Uncategorized

Hai ngả lối về – chương 6

Chương 6:

2 ngả 4

Thùy An không biết mình có đắc tội với người đàn ông này không, nhưng cô linh cảm rằng anh ta đang gắt gao đuổi lấy cô, đằng sau mặt nạ hiền hòa kia.

Một bữa trưa ư? Hoàn toàn nằm ngoài ý muốn và kế hoạch của cô. Tất cả những gì bên tạp chí cô cần làm, đều đã làm, và mọi chuyện thì nên kết thúc ngay lập tức, thay vì việc anh ta bắt đầu dây dưa đi tìm cô. An không thích điều này. Cô từng được nhiều người theo đuổi nhưng không phải theo cái cách này. Không phải cái cách muốn tóm gọn cô trong tay, như thể cô từng thuộc về anh ta. Đúng thế, chính là cảm giác này. Cô cảm nhận được hành động của anh ta giống như muốn gợi mở điều gì đó đã từng là của cô. Như thể cô và anh biết nhau. Biết nhau từ rất lâu.

“Cô gọi đồ đi!”

“Anh ăn gì tôi ăn nấy là được rồi.” An liếc nhìn thực đơn, thật sự không quan tâm lắm. Dù sao đây cũng là nhà hàng Nhật Bản, mà đồ Nhật thì cô chỉ thích đồ ăn vặt và sushi.

“2 suất takoyaki sosu, 2 suất tempura, 2 suất sushi trứng cá hồi. Một dưa hấu ép, một legendee.” Anh nhìn cô, rồi đọc thực đơn một cách máy móc.

“Chà, anh có sở thích giống tôi đấy.” Thùy An ngạc nhiên vuốt tóc, dường như không thể tin nổi những thứ anh ta gọi, cô đều thích. “Chúng ta có quen biết nhau không?”

Vào thẳng vấn đề, Thùy An bắt chéo tay, đặt lên bàn và rướn người về phía trước, cẩn thận quan sát Thanh.

Sững người trước câu hỏi này, nhưng cũng rất nhanh, anh mỉm cười, khẽ đáp lại.

“Chẳng phải tôi và cô đang có quen biết nhau sao?”

“Không phải, ý tôi, trước đây, chúng ta có quen biết nhau không?”

“Tôi thấy cô giống một người quen của tôi thôi. Rất giống!”

“Anh định đem tôi thành vật thế thân à?” An nhướn mày, giọng nói đột ngột cao hơn một chút “Nếu thế thì thôi nhé.”

“Không, tôi chỉ muốn ngắm nhìn một người giống cô ấy mà thôi. Thức ăn lên rồi, cô thử xem.” Anh mỉm cười, người phục vụ đặt trước mặt hai người hai đĩa takoyaki rồi đi mất.

Cô chống đũa nhìn anh, rồi lắc đầu.

“Tôi nhớ rằng, bên cạnh anh còn có một cô gái giống hệt tôi.”

Đúng thế, Dương và Thùy An đều giống một nguyên mẫu đã chìm nghỉm dưới đất đen. Cha mẹ của Thùy An thật may mắn. Cùng hai con người ấy, giống nhau đến bất ngờ, trên một chuyến tàu và chỉ có một người sống sót. Đau đớn thay, người sống không phải là Thiên.

“Tôi vẫn thắc mắc về mục đích bữa ăn này. Anh cần gì ở tôi?”

“Tôi không thể mời cô với tư cách bạn bè sao?”

An dừng lại, suy nghĩ một chút. Cô không muốn làm phật lòng vị khách này, nhưng đồng thời cũng không muốn khiến anh ta suy nghĩ hay kì vọng quá nhiều, cho nên cô mỉm cười và chọn cách câm lặng. Sự câm lặng như nước đi cầm chừng này một lần nữa khiến Thanh cảm giác run rẩy và sợ hãi.

Trái ngược với Dương và trái ngược với những gì anh tưởng tượng, cô ấy giống hệt Thiên. Ngay cả cách chống đũa và im lặng. Anh thật sự rất muốn bứt sợi tóc của cô và bứt sợi tóc của em gái Thiên rồi đi xét nghiệm DNA, nhưng có vẻ như bất khả thi.

“Thực ra, tôi không nghĩ mối quan hệ của tôi và anh, ngài tổng giám đốc của M.E.Y.I đây là bạn bè.” Cô nghiêng người.

Và Thanh nghĩ anh nên ngừng gặp cô.

