Hai ngả lối về – Chương 3

Chương 3:

2 ngả

Anh mơ về Thiên mỗi ngày, mỗi ngày. Anh mơ về cô suốt bao nhiêu năm nay. Có điều đêm ấy, anh không biết người mình mơ về là Thiên hay là Dương.

Tỉnh dậy với cơn đau đầu, Thanh uống tạm cốc nước rồi đến công ty. Trong đầu anh chỉ lơ mơ về hình ảnh một cô gái đứng giữa bầu trời, váy đỏ thẫm, và ôm lấy đóa dã quỳ. Là Thiên hay Dương? Thiên không bao giờ mặc màu đỏ, nhưng cô ấy ôm đóa dã quỳ. Bật cười, thật đáng buồn khi bên cạnh anh có Dương.

“Giám đốc, anh không khỏe à?”

“Tôi ổn! Lịch hôm nay của tôi thế nào?”

“Buổi sáng họp cuộc họp cỏ đông, buổi trưa đi tiếp khách bên đài truyền hình, đầu giờ chiều đi đánh golf và…”

“Bỏ hết cho tôi, hôm nay tôi có việc!” Thanh nhìn Dương, hơi mỉm cười. “Nhờ em đi mua cho tôi cốc café.”

“Vâng!”

Dương gật đầu, đón chờ ánh mắt anh, rồi hy vọng. Cô không thể để bản thân mình trở nên thấp kém trong mắt anh. Dương muốn anh phải tòa tâm toàn ý nhìn cô. Chỉ theo đuổi không thôi là chưa đủ, còn phải trải qua hoạn nạn cùng nhau nữa. Đầy hứng khởi, cô gái trẻ bước đi mà hoàn toàn lãng quên điều cô cần băn khoăn: việc quan trọng gì lại khiến anh bỏ hết mọi cuộc họp?

Thanh không hướng theo cô, anh chậm rãi xoay cây bút trên tay, ánh mắt có chút tư lự, rồi thở dài. Bảy năm ngày Thiên ra đi. Anh ghê sợ cảm giác trống rỗng trong những ngày này. Anh ghê sợ nó khi nhận ra Thiên không có ở đây. Bảy năm, anh chôn vùi mình vào kí ức cùng cô, chôn vùi mình trong những hư ảo và cơn mê về cô, để cô ở bên mình. Chỉ trừ ngày giỗ của cô, anh buộc phải bước ra khỏi bóng tối, ngẩng đầu nhìn lên mặt trời chói lọi kia, đối diện với sự thật rằng Thiên không còn nữa. Cô đã chết rồi.

Thật sự chết rồi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, anh bắt máy, là Trang, em gái anh.

“Anh, mấy giờ anh đến?”

“Tầm mười hai giờ trưa. Mọi người cứ chuẩn bị trước đi, anh sẽ ra mộ sau.”

“Anh, anh phải tập quen với việc đi ra mộ cùng mọi người đi.”

“Ừ, có lẽ nên thế thật. Mẹ và cô thế nào hả em? Đã bày xong món chưa?”

“Rồi, đợi anh đến thôi. Nhanh nhé!”

“Chém gió vừa thôi cô em, mới hơn chín giờ sáng, được rồi, lát sau anh đến.”

“Vâng.”

Trang cúp máy, anh dập máy, rồi lại tiếp tục với đống giấy tờ.

“Giám đốc, của anh.”

“Cảm ơn em!”

Thanh gật đầu, đón lấy cốc café rồi không để ý gì đến Dương nữa.

“Anh này, tình yêu bao nhiêu là đủ?”

Thiên hỏi vu vơ, rồi cười. Còn anh, khi đó, lúc ôm cô trong vòng tay và vuốt tóc cô, anh không đáp, rồi áp lên trán cô một nụ hôn nhẹ.

“Có bao giờ em thấy anh yêu em đủ?”

“Quá đủ!”

Thiên thành thật đáp lời.

Thanh giật mình. Vừa rồi anh lại lỡ ngủ quên trên bàn. Lại mơ về cô. Lại nhìn thấy cô, hiện hữu, xinh đẹp. Và xa cách. Thở dài, Thanh đứng lên, xách cặp và đến thẳng nhà Thiên.

Lại một mùa nữa, cô không về.

Lại một mùa nữa, anh không cười.

