Uncategorized

Hai ngả lối về – Mở đầu

2 ngả 1

Author: Zinnia Reigia

Disclaier: Họ không thuộc về mình

Category: general, GE

Pairings: Dương – Thanh – Thiên

Summary:

Cô nằm rúc vào người anh, mân mê những ngón tay và đặt lên má mình.

“Thiên! Nghịch…”

“Em thích mà. Tay anh rất đẹp!”

Thiên khúc khích cười, dụi vào anh và càng nắm chặt tay anh hơn.

“Thiên!”

“Dạ?”

“Anh yêu em.”

Năm đó, cô 18, anh 21. Cô yêu anh trong sự e dè và cẩn trọng. Và cả những nụ hôn cũng hết sức nhẹ nhàng.

“Hứa với em, Thanh, cho em ba năm.”

“Ba năm?”

“Ba năm để em xác định em có yêu anh không, để anh xác định anh yêu em không.”

“Thiên!”

“Ba năm… cho em rong chơi ba năm, tự do ba năm. Ngày cuối cùng của ba năm đó, nếu em không thể tìm ai tốt hơn anh, em sẽ đến với anh.”

“Em đi đâu? Em định rong chơi với ai?”

Anh bất thần đem cô vào lòng mình, ghì chặt, rồi nâng cằm cô lên, ấn môi mình vào môi cô.

“Đi với ai, em muốn ai?”

“Thanh!”

“Im!”

“Làm ơn…”

Cô níu áo anh, dụi mình vào ngực anh và dịu dàng nắm lấy tay anh, thật chặt!

“Làm ơn, Thanh à…”

“Em hứa, 21 tuổi sẽ quay về bên tôi?”

“Em hứa.”

Ba năm sau, đột ngột, cô mất tất cả.

Mất cả mạng sống của mình.

Anh mất tất cả, cả mục tiêu của đời anh: lấy cô về làm vợ.

Nhưng người ta nhìn vào, chỉ thấy anh vẫn hờ hững trước sự ra đi vĩnh viễn của cô.

Anh căm hận bản thân mình, đã trao cho cô thứ tự do mà anh không mong muốn.

Anh căm hận bản thân mình, đã để tuột tay cô trong tầm nhìn của mình.

Anh căm hận bản thân mình, chỉ là đã quá muộn để có thể có lại cô lần nữa.

Năm anh 28 tuổi, mọi chuyện với anh chính thức bắt đầu.

Mở đầu

7a.m.

Cô lăn lộn trên giường rồi bật cười. Tiếng cười nhỏ, khúc khích trong chăn và cô tiếp tục ôm lấy chiếc gối của mình.

“Dương! Dậy đi em!”

Người bên cạnh bình thản ôm lấy cô, lay lay, cũng dịu dàng hôn lên trán cô.

“Uhm…” Cựa mình, cô gái trẻ quay lưng về phía người vừa cất tiếng, lắc lắc đầu rồi tiếp tục dụi dụi vào chăn. Trong khoảnh khắc lại cố ý đẩy người trên giường ngã xuống đất.

“Dương!”

“Ứ…”

“Ứ cái gì, dậy đi em!”

“Ứ.”

“Năm phút nhé?”

“Ứ…”

Người kia bất lực nhìn cô thu lu trong chăn, cuộn tròn chiếc chăn bông quanh người mà không khỏi tị nạnh. Anh thở dài rồi cũng bước xuống giường và đi làm bữa sáng cho cô.

Dương hé chăn ra nhìn cử chỉ thất thểu của người yêu, trong lòng thàm cười một nụ mỉa mai. Môi nhếch lên lợt lạt rồi tiếp tục chùm chăn kín đầu.

Hai ba tuổi, cô gái trẻ dường như là kẻ nhàn hạ nhất thế gian. Với sự nuông chiều của ba mẹ và người yêu, cô trở nên lười biếng và có phần kiêu kì. Nhưng vẫn là một cô gái tốt. Chỉ là, cô đối xử tàn tệ với người yêu mình.

Dương là một cô gái đẹp. Nói cách khác, cô biết cách khiến cho bản thân xinh đẹp hơn nhờ những ưu điểm sẵn có. Và điều đó làm cô nổi bật. Chiều cao vừa phải, vóc dáng thanh mảnh và nước da trắng xanh yểu điệu khiến Dương trở nên mong manh trong tất cả các loại trang phục cô khoác lên mình.

Và điều đó là một thế mạnh cho cô gái.

Hai ba tuổi, sinh viên xuất sắc của một ngôi trường danh giá như FTU, sống trong nhung lụa từ bé và vốn kiến thức được chính ba mẹ tích lũy đầu tư, Dương trở thành một cô sinh viên sáng giá và sẵn sàng được đón chào vào làm ở bất cứ nơi đâu.

Và cô đã chọn M.E.Y.I, một tập đoàn lớn, đa quốc gia và có những yêu cầu cho nhân viên rất khắt khe. Cô gái trẻ đã chọn một nơi như thế, với ước mơ và hoài bão bay thật cao, thật xa.

Anh tỉnh dậy trong cơn váng vất của rượu nặng. Lắc lắc đầu, anh mới từ tốn ngồi dậy. Với tay sang bên như một thói quen, anh cầm lấy khung ảnh đã vỡ một phần kính và cười dịu dàng.

“Thiên…”

Người trong ảnh rất buồn, mái tóc tung xòa trước gió biển, Thiên nghiêng đầu trước ống kính của anh và thì thầm với màu trời ửng tím. Lúc đó, lòng anh vốn đã thắt lại, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng đây là tấm ảnh cuối cùng anh chụp cho cô.

Bảy năm trôi qua, anh gần như điên cuồng với những mối tình một đêm lạt lẽo. Chính cha mẹ cũng giục anh lấy vợ rất nhiều lần, nhưng anh tuyệt đối không thể chung đụng với ai quá lâu.

Thiên ám ảnh anh. Đến giờ phút cuối cùng cô vẫn ám ảnh anh.

Điên thoại reo lên, anh bắt máy và bình thản trước cuộc gọi.

“Sếp ơi, hôm nay thi tuyển nhân viên đấy!”

“Ờ.”

“Ể ê… đừng có càu nhàu với em gái anh đến thế. Nhanh lên. Tổng giám đốc của M.E.Y.I mà lề mề thế à.”

“Ờ, được rồi, anh đến đây.”

Anh thản nhiên bước vào phòng phỏng vấn, bình tĩnh ung dung nhìn lần lượt từng người, cũng đánh giá phong thái từng người.

Cho đến khi ánh mắt anh giao phải nụ cười của Dương.

“Thiên?”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s