Hai ngả lối về – Chương 7

Chương 7:

2 ngả 5

“Anh rất yêu em sao?”

“Ừ, anh rất yêu em.”

“Vậy…” Thiên thở dài “Nếu như một ngày nào đó, em biến mất, anh sẽ sống làm sao?”

Anh không biết mình tìm được câu trả lời chưa. Cô ra đi, bỏ lại anh cô đơn đến mức nào? Anh không nhìn được bản thân, đào sâu trong trái tim mình, tầng tầng lớp lớp đều là hình ảnh của cô. Mỗi giây phút cùng cô, mỗi ngày anh đều tái hiện đến từng chút một, để không thể lãng quên. Anh không cho phép mình lãng quên, không thể quên được.

“Anh lạc lối rồi, e dẫn anh về đi!”

Anh thở dốc, và nặng nề nói. Anh không biết nữa, anh lạc thật rồi. Làm sao mà đi đúng đường, khi ánh sáng của anh không ở đây?

“Em dẫn anh về đi, Thiên!” nức nở và nghẹn ngào, anh khó thở trước những tấm hình giăng đầy trong phòng ngủ của mình. Kí ức của anh, tuổi trẻ của anh và linh hồn của anh, chôn chặt dưới nấm mồ của Thiên.

Thanh không phải kẻ nghiện rượu. Chỉ là thi thoảng, khi quá nhớ Thiên, anh sẽ tìm đến rượu mà thôi. Số lần thỉnh thoảng ấy, em gái anh dếm sơ sơ cũng khoảng mười lần trong tháng. Nhưng anh uống rất ít. Đủ để biết mình bắt đầu say và ngủ, và chìm vào mộng mị cùng nước mắt. Uống nhiều, đến mức bắt đầu không còn thấy say, đó là lúc anh thật sự lo sợ.

Anh lo sợ vô cùng, vì cảm giác trống rỗng khi không có cô ở bên.

Thùy An ngẩn người, rồi nhíu mày trước quyết định lạ lùng của mẹ cô.

“Mẹ nói gì cơ?”

“Mẹ muốn con sang Mỹ cùng mẹ.” bà gần như khẩn khoản, nắm lấy bàn tay cô và run rẩy.

“Mẹ à, sao tự dưng lại muốn con sang Mỹ? Mẹ biết con có công việc ở đây mà.” An mỉm cười, vỗ về và an ủi bà.

Bảy năm qua, vẫn luôn như thế, bà dường như lo sợ cô một lần nữa biến mất. Không trách bà được, cô cũng chỉ dịu dàng trấn an mẹ mình, rồi thật tâm an ủi. Cô biết, ký ức của cô trước đây biến mất hoàn toàn, vùng trắng xóa kia khiến bố mẹ bất an, nhưng cô không rời khỏi nhà, cô vẫn sống cùng bố mẹ mình, đôi khi quá vội vàng trong nghề báo, nhưng sau đó, cô vẫn trở về. Nhiều lúc cô thấy mình ích kỷ, nhưng…

“Mẹ à, có chuyện gì thế, nói con nghe!”

“Con sẽ không biến mất nữa đúng không, An?” bà gần như bật khóc.

“Con sẽ không.” An lắc đầu, rồi dụi vào lòng mẹ. “Con vẫn là con gái bé bỏng của mẹ mà.

Rồi bà ôm cô, nước mắt lăn dài trên gò má.

Cô làm sao mà biết được, sự thật và những nỗi đau kia cơ chứ. Cô làm sao mà biết được, vốn dĩ, cô không thuộc về ai cơ chứ. Thùy An là một cái tên đáng giá tới cỡ nào chứ!

Thùy An đôi khi hoài nghi chính mình. Cô có tham vọng của bản thân, nhưng dường như tham vọng đó không thuộc về lý tưởng của cô. Cô không thể giải thích bản thân mình, chỉ có thể lý giải hình như con người trước kia của cô rất khác, sau khi suýt chết một lần liền ý thức được mình phải sống ra sao.

Không ít lần cô muốn thử buông bỏ một chút, nhưng rõ ràng là không thể. Không phải vì không muốn, mà là vì không thể. Thùy An như thế, giống như là chính mình, lại giống như không phải.

Cắn bút một hồi, cô quyết định đứng lên và đi ra ngoài. Đâu phải lúc nào cũng cần vùi đầu vào việc đâu, cô đoán cô nên thư giãn.

Xách theo điện thoại và túi xách, Thùy An khổ sở. Nói cho cùng, gọi bạn đồng nghiệp vào lúc này thì chẳng tiện, mà gọi bạn thân thì chúng nó đều đề huề chồng con. Cô lại lắc đầu rồi dò tìm một quán pub trong nội thành.

Cuối cùng thì như chơi đùa cùng số phận, cô lại gặp anh ở chỗ đó.