Dương không biết vì sao anh lại rời đi quá nhanh đến thế. Đặc biệt anh đeo kính râm. Anh cứ thế mà đi, không ai lấy làm lạ, không ai cảm thấy kì quặc, chỉ có Dương thấy đầy mơ hồ.

Dò hỏi xung quanh không tiện, cô tự cho mình đứng ở một vị trí trên cao mà nhìn người khác, rồi lẳng lặng bám theo Thanh.

Cho đến khi anh đến nghĩa trang ngoại ô.

Cô mới thấy anh tháo kính râm, đem đến một đóa hoa ly, rồi quỳ dưới mộ ai. Anh không khóc. Chỉ chậm rãi đặt hoa, đốt nhang, và lẳng lặng hút thuốc. Ngồi rất dân dã, mặc kệ bộ đồ complet đóng trên người sang trọng, anh hút thuốc và mắt hoen đỏ.

“Thiên, bao giờ em về?”

“Em không trả lời, lần nào em cũng im lặng.”

“Thiên, em còn yêu anh không?”

“Thiên, anh yêu em, sao em không về? Anh đã có một căn nhà của riêng mình. Về đi!”

Anh lẩm bẩm một mình, quá nhỏ để Dương có thể lắng nghe. Cô chỉ mơ hồ cảm nhận được có một nỗi đau trong anh, và sự trống trải lạ lùng mà cô chưa bao giờ tiếp nhận. Dương tò mò, thật sự tò mò. Nhưng cảm nhận rằng, nếu cô bước ra lúc này, cô sẽ mãi mãi không đến gần được anh. Dương quyết định ra về. Chỉ là cô không biết, khi cô quay gót, Thanh đã thấy cô. Rồi cảm xúc trên cơ mặt anh co giật. Thì ra, người con gái kia lại ngạo mạn đến ngu xuẩn thế.

Dương lẳng lặng sắp xếp lại tài liệu, rồi chăm chỉ làm việc như chưa hề một lần bước chân khỏi công ty. Cô cũng bắt đầu lân la với các nhân viên khác, dò hỏi và vỡ lẽ: hôm nay là ngày mất của cô gái tên Vũ Thiên. Cô gái ấy là người mà Thanh yêu đến tha thiết.

Rồi, Dương nảy sinh lòng ái mộ, cùng với chút tị nạnh với cô gái đã khuất xa kia. Và tự tạo hy vọng cho mình.

“Anh ấy không yêu mình, là vì một cô gái đã chết. Dương à, cố lên, mày sẽ chiếm được Thanh!”

Dương nằm trong mộng ảo, Thanh chìm trong quá khứ. Họ đều thuộc về một thế giới mà không nên tồn tại. Cắn bút, Dương hoàn tất công việc của ngày hôm nay một cách nhanh chóng, Trước khi về nhà, cô nhắn tin cho Thanh rồi mỉm cười.

“Anh đừng buồn!”

“Ý em là gì?”

Đáp lại gần như ngay lập tức, Thanh nhíu mày. Cô gái này không phải sẽ thú thật rằng cô đã xuất hiện tại nghĩa trang chứ.

“Em đã đi theo anh ngày hôm nay, và em đã biết được câu chuyện đó. Em chỉ muốn an ủi anh thôi.”

Thanh cười, không đáp lời, lẳng điện thoại lên giường rồi nằm xuống. Đưa tay tháo cà vạt cho bớt đi ngột ngạt trong người, anh chăm chú nhớ lại quãng thời gian bảy năm qua. Bảy năm không có người nói với anh. Bảy năm qua họ để anh chìm trong kí ức về Thiên. Rồi Dương xuất hiện. Thật buồn cười. Anh cảm thấy không thích cô gái này, nhưng thật lòng cảm kích cô ta, vì sự xuất hiện ấy lôi anh ra khỏi thế giới ma mị kia.

“Ờ. Cảm ơn em.”

Anh quyết định rep lại, rồi tắt máy. Lần đầu tiên, anh hy vọng sẽ không gặp lại Thiên trong giấc mơ của mình.

Phải rồi, bảy năm đã kết thúc. Tuổi trẻ của anh đã kết thúc. Tình yêu của anh cũng đã tàn.

Năm nay, anh hai tám tuổi. Mọi chuyện với anh mới chính thức bắt đầu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s