Bên cạnh cô làm anh ngạt thở, vì mỗi cử chỉ này thuộc về Thiên. À không, Thiên có phần mơ màng hơn, Thiên như kẻ lạc giữa dòng đời và vội vã từ bỏ thế giới, còn An, có vẻ như cô thật sự đang sống.

Họ im lặng và bữa ăn qua đi như thế. An không lúng túng nhưng Thanh thì khó xử. Anh băn khoăn và hoang mang trước sự lạnh lùng xa vời này của cô, và bắt đầu muốn tiến xa hơn một chút.

“Vậy cô nói rằng việc hợp tác với quý báo sẽ là với người khác sao?” anh nhíu mày trước nụ cười nhỏ nhắn trên gương mặt cô.

“Phải, hôm đó tôi chỉ thay cho một người bạn làm cùng thôi, nhiệm vụ của tôi vốn không phải là đi phỏng vấn.” An định thêm vài chữ kiểu như phỏng vấn doanh nhân nhưng sợ anh tự ái, nên lại nuốt phần cuối của câu vào bụng mình, rồi mỉm cười “Tuy nhiên, tôi có thể chắc chắn rằng người này sẽ rất tốt, làm việc vô cùng thành thục, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

“Cũng phải, tôi tin tưởng năng lực từ tạp chí của cô.” Trong vòng nửa giây, anh muốn bóp chết nụ cười của cô.

Rồi họ đứng lên, anh không để cô chia tiền và rồi chia tay trước cửa nhà hàng. Gần như đuối sức khi cố gắng bắt kịp cô, anh đứng lại và ngắm nhìn bóng dáng dần hòa vào dòng người của cô.

Vũ Thùy An.

“Nếu một ngày em chết, anh gặp người giống hệt em, anh sẽ yêu cô ấy chứ?”

“Chỉ khi đó là em thôi.”

Thanh đã trả lời như thế, ôm cô vào lòng và đặt cằm mình lên đầu cô. Nhưng kí ức mãi mãi tồn tại trong quá khứ, và chỉ quá khứ mà thôi.

“Tổng giám đốc, anh về rồi!” Dương bước ra đón anh và hồ hởi khi trên tay là một thùng giấy lớn.

Anh nhìn cô và thấy trong mắt cô lấp lánh ánh sáng.

“Hộp gì đây em?” anh nhìn chiếc hộp to và không khỏi băn khoăn.

“Em thấy trong phòng nhỏ của anh ở văn phòng có nhiều rác quá nên em đem bớt đi ạ.” Và cô cười rất rạng rỡ, trong kh gương mặt anh chợt biến sắc.

“Tôi có thể xem được chứ? Mang về văn phòng cho tôi.”

Dương tần ngần rồi đi theo anh. Quả thật, trong văn phòng anh có một căn phòng nhỏ cho anh nghỉ ở đây buổi tối, phòng trường hợp anh quá bận rộn với công việc. Và đúng là nó quá bừa bãi. Đặc biệt sau đêm qua, anh gần như đem xé tất những gì có thể xé được rồi rải ra đất. Sáng dậy, chán nản nhìn và định bụng sẽ để người đến dọn sau. Cho đến khi anh nhận ra những thứ anh xé vô tình lại là những mầu giấy của Thiên.

Đổ chiếc hộp giấy ra, anh quả thật thấy những mẩu giấy nhớ nhăn nhúm và rồi quyết định cất chỗ này vào một góc trong căn phòng kia.

“Dương, lần sau, trừ phi tôi yêu cầu, thì em đừng vào phòng nghỉ của tôi nữa!”

“Em hiểu, thưa tổng giám đốc.”

Dương mỉm cười, là thật sự cười.

Cô đã liếc qua rất nhiều mẩu giấy vụn nát ấy, đều có những dòng chữ nắn nót của cô gái tên Thiên kia.

“Nhớ uống thuốc!”

“Trời lạnh nhớ uống nước ấm!”

“Anh không được để tóc ướt đi ngủ!”

Toàn bộ, tất thảy đều là câu nhắc nhở kèm dấu chấm than mệnh lệnh và kiên quyết. Dương cảm tưởng mình nhìn được phần nào khác của Thiên, nhưng cô bị nhầm lẫn. Toàn bộ dòng chữ kia đều là anh nắn nót bắt chước nét chữ của Thiên mà viết cho chính mình trong suốt năm đầu tiên cô biến mất.

Thiên mãi mãi là một vết thương không lành nổi trong trái tim của Thanh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s