Anh có chút ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của cô. Trượt mình ra khỏi những phần tối hoang sơ kia, anh chỉ còn có thể nhìn nụ cười của cô và cách cô xuất hiện. Váy màu xanh dịu dàng và một nụ cười nhuốm màu mỏi mệt. Không biết cô nói chuyện với ai, nhưng cách cô giao tiếp qua điện thoại, anh đoán là cô đang nói với một người bạn thân của cô.

Anh định lẩn mình vào trong đám đông, nhưng sau lại quyết định ngồi tại quầy, chờ đợi cô đến. và quả tình, cô ngồi sát cạnh anh.

“Không không, tớ đâu có chê cậu chồng con đề huề đâu…” An cười khanh khách, sau đó ra hiệu cho một ly Gin and Tonic “Tớ bảo là đột ngột muốn đi nên sợ làm phền cậu mà.”

“…”

“À à, chị Nhung á… không không…” rồi cô lại bật cười “Không hề, bịa chuyện quá mẹ trẻ ạ!”

Và rồi anh lắng nghe cô bật cười, vô thức, môi anh cũng kéo lên thành một nét cong hoàn hảo.

Đợi cô cúp máy và uống ngụm cocktail đầu tiên, anh mới quay sang chào hỏi.

“Lại gặp cô rồi, Thùy An.”

Cô còn ngạc nhiên hơn anh tưởng. Mắt cô mở to và nhìn anh như thể khó lòng mà tin được.

“A… chào anh, anh Thanh.”

Thoáng thấy sự bối rối trong mắt cô, anh mỉm cười dịu dàng hơn “Tôi không biết cô cũng đến pub.”

“Ừ thì… đôi khi hưởng lạc cũng là một công việc mà.”

Anh giật mình, nụ cười thu hồi lại thành một nét thẳng trên gương mặt. Anh nghe lầm? Không, không thể, câu nói đó, nó giống như là…

“Thiên, mấy hôm nay em ham chơi quá!”

“Đôi khi hưởng lạc cũng là một công việc mà anh…” Thiên nghiêng đầu, rồi thả mình vào vòng tay anh, nhắm mắt rồi mơ màng “Em chỉ thích hưởng thụ mãi thôi.”

“Câu nói đó cô học được từ đâu thế?” anh nhìn cô, chăm chú hơn lúc nãy rất nhiều.

Cảm nhận ánh mắt anh thay đổi, cô dửng dưng đáp lại.

“Nó xuất hiện trong đầu tôi. Tự nhiên lóe lên vậy.”

Rồi giữa họ tồn tại sự câm lặng vô hình.

“Tôi giống cô ấy lắm sao?” cô mở lời trước, khi hơi men có chút tác động, cô đột ngột tò mò.

“Phải, rất giống cô.”

“Cô ấy có từng muốn bốc hơi không? Muốn rũ bỏ nơi đây ý…” An hỏi lại, hơi mơ màng “Tôi từng nghĩ về cảnh tôi nằm trong căn phòng, nắng chiếu vào và tôi giơ tay lên, sau đó tôi sẽ biến mất.”

Thiên nằm trên giường, ánh nắng chiếu vào cô, cô giơ tay lên và Thanh cảm thấy cô như dần biến mất, hòa vào màu nắng và bay mãi, bay mãi.

“Nhưng đấy là khi tôi mới tỉnh dậy sau cơn mê triền miên. Tôi không nhớ gì cả, và có lẽ, có lẽ thôi, ừ thì chắc là tôi đánh mất chính tôi rồi.”

An thở dài, cô uống thêm một ly nữa rồi trả tiền.

“Để tôi mời cô.” Thanh ngăn cô lại, lấy trong ví mình ra rồi đặt lên qầy bar.

An không cản anh, cô gật đầu rồi hơi mỉm cười.

Gặp anh không phải là một điều gì dễ chịu hay thú vị, cô quen bọc mình với những mối quan hệ cố hữu, nhưng, nếu như là nhân duyên, cô cũng chẳng chạy trốn. Thanh ngỏ lời đưa cô về nhưng cô từ chối. Với cô, việc được một quý ông như anh đưa về rất ngột ngạt. Cho dù có đến cả chục lần khi đi công tác, cô được ưu ái, nhưng không phải như thế này.

“Cô thư ký của anh, Dương đúng không nhỉ.” An hỏi anh.

“Phải.”

“Cô ấy là một cô gái tốt, hơi bốc đồng một chút và tự tin thái quá, nhưng cô ấy là một cô gái tốt.”

“Nếu thích ai vì người đó tốt, thì hẳn tôi đã chọn những cô gái còn thuần khiết hơn.” Thanh nhếch cười.

Anh không thích Dương. Cô ta tự tin ngạo nghễ. Sẽ không sao nếu cô ấy quỷ quyệt, nhưng cô ta vẫn rất thanh thuẩn và ngây thơ, mơ mộng rằng chỉ vài thứ là có thể thu phục tất cả trong lòng bàn tay mình.

Đó là mẫu người ngu ngốc mà anh không muốn dây vào. Nhưng, anh không ghét bỏ cô gái ấy. Xét cho cùng, Dương cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s