Uncategorized

Hai ngả lối về – Chương 8

Chương 8:

2 ngả 7

Tuổi trẻ, tôi đánh mất nó khi tỉnh dậy, và làm lại cả cuộc đời quá khứ của tôi trong bảy năm. Và rồi, tôi biết mọi chuyện là dối trá.

Dương day day môi dưới, cảm xúc hỗn loạn và gần như điên cuồng. Anh đang ở cùng cô gái lạ kia, anh đang ở cùng cô ta. Dương nguyền rủa Thùy An, nguyền rủa anh và căm ghét An. Có điều, cô quên mất, cô không là gì của Thanh, cô không là gì để có quyền tra hỏi và ghen tuông cả.

Cho nên, cô phạm sai lầm, khi ngày hôm sau lại thẳng thừng tra hỏi anh đã ở đâu đêm qua.

“Giám đốc, hôm qua anh đi đâu vậy?” cô hỏi, cố nở một nụ cười rạng rỡ và mở to đôi mắt ngây thơ.

“Có việc gì không em?” Thanh nhíu mày, nhìn lên Dương rồi lại tập trung vào tài liệu trên máy tính.

“Em chỉ muốn biết anh ở đâu thôi mà, anh biết đấy, em quan tâm anh.”

“Ồ, nhưng tôi thì không, và em không có quyền hỏi sếp đã ở đâu, rất bất lịch sự đấy!” Thanh đáp lại rất dịu dàng, nhưng lời nói băng giá lại đâm vào tim Dương rất sâu, rất sâu.

Thanh có một sự trầm tư mà Dương không thể nào chạm tới, và Thùy An, cô có thể chạm tới nhưng cô không bước vào. Sự trầm tư của anh phẳng lặng và đen đặc, giống hệt trời đêm. Trong giây lát, qua cái nhìn của anh, Dương cảm thấy trái tim mình nứt vỡ. Sự khô lạnh của anh như gió mùa đông bắc, cô tê dại và linh hồn cô run rẩy, trái tim cô vỡ dần và vỡ dần.

Có điều, nếu như Dương gục ngã, cô đã không phải là cô. Cô muốn có anh, và cô sẽ có anh.

Thật không?

Nội tâm của cô rên rỉ và cô phớt lờ nó đi, âm ỉ trong đầu cô và làm cô choáng váng. Rồi giọng nói của Thanh giật cô trở về.

“Lịch làm việc của tôi hôm nay?”

“Dạ.”

Dương gật đầu, sau đó mở ipad và đọc lịch trình hôm nay.

An tỉnh dậy, trong cơn váng vất và mớ cảm xúc hỗn độn. Sự hỗn loạn trong đầu cô khiến cô kiệt sức và quyết định xin nghỉ một ngày.

Đêm qua, Thanh, cô, rượu và câu chuyện về một người đã chết.

Người đó có thể giống cô đến mức nào? Giống hệt cả cô và Dương ư? Quá đau đầu, An úp mặt vào gối và ấn nhẹ phần chóp.

Phải, cô có thể mường tượng ra sự trầm lặng và mơ hồ của Thiên, cô có thể thấu hiểu cảm xúc của Thiên, nhưng cô không biết… không biết Thiên có thật sự như cô không.

Tiếng gõ cửa vang lên, và An rên khẽ.

“Vào đi ạ!”

“Con sao rồi?” Mẹ cô bước vào và mang theo một cặp lồng cháo.

“Mẹ ạ?” cô mỉm cười, nằm nghiêng và nũng nịu “Con đau đầu nên con xin nghỉ rồi.”

“Cháo này con. Lần sau cấm có rượu chè lúc đêm nhé.” Mẹ cô mắng rồi nhìn An “Có cần mẹ bón cho không?”

“Mẹ, con 25 rồi, nhưng mẹ cứ bón đi!” An khúc khích cười và để mẹ cô bón cháo cho cô.

Cô thích sự thanh bình này. Dù rằng ký ức của cô là một vùng trắng xóa, cho dù cô chẳng còn gì ngoại trừ chính cô và gia đình nhỏ bé này, cô vẫn còn có sự thanh bình nho nhỏ này.

Thiếp đi rất lâu, tỉnh dậy lần hai đã là bốn giờ chiều, An thay đồ và ra ngoài phòng khách ngồi.

Cô đã mơ.

Chìm dưới biển, và nhìn chính mình chết. Cô đoán cô đã thấy Thiên khi cả hai cùng rơi xuống nước, cô đoán thế và hoang tưởng đó là chính mình. Chuyến tàu đó là định mệnh, nhấn chìm một lúc cuộc đời của cô, của Thiên, của Thanh và giờ, có lẽ là của Dương.

An bấm điều khiển cho qua chuyện và dừng lại ở kênh tin tức. Đập vào mắt cô là hình ảnh tập đoàn M.E.Y.I. Một cuộc họp bất chợt sao? Sao cô không biết điều này? Và lập tức phóng viên thông báo vội vã.

