Uncategorized

Hai ngả lối về – Chương 1

2 ngả 2

Chương 1: Gặp

Mùa thu ấy, khi anh nhìn thấy cô, đã thấy được đốm lửa tàn nhen lên trong ánh mắt. Đôi mắt cô trong sáng kiêu kì, say đắm với cuộc sống tự do của tuổi trẻ. Anh thăm dò ánh nhìn của cô, lại bình tĩnh cất giấu cảm xúc tận đáy lòng, đem cô vào một trò chơi rượt đuổi không hay biết.

Dương bình tĩnh ngồi trước ban giám đốc, giới thiệu bản thân mình.

Một cô gái năng động.”

Thanh nghĩ thầm, cười chát chúa trong lòng. Thiên của anh không như thế, cô u uất và trầm lặng hơn rất nhiều. Thiên của anh, cô gái ấy không tự tin đứng trước người khác và khoe khoang thế mạnh. Thiên của anh sẽ rất từ tốn trước mặt người ta, bình tĩnh thể hiện bản thân một cách chậm rãi. Và trên tất cả. Thiên của anh đã chết.

Dương nói lên quan điểm của mình về mọi vấn đề mà người ta đưa ra. Mọi thứ đều táo bạo và hết sức sáng tạo. Những ý kiến mới mẻ khiến Thanh kinh ngạc, nhưng anh chỉ mỉm cười như đối với những thí sinh khác. Bắt gặp ánh nhìn thầm lặng của anh, Dương có đôi chút lúng túng.

Người đàn ông trước mặt cô rất đẹp. Anh ta có đôi mắt sâu thẳm và lạnh nhạt, màu đen tuyền bình tĩnh găm vào suy nghĩ của cô những mộng mơ bất chợt. Anh có mái tóc gợn sóng, dịu dàng và phù hợp với gương mặt tuyệt mĩ của mình. Dương chột dạ, rồi bất chợt ám ảnh.

Thanh bình tĩnh đứng đợi cô dưới sảnh, trong mắt tuyệt đối không pha lẫn tạp chất, chỉ là muốn một lần thử chạm vào cô. Để xem liệu cô có tan ra như ảo ảnh của mình. Thanh bắt thấy bóng dáng của cô bước ra từ thang máy, váy màu đỏ, rực rỡ cho dung nhan của cô. Thanh nghiêng đầu, cười lạt lẽo. Thiên của anh không bao giờ mặc màu chói. Thiên của anh không mặc váy.

Anh ngẫm lại, sẽ không đi theo cô, mà bù lại, cho người theo dõi cô gái ấy và trực tiếp tuyển cô thành thư kí riêng của mình. Có một người giống Thiên để anh nhìn ngắm, thật sự rất tốt. Những ngày sau đó, anh chờ đợi đến ngày cô vào làm trong quằn quại và dai dẳng. Thời gian đột ngột trở nên lạnh lùng, ngày tháng đối với anh trước giờ như vô nghĩa đột ngột sống lại. Anh đợi chờ cô. Khác với cách chờ đợi vô vọng của anh khi chờ Thiên trở lại.

—o.0.o—

Dương bước vào phòng giám đốc, mỉm cười rạng rỡ khi thấy anh, tác phong chuyên nghiệp khiến Thanh cảm thấy cứng nhác, nhưng ngẫm lại, anh tin rằng cô gái này cá tính hơn thế. Trong thâm tâm, anh mong chờ cô có phần nào cá tính như Thiên.

Mười lăm năm trước, ngày anh mười ba tuổi, anh gặp Thiên. Thiên kì lạ với những giấc mơ trong trẻo, tiếng cười như chuông bạc Thiên khi đó là cả cuộc sống của anh. Cô gái biết trèo cây, hái quả, nhưng lại rất đỗi dịu dàng bên cây dương cầm trắng muốt.

Mười bốn năm trước, anh mười bốn tuổi, lờ mờ nhìn thấy tình cảm của mình dành cho cô gái bé bỏng kém anh ba tuổi ấy, anh đã nguyện nhốt mình vào cuộc đời cô, và muốn giam cô mãi mãi trong vòng tay của hạnh phúc.

Mười ba năm trước, anh mười lăm tuổi, anh bình thản đem lại cho cô những cảm xúc khiến cô lần đầu tiên biết bối rối. Thiên ngày đó của anh bắt đầu lớn, bắt đầu rời xa anh và trò chơi con trai để có thể hòa nhập với các bạn gái, anh ngày đó đã nắm chặt tay cô, thở dài “Đừng tránh anh!”.

Mười hai năm trước, anh bước vào cấp III, cô ngỡ ngàng bước vào tuổi dậy thì, bắt đầu trổ mã, xinh đẹp lạ lùng, đến mức anh muốn gói cô lại trong tấm áo của mình. Thiên chỉ dịu dàng cự tuyệt anh, cũng dịu dàng trấn tĩnh “Em là của Thanh mà.”

Và bây giờ, trước mặt anh, là gương mặt của Thiên. Có điều, cô ấy không phải, không phải là Thiên. Dương nhanh chóng sắp xếp công việc, lên lịch trình và liên lạc với đối tác. Cô làm mọi thứ rất thành thạo, rất hoàn hảo khiến anh có chút bất ngờ. Không sao, cô gái tốt nghiệp loại giỏi của FTU, với một thế mạnh là hai ngôn ngữ và gương mặt xinh đẹp, chẳng khó khăn gì trong việc sắp xếp thời giờ cho anh.

