Uncategorized

Hai ngả lối về – chương 9

Chương 9:

2 ngả chap 1

Cô vừa qua tuổi vồ lấy tình yêu, tuổi của cô không còn yêu đương cuồng nhiệt, không còn bối rối bởi cảm xúc của chính mình. Tuổi của cô, là tuổi để bắt đầu định hình suốt quãng đời về sau, cô cần gì và cô làm gì để lấy được thứ mình cần.

Vũ Thùy An là người phụ nữ lí trí đến kinh ngạc. Cô từ chối mọi điều mình muốn, cố gắng đạt lấy những thứ mình cần dù thật tâm không muốn và ngay sau đó, đi lấy những thứ mình muốn về.

Nhưng, quá khứ thì lại là một chuyện khác.

Nghề phóng viên mang đến cho cô một ân huệ rất lớn. Cô có những mối quan hệ rộng khắp và cô có đầu mối thông tin của riêng mình, nên chẳng khó khăn gì khi đi tìm một ngôi mộ im lìm ở nghĩa trang.

Cội nguồn từ một cô gái tên Thiên, nhân duyên lại bắt đầu tẽ ra làm ba hướng vô định.

Đứng trước mộ của cô gái này, An cảm thấy rất khó thở. Như thấy bản thân bị chìm xuống dưới cùng và dưới cùng của đáy biển vậy. Đặt bó hoa huệ trăng lên mộ, An ngồi xuống, hỏi thật khẽ.

“Tôi không mang nhang đi thắp cho cô. Đợi một ngày tôi về, tôi sẽ mang nhang và vàng mã đến. Ở nơi đó, có lạnh không? Có phải, tôi đã cướp đi cuộc sống của cô không?”

—o.0.o—

“Em đừng nói linh tinh!”

Thanh ôm lấy Thiên. Và anh không vui, trong khi cô bật cười.

“Em sẽ không chết đâu!” Cô đã nói như thế đấy.

Và bây giờ, anh lạc cô mãi mãi.

Thanh nhả khói thuốc rồi vùi điếu tàn vào chiếc gạt trên bàn. Trầm ngâm một hồi, anh nhìn lại thời gian ngắn ngủi vừa qua.

Đầu tiên là Dương. Đem thức tỉnh phần hoang mang trong ngay rồi ngay sau lại dập tắt.

Sau đó là An, và sự hỗn loạn cô đem đến.

Và bây giờ là sự hỗn loạn mà An mang đi.

Anh không chắc mình sẽ còn mở lòng, kể cả khi cô ấy có là Thiên, Thiên của anh, không gần đến thế. Thiên của anh, luôn lặng lẽ lẩn mình và biến mất. Thiên của anh, sẽ không đứng trước mặt anh và mỉm cười với tư thế của kẻ độc lập tự tin. Mà Thiên chỉ mỉm cười với sự hư hao mà cô có.

An là Thiên?

Hay đã từng là Thiên?

Anh không đoán nữa, nhưng chắc chắn, sự nhức nhối kia cũng chẳng thể ngủ yên khi cô một lần nữa biến mất.

Liệu có rời khỏi anh hay không lại là một việc khác.

Dương ngồi nhìn anh qua vài lần liếc bằng khóe mắt. Cô trốn mình sau máy tính và ánh mắt chỉ liếc lên rất nhanh.

Anh ngồi quay lưng về phía cô, đối mặt với tấm kính trong suốt ở tầng cao gần như là nhất tòa nhà.

Dương thở dài. Cô muốn có anh, cô thật sự muốn có anh.

Rút cục, đây cũng chỉ là câu chuyện tình thuần túy.

—o.0.o—

Dương quyết định tấn công anh, quyết định hành động theo ý thức và bản năng. Cô không giống như An hay Thiên, không thể tư lự trước tình yêu này mãi. Và Thanh nhận ra điều đó rất nhanh chóng. Cách cô quan tâm anh và xông xáo làm bất cứ thứ gì khiến anh vui lòng và mỉm cười là những minh chứng rõ rệt cho sự rượt đuổi này. Có điều, đấy là một sự rượt đuổi tuyệt vọng.

