên tự pha cho mình một cốc cacao nóng cũng thật to, khói nghi ngút, ngồi trên đệm và nghe nhạc. Nhạc da diết buồn, hòa quyện tiếng mưa rơi tí tách.

“Anh ấy đang chờ cô”

Tin nhắn hiện trên màn hình điện thoại. Cô cầm lên, mỉm cười lạt lẽo.

Làm sao bây giờ, tôi vẫn chưa yêu anh ấy.

Vò lấy ngực áo, cô đau khổ cười. Cô cần cái cớ mãnh liệt để đi tìm anh, chỉ tiếc là trái tim không thôi thúc, đôi chân không muốn vùng chạy, cô an bình đến thư thả, trong ngày mưa dịu dàng đến như vậy.

Cuối cùng không đành lòng, cô nhắn lại.

“Tôi chúc phúc cho hai người.”

Có một chuyện tình, mà kết thúc là âm vọng đơn côi.

Chiếc hộp gỗ vẫn nằm im lìm, vĩnh viễn không được mở ra.

Người yêu nhau, yêu đơn phương đều không thể đáp trả.

Chấp niệm sâu đến vậy, vẫn không thể buông tay, đau đến vậy, vẫn ngu dại không buông bỏ.

Hết

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s