Uncategorized

Hai ngả lối về – Chương 2

Chương 2: Nhìn

2 ngả chap 1

Dương không biết rằng, dù có thừa tự tin đến mấy, cô cũng chưa một lần thực sự bước vào cuộc đời anh. Trái tim anh khô héo, lạnh lẽo, và trở nên cằn cỗi. Anh mới hai tám, cô mới hai ba, tuổi trẻ của cô mới bắt đầu, và tuổi trẻ của anh cũng vừa kết thúc.

“Em yêu anh!” Dương đứng trước gương, đằm thắm nhìn chính mình trong bộ váy màu đỏ rực rỡ.

Cô bắt đầu quyết tâm chạy theo anh hơn, khi sang đến tuần thứ ba làm việc cùng anh. Tất cả chỉ vì anh không hề nhìn cô, rồi đột ngột một ngày, anh nhìn thẳng vào mắt cô và nói: “Mai đi tiệc!”

Tim cô đập thình thịch, giống như vỡ òa ra khi nhìn sâu vào mắt anh. Chúa ơi, đó là khoảnh khắc kì diệu thứ hai, chỉ sau khoảnh khắc cô được sinh ra đời. Cái cách anh nhìn cô, hoàn hảo đến mức cô muốn cả đời mình chỉ cuốn trong đó, nằm say sưa và ngắm đôi mắt anh.

Cô xoay mình trước gương, những lọn tóc xoăn lượn sóng thả xuống bờ vai trần, gót giày đen quý phái và bộ váy đỏ rực rỡ, y như cô, khiến cô cảm thấy mình thật hoàn hảo, sóng bước bên anh thật hoàn hảo.

Bước ra khỏi nhà, Dương tự lái xe đến bữa tiệc, rồi mỉm cười như nữ minh tinh kiêu kì và danh vọng khi bước vào đại sảnh. Tất cả mọi người đều rực rỡ, tất cả mọi người đều lấp lánh và sang trọng. Hòa mình trong không khí xa hoa đó, Dương vẫn cảm thấy bản thân kiêu hãnh, kiêu hãnh vì nhan sắc của mình, kiêu hãnh vì học vấn của mình, và kiêu hãnh, vì cảm thấy rằng mình sẽ hút hồn được Thanh trong đêm nay.

“Ảo tưởng là một thứ gì đó khiến con người ta trở nên hoặc điên rồ, hoặc dũng cảm, đôi khi là cả hai.”

Thiên từng chui vào áo anh, mỉm cười và vu vơ nói. Thanh gật đầu, không phủ nhận, và chính anh, cũng đang trong cơn ảo tưởng khi nhìn thấy Thiên tại đó. Còn ngày hôm nay, anh bật cười, anh đang ở vị trí của Thiên, và Dương, cô đang ở vị trí của anh ngày trước. Anh biết cô say đắm anh, và cũng huyễn hoặc rằng rồi anh sẽ thuộc về cô.

Còn anh, anh không chắc nếu anh yêu cô, anh sẽ yêu gương mặt cô, hay tất cả thuộc về cô nữa. Giống như một trò chơi cút bắt đầy may rủi vậy. Nhưng Thanh thử đánh liều. Không phải lúc nào cũng có một cơ hội ôm lấy một người con gái giống Thiên. Không phải lúc nào cũng có thể.

Anh nhìn Dương, cười, rất đỗi dịu dàng. Dương đứng hình, ngơ ngác như lần đầu tiên biết đến mùi vị tình yêu.

“Em yêu anh!” Cô gái thì thầm, nhìn khẩu hình miệng cô, anh chỉ cười rồi gật đầu.

“Tôi biết.”

Tiệc tàn, cô đứng đợi anh dưới ánh đèn pha lê sáng rực, rồi khi anh đến, anh dắt tay cô, vượt qua những đám đông. Thở dài, anh đưa áo khoác cho cô, cười nhàn nhạt, rút trong túi ra một bao thuốc, anh bắt đầu châm lửa.

“Anh thích hút thuốc sao?” Dương mở lời, tự tiện đưa tay lên điếu thuốc rồi giật ra khỏi miệng anh.

“Ừ!” Thanh không thể hiện thái độ, chỉ chậm rãi rút ra một điếu thuốc khác, và châm lửa “Em không thích sao?”

“Hại lắm! Em không thích những thứ hại cho mình.” Dương nhăn mày, thành thật đáp lại.

“Vậy sao? Còn tôi, tôi khá thích hút thuốc.” Anh nhướn mày, dùng tay kẹp lấy điếu thuốc, tránh để cô tước đi một lần nữa.

“Anh sợ cô đơn à, hay là buồn nên mới hút?”

