Hai ngả lối về – chương 10

Chương 10:

2 ngả 1

Thế giới bất tận, có điều, nó hình cầu.

An thở dài, cầm theo vé và hộ chiếu vào phòng chờ. Uể oải với đống giấy tờ mà cô phải giải quyết cho đến khuya hôm qua, trớ trêu hơn nữa là bữa tiệc chia tay trước đó. Cô uống không hề ít, thậm chí là đối tượng bị mời rượu liên tục.

“Đau đầu à con?” mẹ cô đặt tay lên trán cô ấn nhẹ.

“Dạ vâng, hôm qua con uống nhiều, lại còn phải thu xếp bàn giao công tác.”

An nói, nhẹ hẫng, giọng còn mang theo chút lè nhè.

“Có phải mẹ rất quá đáng khi bắt con rời Việt Nam không?”

“Mẹ luôn muốn tốt cho con thôi mà, sang đấy con sẽ học rồi làm phóng viên tiếp, sẽ không sao đâu mẹ.”

“Thật ra… không phải là vì con đâu, con gái.” Bà lầm bầm, rất nhỏ, nên những gì An nghe thấy chỉ như tiếng muỗi kêu, vo ve, vô nghĩa.

“Đặt cho anh chuyến bay đến Mỹ, khứ hồi, ba ngày.” Thanh tháo cà vạt, quăng lên ghế, rồi khoác nhanh áo vest vào “Chuyến gần nhất trong ngày.”

Dương ngẩn người, nhìn anh chuẩn bị rời xa cô. Siết tay rất chặt, cô kiên quyết lắc đầu.

“Không.”

“Hử?” Anh nhìn cô, ngạc nhiên trước sự cự tuyệt lạnh lùng này.

“Em nói là không. Tại sao anh không bao giờ nhìn em vậy? tại sao, ngay lúc này, khi anh nhờ em, anh cũng không thèm nhìn đến em vậy? Không phải em cũng như cô phóng viên kia sao? Em giống hệt chị Thiên, em thậm chí còn xinh đẹp và tươi tắn hơn, trên tất cả, em nguyện yêu anh hết mình.”

Anh tiến gần cô, thờ dài rồi kéo cô vào lòng mình. Cái ôm chặt, và để mặc cô khóc.

“Anh xin lỗi, thật sự xin lỗi. Cho dù có bao nhiêu lâu, anh cũng thực sự không thể yêu em được.”

“Tại sao? Em cũng giống Thiên mà.” Cô nức nở.

“Em là một cô gái tốt, em chưa trải qua thăng trầm cũng chưa từng mất mát. Và anh không nghĩ rằng tâm hồn chúng ta đồng điệu. Anh xin lỗi.”

Và Dương im lặng, thổn thức trên vai anh.

“Anh sẽ đi chuyến vào 2h sáng mai. Em đã đặt vé rồi.” Dương gạt nước mắt, hốc mắt đỏ hoe và cố nở nụ cười.

“Cảm ơn em.”

“Giám đốc, em muốn xin nghỉ…” chần chừ một lúc, cô nói khẽ.

Anh không bất ngờ, chỉ lẳng lặng gật đầu.

“Anh sẽ viết thư giới thiệu em đến công ty khác.”

“Em cảm ơn.”

Dừng một chút, cô quyết định, nói thật nhanh.

“Chúc anh hạnh phúc.”

“Cảm ơn em. Một lần nữa.”

—o.0.o—

Thùy An thở không ra hơi, ngã vật lên chiếc giường của mình. Gần hai chục tiếng trên bầu trời, lưng cô cũng sắp gãy. Chưa kể hơi men vẫn còn chuếnh choáng trong đầu. Vừa nằm giường, vừa lôi laptop ra. Mới mở máy, truy cập mạng, đã thấy một đống email gửi về.

Toàn bộ đều là những email kỳ quặc. Với những chủ đề kì quặc.

“Cô tin rằng cô là Thùy An?”

“Cô tin rằng Thiên không phải cô?”

Và những thông điệp liên quan.

Thùy An là phóng viên, cô từng học đủ để biết phải nghi ngờ và tin tưởng. Nhưng đối với quá khứ, cô luôn có những định kiến nhất định. Mảng kí ức trắng xóa. Không hiểu sao cô vẫn luôn luôn muốn chôn vùi, không bao giờ khát khao đào xới.