Thanh không nhìn Dương. Dương cảm nhận rõ điều ấy. Cái nhìn của anh xuyên qua cô, như thể nhìn về phía ai đó. Tìm tòi trong con người sâu thẳm của cô. Dương căm ghét cái nhìn đó. Nó khiến cô cảm thấy mình vô vọng. cơ hội nhỏ nhoi để anh nhìn cô dường như lùi về số không. Lẽ tất nhiên, cô không tài nào cam chịu điều đấy.

Có điều, cơ hội của cô, cơ hội cho cô, hình như đã mất.

Dương mang theo một hộp cơm trưa, với tất cả khả năng nấu nướng của mình, cô làm gấp đôi khẩu phần của mình lên và quyết tâm chia cho anh một nửa.

“Em làm cho cả anh nữa.” Dương cười khẽ, mắt trong veo, sáng rỡ.

Thanh đột ngột cảm thấy rất khó chịu, rất rất khó chịu trước đôi mắt trong trẻo đang nhìn anh. Anh chưa bao giờ thấy Thiên có đôi mắt như vậy. Thiên chưa bao giờ có thứ gì trog trẻo hay rõ ràng. Còn Dương… một bản sao của một thế giới khác. Anh đoán vậy.

“Cảm ơn em, nhưng hôm nay tội hẹn ăn trưa với em gái tôi rồi.” Thanh cười hòa nhã, lần này, cũng không nhìn vào cô nữa, tránh cho ánh nhìn của Dương làm anh cay đắng.

Cô hít thật sâu, rồi gật đầu.

“Vâng em hiểu.”

Rất nhỏ. Tiếng nói như rơi tõm vào thinh không, cam chịu cùng khổ sở. Nhưng anh nghe rất rõ. Cả sự đau đớn vang vọng trong đó, anh hoàn toàn có thể lắng nghe. Có điều không cách nào thấu hiểu.

“Xin lỗi em, tôi thật sự không thể yêu em.” Thanh lẳng lặng đáp lời, rồi sau đó xách cặp đứng lên, rời khỏi căn phòng.

Trang đang đợi. Cũng lâu rồi mới có thể ăn trưa với em gái, huống hồ, con bé sắp sang Mỹ. Đầu óc anh vô thức hướng về hình ảnh của An, rờ khỏi căn phòng và nói rằng cô sẽ đến vùng đất trong mơ kia.

Cảm giác như một lần nữa vuột mất Thiên khiến anh cực kì khó chịu, nhưng, đằng sau nỗi khó chịu ấy, còn là thứ cảm xúc nhẹ nhõm vô danh.

Em tự do, Thanh à, em thật sự tự do.

Câu nnois như ước vọng của Thiên thi thoảng ngân lên trong đầu anh, như thần chú, khiến anh luôn tin rằng Thiên thật sự tự do, không thuộc về anh.

Ngồi trước mặt em gái mình, anh chăm chú nhìn vào menu có vỏn vẹn vài món. Không cần nghĩ, Trang cũng biết anh trai mình lâm vào trạng thái mù mịt. Rất lâu rồi cô không thấy anh trai mình lúng túng, và lơ đễnh đến thế. Lần cuối cùng, là khi Thiên nói rằng sẽ lên tàu ra biển du lịch.

Trong mắt Thanh, hình thành nỗi nhớ.

“Anh đang thích ai à?” Trang tằng hắng.

Thanh ngẩng đầu lên, giật mình.

“Em nói gì?”

“Em hỏi anh đang thích ai à. Bộ dạng sầu đời của anh kiểu như nhớ ai đó vậy.”

Thanh khẽ cười. Nếu vậy thì chắc anh đang nhớ An.

“Em biết thư ký của anh là người giống hệt Thiên chứ?”

“Em biết.”

“Vậy em biết có một cô gái khác còn giống Thiên hơn cả những gì anh nghĩ chứ?”

“Cô gái khác?” Trang nheo mắt “Ai?”

“Vũ Thùy An.”

Trang tần ngần, rồi thở dài.

“Anh định yêu An như một bản sao của chị Thiên à?”

“Không. Anh thậm chí còn không biết đây có phải là tình yêu không.”

“Vậy đi tìm chị ấy đi. Để biết được thế nào là tình yêu.”

Đi tìm…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s