Trầm lặng ngắm cô, cảm giác có chút nực cười.

Dương trở về nhà, cô vẫn cảm giác xa lạ, xa lạ với mọi thứ, nhưng rất nhanh cô đã hòa nhập với tất cả. Rồi, cô bắt gặp ánh mắt lặng lẽ của Thanh. Giám đốc cô đẹp đẽ và trầm mặc. Cô nhận thấy sự xa cách trong đôi mắt của anh, nhưng, cũng trong đôi mắt ấy, cô bắt gặp bóng hình mình, phẳng lặng và say đắm. Dương bắt đầu mơ, là mơ có được người đàn ông đấy.

“Em về rồi à?”

“Dan? Sao anh ở đây?” Giật mình tỉnh khỏi cơn mơ, cô nhìn người đàn ông ngoại quốc điển trai trước mặt, khẽ mỉm cười.

“Chúng ta đang thử sống mà.” Anh chàng ngoại quốc tên Daniel ngơ ngác hỏi lại, rồi hôn lên tóc Dương.

Sự động chạm khiến Dương thở dài, cau mày.

“Dan này, mình chia tay đi anh!”

Rất khẽ khàng, và cũng rất quen thuộc, vô thốt ra lời chia tay nhẹ hẫng. Daniel ngơ ngác rồi buông thõng bàn tay. Anh cười rất vô tư rồi gật đầu.

“Ừ, anh hiểu.”

Và Dương kết thúc một cuộc tình, chóng vánh như cả trăm cả ngàn cuộc tình khác. Cô thở dài, rồi lơ đãng vuốt mái tóc tơ. Đôi mắt nâu trầm của Thanh choán lấy tâm trí cô, ám ảnh một cách mạnh mẽ. Nụ cười của anh cứ lởn vởn quanh trí óc cô, cuốn lấy Dương vào một cơn mê say đắm và rạo rực. Lần đầu tiên Dương khao khát một người đàn ông đến vậy. Anh như ngoài tầm với, cách xa cô cả vạn dặm. Và Dương quyết định, cô sẽ giành lấy người đàn ông đó về tay mình. Một cách chóng vánh, khiến anh thuộc về cô, yêu cô say đắm. Một sự cuồng nhiệt bùng cháy trong trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.

“Anh có biết tuổi trẻ được dệt bằng gì không? Là từ những mạch máu của con tim.”

Thanh nhớ rằng Thiên từng nói với anh điều đó, khi công thong thả trong bộ váy màu xanh nhạt, ngắt lấy bông hoa trà trước cửa và cài lên tóc. Lúc đó, Thiên rất u buồn, rất xinh đẹp, và xa cách. Còn anh, nhìn ngắm cô không biết chán, tự chôn mình trong ánh mắt mông lung của Thiên. Cô gái trẻ ấy không thuộc về anh, không thuộc về thế giới này, tự do bay lượn đến một chân trời mà anh không đủ dũng cảm để bước đến.

Chậm rãi cầm lên bức ảnh của cô, một nụ cười sáng lạn, rực rỡ giữa một rừng hoa tulip ở Hà Lan. Thiên ở đó, sáng rực rỡ, hạnh phúc tột cùng, và anh say đắm với niềm vui cô hạnh phúc.

Vô thức, anh nhớ đến Dương, cô thư kí mới tuyển của mình, rồi bật cười. Một bản sao hoang dại. Một bản sao bùng cháy, một bản sao thành thục và vấy bụi trần. Thiên của anh, cô không thật, còn Dương hiện tại, quá trần trụi.

Anh nhớ đến Dương, chỉ vì cô là một bản sao hoàn hảo cho gương mặt kia. Và, nhiệt huyết như những gì Thiên từng nói. Thiên của anh, đã vút bay mất rồi.

—o.0.o—

“Giám đốc!”

“Lấy cho tôi cốc café!” Anh không ngẩng đầu, đưa cho Dương một sấp tài liệu rồi gật đầu “Xem xét lại những hợp đồng này cho tôi, so sánh lại với những gì lưu trên máy. Ba giờ chiều mang lại cho tôi. Giờ đưa tôi cốc café!”

“Vâng ạ.” Dương nhanh chóng đón lấy trên tay anh tập tài liệu kia, rồi vội vàng đi lấy nước.

Dương ghét café. Cô không thể uống được thứ nước đắng ngắt ấy, dù nó thơm lừng, và cô không thể nhấp môi khi cảm giác vị café đặc quánh sộc lên não. Đó là lí do cô gọi bạc xỉu thay vì café.

Anh nhìn theo Dương, cười, rồi nhạt nhẽo nhìn vào màn hình máy tính. Không, anh không thích cô. Có một sự ác cảm vô hình bất chợt xuất hiện khi thấy cô nhăn mày trước mùi vị café. Rồi so sánh với Thiên. Hình ảnh vô hình ấy, dần dần phủ nhận toàn bộ cô gái hữu hình cạnh Thanh.

Ừ, đó là tình yêu của anh. Một dạng tình yêu cực đoan và khép kín. Trên tất cả, tình yêu đó chết rồi. Nằm sâu dưới đại dương và chẳng thể ngoi mình lên nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s