Kể cả những email kia cũng chẳng làm cô lay động. Cô biết rằng sức mạnh của thông tin vô cùng ghê gớm, lòng tò mò của con người lại là một cái bẫy trắc trở, nên lặng lẽ đem xóa toàn bộ số mail đi.

Quá khứ thì có làm sao, huống hồ, trái tim cô mỗi lần muốn đi tìm quá khứ đều quặn đau.

Tiếng gõ cửa vang lên, mẹ cô bước vào.

“Con khỏe hơn chưa?”

“Con ngủ một chút sẽ khỏe thôi mẹ ạ.” Cô cười dịu dàng, rồi che miệng ngáp.

“Vậy con ngủ đi, chiều nay, mẹ con mình đi mua sắm một chút.”

“Vâng ạ.”

Mẹ cô đóng cửa, cô mới mở lại email của mình. Rồi ngạc nhiên khi nhìn thấy lời nhắn của Thanh.

“Tôi sẽ sang Mỹ, cô gửi cho tôi địa chỉ.”

Chần chừ nhìn dòng chữ, hay tiếng “Quá khứ” vang lên trong đầu cô. Vì sao anh ta phải tìm cô? Vì giống Thiên sao?

Hay…

Thâm tâm cô gào thét.

Vì cô là Thiên?

Cô lờ mờ nhận ra kể từ khi đi thăm mộ Thiên. Đau buồn thay, cô sợ rằng đó là sự thật.

An không trả lời thư của anh. Đột nhiên cảm thấy có rất nhiều điều không đúng.

Tại sao anh lại phải xuất hiện trước mặt cô?

Anh lấy tư cách gì để đuổi theo cô?

Đây thậm chí còn chưa phải tình yêu. Giống như rượt đuổi bóng ma của quá khứ. Bóng ma đấy, thậm chí còn khuyết thiếu.

Thanh đã dày vò mình suốt tám năm, cho đến khi có ánh sáng len lỏi vào cuộc đời anh, thì ánh sáng đó lại mờ nhạt và hư ảo đến đau lòng. Bi thương ấy nào phải ai cũng hiểu.

Đuổi theo thứ ánh sáng tưởng chừng là vĩnh hằng, cuối cùng là mộng ảo, thật sự đau lòng. Có điều, anh không muốn rũ bỏ, cũng không muốn một lần nữa tuột tay. Bất chấp An có thật sự là Thiên hay không.

An cuộn mình trong chăn, trong đầu lóe lên hàng ngàn ý nghĩ.

Nếu cô là Thiên, nếu như cô thật sự là Thiên, mọi chuyện sẽ ra sao…?

—o.0.o—

Tối hôm đó, cô xuống nhà ăn với gươg mặt hốc hác. Mẹ đặt trước mặt cô vài lát bánh mì, thịt nguội, trứng và cốc sữa nóng.

“Con ăn đi! Mẹ chưa mua được nhiều thứ, ăn tạm một chút rồi sẽ đi ăn BBQ hoặc pizza.”

Cô gật đầu, uống ngụm sữa, rồi vô thức buột miệng.

“Mẹ có biết cô gái nào tên Thiên không?”

Và cô nghe tiếng đĩa rơi xuống, vỡ choang. Bà quay lại nhìn cô, gương mặt xám ngoét, sợ hãi.

“Con nói gì vậy?”

“Dạ không, không có gì.” An lắc đầu, nở một nụ cười rất buồn.

Có những thứ, thật sự không cần phải xác nhận. Có những thứ, không cần phải đào xới. Có những thứ, chỉ cần sượt qua, đã lộ rõ bản chất bên trong. Như thân phận thật sự của cô vậy.

Có điều, ở cái tuổi hai mươi nhăm, biết được quá khứ không phải là gì to tát, cũng không ấu trĩ đến phát điên mà lồng lộn với việc bị lừa dối rồi đùng đùng bỏ đi. An chỉ đành lòng chấp nhận một sự thật cay đắng và đau đớn rằng: cô đã vô tình lẫn cố tình lãng quên gia đình ruột thịt của cô.

“Con ăn xong rồi, con về phòng mình đây. Cũng không cần gọi đồ ăn đâu mẹ ạ.”

“An…” bà run rẩy nói theo, sau đó nhìn con gái mình lên lầu, trong lòng dậy sóng, cùng đau đớn.

Tội nghiệt của bà, bà thật sự không muốn thừa nhận.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s