“Không hề, đó là thói quen thôi. Quen rồi thì thích.” Thanh gật đầu, nhìn người con gái này, tự hỏi điều gì đang diễn ra.

“Quen rồi thì thích, vậy thì quen em lâu, anh có thích không?”

“Thích. Em là một người được việc.”

Thanh cười, trong thâm tâm, hình dung cô sẽ phản ứng thế nào. Và như anh đoán, cô phụng phịu, bĩu môi và nguýt dài.

“Chỉ được việc thôi sao?”

“Ừ!”

“Vậy vì sao anh còn đi dạo với em?”

“Để cho em có cơ hội nói em yêu tôi.” Thanh lẳng lặng đáp lời, cũng không để ý trong giọng nói của mình có chất vài phần mỉa mai.

Nhưng, dường như Dương chẳng quan tâm nhiều đến thế, cô mạnh mẽ gật đầu, và cũng mạnh mẽ đáp lại.

“Phải, em yêu anh.”

“Ừ, tôi biết.”

“Tôi biết là sao? Anh không chấp thuận sao?”

“Tôi không cấm em yêu tôi, nhưng cũng không yêu em, ngoại trừ việc đáp rằng tôi đã biết, tôi phải nói gì nữa?”

“Được, vậy thì em sẽ theo đuổi anh, đến khi nào anh yêu em thì thôi.”

Anh nhếch môi cười, thật dễ đoán! Thật nhàm chán, thật đáng buồn, chẳng cô gái nào không nói những lời đấy cả, có lẽ, chỉ mình Thiên nhìn anh chăm chú, rồi cười bí hiểm mà thôi. Mà dù sao, cũng không phải Thiên ngỏ lời, mà là chạy trốn.

“Ừ, tùy em, chúng ta về thôi!” Anh đem quẳng điếu thuốc vào thùng rác ven đường, rồi quay sang nhìn cô.

“Vâng, về thôi.”

Dương về nhà, ngã vật lên chiếc giường queen size của mình, rồi giơ tay ngắm vuốt những ngón tay thanh mảnh. Cô gần như bị ám ảnh bởi cách Thanh ở đó, nhẫn nại, lạnh lùng, và lơ đãng. Cô bị ám ảnh sự dịu dàng thuần túy của anh, và gần như phát điên lên trước anh.

Cô yêu anh, bắt đầu say đắm và điên cuồng.

Cô phải làm gì, để khiến anh thuộc về cô? Cô phải làm gì, để trái tim anh cũng khắc khoải khi nghĩ đến cô? Dương quá nhiệt huyết, năng lượng của cô bùng cháy dữ dội, cô sôi nổi, cô cuồng nhiệt, cô hoang dã, và có một ý chí sắt đá về sự tước đoạt. Đó là thói quen của cô, ngông cuồng, và tin rằng mình sẽ có được tất cả. Phải, Dương có tất cả những điều mà mọi người khát khao, và bây giờ, cô bắt đầu nếm trải mùi vị khát khao ấy.

Tự nhiên nghĩ quẩn, rồi rơi nước mắt. Phần lớn nước mắt của phụ nữ rơi không lí do. Dương cũng thế, đột nhiên nghĩ lung tung, đột nhiên thấy mình thất bại, rồi khóc. Cô quá cứng đầu, quá cứng đầu để có thể từ bỏ anh. Mà cô, còn chưa bắt đầu tấn công cơ mà.

Từ bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, Dương gạt nước mắt, mỉm cười.

“Em sẽ bắt lấy anh.”

Thanh có một thói quen mà anh duy trì suốt từ tháng ngày mà Thiên biến mất. Đó là việc ngắm nhìn hình ảnh của cô, viết lại những công việc mình đã làm trong ngày hôm nay, rồi kể với bức ảnh của cô. Và châm thuốc.

Kéo một hơi thuốc rồi nhả ra làn khói xám trong suốt, anh cười, gượng gạo gạt nước trong khóe mắt mình, rồi nhìn tấm ảnh Thiên. Thiên hơi mỉm cười, nghiêng đầu và trong tay cô là một đóa cúc dại. Còn anh, anh cũng cười, thầm rủa.

“Chết tiệt, em cứ đi, đi mãi, em nói tôi cho em ba năm, tôi cho em mười năm sao em chưa quay về?”

Đêm lặng, thanh tịnh vô cùng, anh chìm đắm trong kí ức về Thiên, mãi mãi không dứt ra.

“Thiên, em nói xem, một cô gái giống y hệt em, có điều tính cách hoang dã hơn nhiều, đang vây lấy tôi, tôi phải làm gì?”

“Em tỉnh dậy đi, trở về đi, để tôi không lac khỏi em.”

Và một lần nữa, Thanh tìm đến rượu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s