Hai ngả lối về – chương 5

Chương 5:

2 ngả 3

Đêm ấy, anh nhìn thấy cô, một lần nữa chết trước mắt anh.

Vùng mình tỉnh dậy trong cơn hoảng loạn, anh nhẩm tính không biết đây là lần thứ mấy nghìn trong cuộc đời anh mà nằm mơ thấy cái chết của Thiên. Giống như những vòng lặp lại vậy. Anh không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh và cơn đau dài hạn về cô. Và anh sẽ chẳng bao giờ làm được điều đó.

Thanh không đủ can đảm dứt mình khỏi cái tên Thiên. Thanh không đủ.

Tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã là ba rưỡi sáng. Cái nóng mùa hè giữa miền nhiệt đới khiến anh có phần mệt mỏi.

Trũng sâu vào những cơn đau là điều không thể nữa rồi, Thanh vùng mình, tiếp tục làm việc. Mở máy lên, anh vào mail và nhận được bức thư đầu tiên từ cuộc phỏng vấn ngày hôm qua.

Thùy An. Cái tên đánh vào tâm trí anh và gợi mở ra tiềm thức nhức nhối.

Cô giống Thiên đến kinh ngạc. Một bản sao hoàn hảo.

“Gửi tổng giám đốc tập đoàn M.E.Y.I

Chào anh, tôi là Thùy An, người đã phỏng vấn anh vào ngày hôm qua, 15/6. Đây là bản mẫu về phần phỏng vấn chúng tôi định đưa lên cho ngày 22/6 sắp tới. Trong đó bao gồm các mục quảng cáo mà anh đã yêu cầu chúng tôi làm. Mong anh hồi đáp sớm về các sản phẩm này.

Thùy An.”

Anh nhìn lướt tập tin mới lây về, sau đó đánh vài chữ hàm ý “đồng ý”. Rồi quay đi pha café.

Không đầy mười phút sau, cô gửi mail đến cho anh, xác nhận một lần nữa.

“Cô chưa ngủ à?”

Dùng hangout, anh đánh vài chữ, coi như là một buổi giải sầu đêm khuya.

“Tôi cũng như thương nhân các anh, bận đến nỗi không có thời gian ăn tối.”

“Bây giờ đang là ba giờ sáng.”

“Có vẻ hơi sớm để ăn sáng nhỉ.” Thùy An đáp lại, sau đó liền nhanh chóng nói tiếp “Cảm ơn anh về việc hợp tác với buổi phỏng vấn ngày hôm qua. Tôi đã thông báo với tổng biên tập về quyết định của anh. Hy vọng lần sau sẽ hợp tác với anh nữa.”

“Không sao, tôi cũng rất vui khi được hợp tác với quý báo.”

Thùy An là một cô gái trẻ. Cô có quá nhiều ước mơ và nhiệt huyết cho nghề cô chọn. Cô muốn trở thành một nhà báo. Thùy An không có quá khứ, những gì cô nhớ được chỉ là khi bắt đầu tỉnh dậy. Tỉnh dậy trong căn nhà, nơi cô gọi là nhà. Tỉnh dậy giữa sự vui mừng của người mà cô gọi là bố mẹ.

Nhưng không, cô không biết gì cả. Suốt tám năm đằng đẵng, cô bình tĩnh sống và tin vào cảm giác của mình.

Cô tin vào ước mơ của cô, sống vào ước mơ ấy. Và từng bước, từng bước bắc thang đến đỉnh cao vinh quang cô đã vẽ ra suốt tám năm trời.

Thùy An viết báo và cộng tác từ những ngày cô bắt đầu vào đại học. Đó là bàn đạp của cô, để cô nắm trong tay khát vọng của mình. Có thể nói, việc phỏng vấn một nhân vật quan trọng, hay lăn xả đến vùng sâu vùng xa để viết tin, thì đối với cô gái trẻ này không còn là điều xa lạ.

Nhưng hôm nay, khi cô gặp người đàn ông này, cô cảm thấy như một vùng trắng xóa nhức nhối trong cô trỗi dậy, đau đáu, mệt mỏi. Không, Thùy An không muốn bắt đầu đào xới mảng kí ức trắng xóa của cô. Cô đang có một cuộc sống trọn vẹn hạnh phúc của riêng cô, cô không muốn xuất hiện một phần nào khiến cuộc sống này đột ngột lung lay.

