Uncategorized

Hai ngả lối về – chương 11

Chương 11:

2 ngả 6

“An, mẹ có chuyện muốn nói.”

“Mẹ à, để mai nói đi.” Cô nói vọng ra, thực sự cô cần có thời gian để chấp nhận sự thật này.

“Để đến mai, mẹ sẽ không chịu được.” giọng bà đôi phần run rẩy.

Và An lật đật mở cửa cho bà.

“Vâng, con nghe đây.”

Ngày tàu chìm, cách đây tám năm.

“Không, không, con em không thể chết được, con gái chúng ta không thể chết được. Anh ơi, nó không thể chết.” bà bật khóc nức nở trước cái xác lạnh ngắt của con gái mình. Vệt máu khô đọng trên cỏ con bà càng làm lòng bà quặn thắt, đau đớn đến điên loạn.

Giống như bấu víu vào một chiếc phao cứu sinh đã bị gặm nát. Giống như việc trèo lên ngọn cây duy nhất và ở dưới là bầy sư tử. Bà cảm thấy mình đang chết dần, chết dần.

Rồi cái cáng đẩy qua, gương mặt giống hệt con gái bà, thoi thóp thở. Lúc ấy, không có ai là thân nhân của cô gái trẻ.

Mù quáng chạy theo thân xác và hình hài giống hệt con gái bà. Bà bám theo chiếc xe cứu thương và lết trên mặt đất, mặc kệ sự can ngăn của người chồng.

“Anh ơi, con em, nó thật sự là con em. Anh ơi, An còn sống, con gái cúng ta còn sống.”

Phòng cấp cứu sáng đèn, trong cùng một bệnh viện, sặc mùi khử trùng, một cô gái trẻ được phẫu thuật, một cô gái trẻ khác, lại bị chìm nghỉm dưới lòng đất đen.

Bà tự tay đâm vào người mình, và đâm cho đến khi những vết thương không kịp liền sẹo, máu cồng máu, vết thương tan chảy, và chồng bà, vì thương vợ, đã quyết định đánh tráo kết quả ADN.

“Mẹ biết đó là tội nghiệt. Con đã không tỉnh dậy suốt ba tháng trời. Con nằm bất động và ngủ say như chết.” bà bật khóc “Mẹ đã tưởng sẽ mất con lần nữa.”

An im lặng, rất lâu.

“Mẹ, mẹ đã bao giờ đi thăm mộ con gái ruột của mẹ chưa?”

Sự lặng thinh chao đảo. Thế giới như tối sầm và tất cả như sụp đổ. Bà gật đầu.

“Rất nhiều lần.”

“Mẹ, con muốn gặp bố mẹ ruột của con.”

“An…”

“Và con vẫn muốn làm con gái của bố mẹ. Hãy cứ để con sống thay An, và thay cô ấy báo hiếu bố mẹ.”

—o.0.o—

An không nóng lòng đi gặp bố mẹ ruột của mình. Cô biết cô đang bất hiếu. Gập máy tính lại và rời khỏi thư viện. Cô giật mình khi thấy anh ở cửa.

“Giám đốc Thanh.” Môi cô mấp máy và cô thấy anh mỉm cười.

“Lâu rồi không gặp em.”

Cô và anh ra Starbuck gần đó, vắt chân lên ghế, cô nghiêng đầu nhìn anh đánh giá.

“Tôi không quen bị đánh giá.” Anh mỉm cười, nỗ lực để không siết lấy cô trong lòng mình.

“Tôi chỉ tò mò thôi. Sao anh biết chỗ này?”

“Tôi dò hỏi đồng nghiệp cũ của em.” Anh mỉm cười.

“Sao anh lại tìm tôi?”

“Có vài điều tôi muốn xác định.”

Cô nhìn anh nghi ngờ và cảnh giác.

“Về tình cảm của tôi.” Và anh thấy cô thở phào.

“Vậy à?”

“Và về cả sự thật thân phận em nữa.” Và anh thấy trong mắt cô hoảng loạn.

Anh biết cô đã biết. Anh biết, cô đã biết rất rõ. Có điều, biết là một chuyện, chấp nhận nó, nhớ về nó, và yêu anh, lại là một chuyện khác.

“Tôi không yêu anh…” cô nói khẽ. Rất khẽ.

Giống như… giống như nước chảy nhẹ vào ngày giông tố, tiếng nước chảy bị át đi bởi tiếng mưa rơi. Nhưng anh nghe rất rõ.

“Trước đây… tôi có yêu anh sao?”

Thiên!

Anh không đáp, rút trong túi bao thuốc rồi châm lửa. Mặt cô không biến sắc, cũng không sặc sụa ho trước khói thuốc cay nồng. Cô thản nhiên nhìn anh, cũng thản nhiên chờ đợi câu trả lời.

Anh dụi mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn. Sau đó đứng lên.

“Tôi chỉ ở đây có ba ngày thôi, sau đó phải về M.E.Y.I.”

“Tôi biết.”

“Tôi sẽ kể tất cả mọi chuyện cho em, về em, và về chúng ta.”

“Điều kiện là gì?” cô hỏi.

“Em thật ra vẫn thế…” anh mỉm cười, vô thức chạm vào lọn tóc của cô, cầm lên rồi hôn nhẹ “Điều kiện rất đơn giản, em trở về gặp hai bác.”

“Chỉ thế thôi sao?”

“Ừ, chỉ thế thôi.”

Cô cắn môi, rồi bỡ ngỡ khi môi anh chạm vào môi cô.

Rùng mình.

Và anh bật cười.

“Em vẫn thế, thật sự vẫn thế.”

Cô chạm vào môi mình, dằn lòng khi nghĩ về cái chạm thoảng qua như gió. Cảm xúc không xáo trộn, nhưng mù mờ trong khoảng trắng xóa kia, hiện lên những hình ảnh hết sức rời rạc, cũng hết sức nhạt nhòa.

Cô có thật sự từng yêu ai đó?

Thùy An không tưởng tượng nổi cô đã từng yêu. Càng không tưởng tượng nổi cô yêu một người như Thanh. Giống như đá gặp đá, khô khốc, vô tình vậy.

Yêu?

Cô đau tim khi nghĩ về nó. Dứt mình ra khỏi sự lúng túng này, cô trở về nhà, và quyết định hỏi mẹ cô nên làm gì. Và liệu, bà có chấp nhận cho những quyết định sau cuối của cô không.

Cô đánh mất tuổi thơ, không có nghĩa tuổi trẻ của cô cũng trắng xóa.

Tám năm qua, đối với bố mẹ hiện tại, cô thật sự rất yêu kính và trân trọng họ.

Và nỗi sợ mơ hồ thoáng qua.

Nếu như, bố mẹ ruột của cô không khiến cô hạnh phúc đến thế, cô sẽ ra sao?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s