“Hiện tại, tình trạng của Tổng giám đốc M.E.Y.I Trần Quốc Thanh vẫn được giữ kín, chúng tôi sẽ đưa tin tức sớm nhất cho các bạn.”

An mở lớn mắt, sau đó vội vã lên phòng thay đồ. Mang áo lót vào và kéo thêm áo khoác. Cô chỉ kịp nói với mẹ rằng cô cần đi ngay lập tức trong khi dắt xe ra  khỏi cổng.

“Chị Nhung, tổng giám đốc Thanh ở viện nào? Vì sao vào viện?”

“…”

“Hiểu rồi, em đến đây.”

Cô đứng ngoài phòng bệnh của anh, chỉnh trang lại quần áo và đầu tóc, rồi mới gõ cửa ba lần.

“Vào đi!” giọng Thanh hơi khàn và An đẩy cửa vào.

Trước mặt cô là Dương và Thanh. Cô mỉm cười, lơ đãng nhìn quanh căn phòng rồi cất lời.

“Chào anh, nghe tin trên TV nên tôi đã đến đây ngay. Và quên mất mình phải mua quà cho anh.” Rồi cô quay sang nhìn Dương, như đang soi thấy chính mình “Chào cô, thư ký Dương, lâu rồi không gặp cô. Cô khỏe chứ?”

“Tôi khỏe, cảm ơn chị.” Gật đầu một cách máy móc, Dương lạnh lùng đáp.

Cô đột ngột rơi vào trạng thái bấn loạn khi nhìn thấy chính mình. Giống hoàn hảo, chắc chênh nhau hai phân, và đôi mắt.

Cô nhận ra, đôi mắt của cô không giống An.

Đôi mắt của An… chúng mờ đục hơn cô rất nhiều.

“Em không phiền cho tôi và An nói chuyện một chút chứ?” Thanh mở lời, dịu dàng nhìn Dương.

Sự dịu dàng chuẩn mực, An khẽ cười và Dương cũng khẽ cười. Nhói đau trong tâm khảm, nhưng Dương đáp dạ rồi ra ngoài nói chuyện với phóng viên. Phòng bệnh chỉ còn Thanh và An.

“Mới có một đêm, và một nửa ngày trôi qua, giờ thì anh nằm đây. Đã có chuyện gì vậy?”

“Tự nhiên lăn đùng ra ngất.” Anh cười “Tôi đã ngất suốt từ mười giờ sáng và đến gần ba giờ chiều.”

“Lao lực?”

“Ừ.”

Im lặng, nín thinh. Cô không biết khoảng lặng này có ý nghĩa gì không, và tim cô, nó không chua xót hay cay đắng hay lo lắng hay vồn vã. Cô đã lao đến đây bằng khát khao gì? Chính là muốn mình là người đầu tiên tiếp cận anh để làm một bài phỏng vấn đáng ăn khách.

Có điều, cô nghĩ cô hơi tàn nhẫn, và cô chọn cách câm lặng.

“Tôi đã mơ thấy chính tôi, hoặc mơ thấy Thiên. Tôi không biết, chúng tôi quá giống nhau.” Cô kéo ghế, ngồi xuống cạnh giường và mỉm cười “Một trong hai chúng tôi đã chết. Tôi đoán, tôi sẽ không thể ngủ ngon được nữa.”

“Thiên sẽ không căm ghét cô vì cô là người sống sót.”

“Sao anh biết?”

“Vì tôi biết.”

Tĩnh lặng.

“Tôi sắp sang Mỹ. Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi ngồi phỏng vấn anh, nhưng hơi tàn nhẫn nhỉ, khi anh đang ốm và tôi chỉ lo lắng về bài báo của mình.”

“Cô có thể gửi Email, chat Skype và gọi điện cho tôi.”

Im lặng.

“Phải rồi, coi như hôm nay, tôi đến để chào tạm biệt.”

“Tôi mới quen cô được vài ngày.”

Cô gật đầu, rồi đứng lên.

Sau khi cô ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại và bóng hình cô tan biến, Thanh mỉm cười, và nhẹ nhõm.

Cô ấy là Thiên.

Cô ấy thật sự là Thiên.

Dương chào An và nhìn cô biến mất khi cánh cửa thang máy khép lại. Thứ duy nhất cô nhìn thấy trong giây phút đó, là một nụ cười tuyệt đẹp của An, nụ cười thuộc về bản chất mà Dương không tài nào bắt chước được. Cô thở hắt ra, trở về phòng bênh và nhìn anh đọc sách.

“Năm tôi hai mốt, Thiên mười tám, cô ấy đã nói rằng tôi hãy cho cô ấy ba năm. Tôi đã đồng ý, và cô ấy không thể trở lại.” Thanh gập sách lại.

“Anh muốn nói gì?” Dương nhíu mày.

“Không có gì.” Thanh lắc đầu và mỉm cười.

Tuổi trẻ của anh, chôn vùi cùng Thiên.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s