Uncategorized

Hai ngả lối về – chương 12

Chương 12:

2 ngả 4

Cô không nghĩ cô sẽ liên lạc đến một người không liên quan. Nhưng ngay khi tiếng chuông vang lên và đầu dây bên kia nhấc máy, An biết mình không thể rút lui được nữa.

“Alo!” giọng Dương ngờ vực xen đề phòng, còn An lại thở dài.

“Xin chào, em là Dương phải không?”

“Vâng, cho hỏi chị là ai ạ?”

“Tôi là An, Vũ Thùy An.”

Dương im lặng, một hồi rồi mới nói tiếp.

“Dạ vâng, chị có việc gì sao ạ?”

“À ừ… Dương có thể cho tôi một cuộc hẹn không? Hai ngày nữa tôi về Việt Nam, tôi muốn gặp em.”

Dương không biết vì cớ gì mà một cô gái có tất cả những thứ mà cô thèm khát lại gọi điện cho cô. Cô càng không hiểu có chuyện gì mà chị ta lại muốn gặp cô. Khó chịu hơn nữa, trong giọng nói của chị ta còn muôn phần khó xử. Khó xử? Dương cười khảy. Đã có sự theo đuổi của anh, thì còn cần gì để mà khó xử? Nhưng cô vẫn chấp nhận gặp một tình địch không chính thức.

Ngày hẹn.

Dương biết bản thân mình và An rất giống nhau, nên cô tự làm cho mình thật nổi bật. Trang điểm sắc nét, màu son tô đậm, ngay cả váy cũng trở nên chói mắt. Cho đến lúc nhìn thấy An mặc sơ mi quần âu ngồi trong quán café, lòng Dương trở nên đắc ý. Niềm đắc ý nhỏ nhoi xẹt qua, vì ngay lúc này cô nổi bật hơn người con gái ấy.

“Chị đến sớm quá!”

Dương cất tiếng, gỡ kính râm và cài lên mái tóc nâu óng.

“Xin lỗi vì đã phiền em, em gọi gì không?”

Dương lật sơ qua menu, rồi gọi một cốc espresso.

“Chị có việc hẹn tôi, nên tôi thấy lạ. Có chuyện gì gấp lắm sao?” Dương khoanh tay, tựa vào thành ghế phía sau, bắt đầu một cách thẳng thừng.

“Em đã bao giờ ra mộ của cô gái tên Thiên chưa?” An cũng không mấy bất ngờ, vào thẳng câu chuyện.

“Rồi.”

Dương nhướn mày, hoàn toàn không hiểu nổi câu hỏi này mang ý nghĩa gì.

An im lặng, gõ tay lên mặt bàn gỗ, cô tư lự rồi tiếp tục.

“Em yêu Thanh không?”

Dương ngỡ ngàng, mắt mở to rồi hít thật sâu.

“Có. Rất yêu.”

“Vậy… nếu như Thiên chết đi một lần nữa, liệu em có chấp nhận làm thế thân?” An nghiêng đầu, nụ cười rất dịu dàng, ánh nhìn cũng rất dịu dàng. Có điều, như thể nhìn xuyên qua Dương, làm cô gái trẻ không khỏi rùng mình.

“Ý chị là sao?”

“Ý chị là em có chấp nhận làm thế thân để ở bên Thanh suốt đời không?”

Dương chưa bao giờ gặp Thiên. Cũng chưa bao giờ nghe ai kể về Thiên, nhưng linh cảm của cô kêu gào mãnh liệt, rằng cô gái này đích thực là Thiên. Là Thiên của riêng mình Thanh, và là Thiên của một thời thương nhớ.

“Chị là…?”

Và An mỉm cười.

“Tôi về trước đây, em cho tôi biết câu trả lời sau nhé.”

—o.0.o—

An nằm trên ghế sofa, thực ra cô nửa nằm, chân và lưng cô trên ghế, phần người còn lại cô thoãi mình xuống dưới đất, nhìn ngược mọi thứ, bằng chính đôi mắt này, rồi khe khẽ hát.

Cô muốn suy nghĩ, thật sự muốn suy nghĩ.

Quá khứ của cô, từ màu trắng xóa, nay hóa thành đen đặc. Cảm giác bị nhấn chìm trong vũng lầy khiến cô không đủ sức để vùng vẫy, lại càng không thể cầu cứu ai. Và còn Thanh… Cô ngừng ngân nga khi nghĩ về anh.

Anh thực sự đã mất cô, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Hay nên nói, anh mất Thiên. Cô là Thiên, có điều, ngay cả ký ức nhỏ nhặt nhất về anh cũng không có. Đau buồn hơn, con tim cô không hề rung động, cũng không day dứt trước anh.

Nếu có, thì chỉ là một phần nhỏ ngưỡng mộ người đàn ông trẻ tuổi hào hoa mà thôi.

Ám ảnh…

Không, An thậm chí còn không nghĩ về anh để mà ám ảnh.

Cô đứng dậy, đi tìm mẹ mình rồi khi thấy bà trong bếp, cô thừ người.

“Mẹ!”

“Con à?”

Bà quay lại, nhìn cô, quầng mắt thâm lại, cô xót xa nhìn bà.

“Mẹ không gọi con là An nữa sao?”

Bà luôn luôn, luôn luôn gọi cô là An. Giờ thì cô đã hiểu vì sao. Chỉ đơn giản là lời khẳng định vô vọng về sự tồn tại của đứa con gái đã chết.

Bà lắc đầu.

“Mẹ, mẹ kể cho con về An đi, cô ấy là người thế nào?”

“An không phải người tốt, nó không tốt như con, nhưng lại là tất cả của mẹ và bố con. À, phải là bố của An.”

Cô ngồi xuống ghế cạnh bàn ăn, và bà ngồi đối diện cô. Vuốt mai tóc của cô, bà cười rất hiền.

“Con giống hệt nó, giống đến mức mẹ đã thiết tha điên dại van cầu bố để đưa con về. Bao giờ con về thăm bố mẹ ruột, mẹ sẽ đi cùng và quỳ xuống tạ lỗi họ.”

“Mẹ à, con muốn nghe về con gái của mẹ, những chuyện khác, hãy để sau đi…”

“À thì… nó thật sự đã từng rất ngoan…”

An im lặng. Phải là Thiên im lặng. An qua câu chuyện của mẹ cô lờ mờ hiện lên trong trí óc cô. Một cô gái bốc đồng và hoang dã. Một cô gái dại dột lăn vào những câu chuyện trải đời quá sớm. Ở cái tuổi mười tám, bước lên con tàu hôm đó, là để trốn nhà đi chơi. Có điều, cái kết lại quá tang thương.

Cô ôm lấy mẹ nuôi của mình, để bà run rẩy. Những cơn run rẩy lặng câm và sự xót xa vô tận của bà khiến cô nghĩ rất nhiều.

Liệu, khi gặp lại, bố mẹ ruột sẽ phản ứng thế nào? Và cô, sẽ phản ứng thế nào khi tim gan cứ quặn thắt vì tội lỗi đã phủi đi quá khứ?

“Mẹ à, mai cả nhà ta đi đến nhà bố mẹ ruột con, và đi thăm mộ An nhé.”

Thanh mỉm cười. Ly rượu trên tay rơi xuống đất vỡ tan. Anh biết rằng, đế lúc anh rời bỏ mộng mị của mình. Thoát khỏi bóng tối phủ sương mù, cảm giác này, giống như được sống.

Tám năm qua, tuổi trẻ của anh chôn vùi.

Hai mươi tám tuổi, thực sự tuổi trẻ của anh mới bắt đầu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s