Thùy An đã bước vào tập đoàn M.E.Y.I đó, và cái cô nhận được, là mọi ánh mắt nhìn về phía cô. Và khi gặp Thanh, cô nhận ra sự tò mò và hiếu kì không hề che giấu của anh. Ánh mắt đó xoáy thẳng vào cô, và đôi mắt ấy tuyệt đối không thể xuất hiện ở một người mà lần đầu gặp mặt.

Mông lung trong suy nghĩ của mình, cô đóng laptop lại, pha sẵn một tách café cho một đêm thức trắng. Trước khi kịp đổ nước sôi vào, chuông điện thoại đã vang lên. Không kịp suy nghĩ nhiều, An nhấc máy và sau đó lại tốc kí vội vàng lên mảnh giấy nhớ cô vứt bừa trên bàn bếp.

“Bây giờ ạ, vâng, địa chỉ? O.k, em đến luôn. Chị gọi Nhung nhé. Vâng, vâng.”

Rồi gần như chỉ bỏ chiếc áo ngủ, cô gái trẻ cầm máy ảnh và lại lao ra khỏi nhà. Tin sớm cần có bản tin quan trọng này, và cô sẽ phải là người đầu tiên có nó.

“Sao, có tin tức gì chứ?”

Thanh đan tay vào nhau, thoải mái nhìn chàng trai trai trước mặt mình, Anh chàng trạc tuổi Thanh, dáng vẻ dong dỏng, nụ cười hiền hòa.

Kiểu cười đó chỉ khiến Thanh rùng mình, rồi sau đó tiếp tục trở lại vấn đề chính.

“Vũ Thùy An là ai?”

“Cậu có thể tin được rằng, cô gái ấy cũng trên chuyến tàu của Thiên cách đây tám năm không?”

Câu nói vừa dứt, nụ cười trên gương mặt Thanh đột ngột cứng ngắc, rồi đóng lại, đôi mắt lộ rõ vẻ đau đớn. Và bàn tay nắm chặt.

“Có thể nào…” Thanh bỏ lửng câu hỏi, và nhìn người trước mặt đầy hy vọng.

“Mình điều tra rồi, họ cũng đã xác nhận DNA của Thiên khi đưa xác về rồi.”

“Thùy An là một cô gác khác?”

“Là một cô gái khác.”

“Không liên quan đến Thiên?”

“Không hề.”

Và anh biết, trái tim anh chết lúc đó.

—o.0.o—

Stay hungry, stay foolish.

Dương chải chuốt bộ dạng của mình, cô thường ngắm nghía bản thân rất lâu trước khi ra khỏi nhà, chỉ là để thỏa mãn cái đẹp của mình, hạnh phúc với vẻ đẹp đó.

Cho dù, đó có là vẻ đẹp từng có trên thế gian này đi chăng nữa, thì Dương vẫn tự nhận thấy mình đẹp hơn người con gái từng ngự trị trong trái tim Thanh rất nhiều.

Hôm nay, cô thay mặt anh đến tờ tạp chí doanh nhân kia, trực tiếp gặp mặt người phỏng vấn anh hôm nọ. Cô không biết vì sao cô phải đi. Chính xác hơn vì sao anh lại đồng ý bắt đầu một cuộc hợp tác kì quặc này. Tập đoàn M.E.Y.I không thiếu tờ báo đã quảng cáo, lại càng chưa bao giờ xuất hiện một cô gái phóng viên thay mặt cho tạp chí kí kết hợp đồng. Về cơ bản, nó không đúng luật.

Nhưng anh lại nói “đó là công việc.”

Và Dương sẽ làm.

Điện thoại reo. Là anh!

“Dương, tôi đây.”

“Vâng, tổng giám đốc.”

“Em không cần đến gặp cô phóng viên kia nữa đâu. Sắp xếp hộ tôi một bữa trưa cùng với cô ấy là được rồi.”

“Tại sao ạ?”

“Em cứ làm đi, đó là công việc!”

Buông điện thoại xuống, Dương mơ hồ cảm nhận được sự lạ lùng nơi anh. Một kiểu lạ lùng rất khác với sự lạ lùng mà cô từng cảm nhận thấy. Đúng, Dương là một cô gái nhạy cảm, nhưng cô không đủ tinh tế, cũng không đủ trải nghiệm, và càng không đủ vốn liếng hiểu biết về Thanh để đoán xem anh suy tính những gì trong đầu.

Nó giống như một phần thất bại mà cô bắt đầu chấp nhận vậy. Nhưng không sao. Đó là một cuộc chiến của cô. Cuộc chiến mới bắt đầu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s