Hai ngả lối về – chương cuối

Chương 13: (Chương cuối)

2 ngả 7

Thiên quỳ xuống trước mặt cha mẹ. Cô thật sự biết ơn cảm giác này. Là cảm giác hạnh phúc vỡ òa. Tất cả ký ức cô không cần, nhưng cô biết cô đã trở về đúng chỗ. Trái tim cô không sai, nó nở hoa và rạng rỡ, đập đến diên cuồng.

Thì ra, thương nhớ là một cảm giác hạnh phúc dường này.

Trở về thế giới của mình, trong lòng biển dịu dàng và bao dung. Được gọi là nhà, thì ra là như thế. Không phải sự gượng gạo mơ hồ gợn lên trong tim nữa, mà là sự thuần khiết duy nhất và không nghi ngại.

Cô mặc kệ cái gì là quá khứ, cái gì là tương lai. Thứ cô có, duy nhất cô có chỉ là hiện tại đang bày ra trước mắt mà thôi.

Một nhà ba người ôm nhau khóc đến nức nở. Người đứng ngoài, nhìn vào, cảm thấy nửa bi ai nửa hạnh phúc. Bi ai cho hai người mất con mãi mãi, hạnh phúc cho đứa trẻ có thể trở về.

Cô thu tay vào lòng, ngồi khoanh chân nhìn anh và mỉm cười.

“Lá thư nặc danh là anh gửi cho em sao?”

“Nặc danh nào?” anh hỏ lại, có chút ngờ ngợ.

“Mấy cái mail hé mở về thân phận của em ý.” Kể từ khi cô nghe toàn bộ câu chuyên giữa mình và anh, cô đổi cách xưng hô.

“Mail nặc danh?” anh ngẫm nghĩ một hồi, rồi khẽ cười “Anh nghĩ là anh biết người gửi. sau này, đám cưới của chúng ta, anh sẽ đưa cậu ta đến tạ lỗi với em.”

Cô sững lại. Hành động trở nên khô cứng. Cảm giác như nước rút trong cơ thể khiến đôi môi cô trở nên khô và khoang miệng đột nhiên đắng ngắt.

“Đám cưới?”

“Phải.” anh lúng túng trước phản ứng của cô, thật sự không cầu mong cô sẽ cắt đứt mối quan hệ này.

Ngay từ đầu, ngay từ đầu, Thiên đã không là của anh.

Cho dù cô có nằm trong lòng anh và nói rằng cô thuộc về anh.

Cho dù cô có nói rằng cô yêu anh.

Thì sự tàn nhẫn tuyệt tình nơi Thiên, anh thấu hiểu. Cô tuyệt tình đến mức có thể dứt bỏ anh mà bay nhảy trong ba năm. Và ba năm đó, anh tưởng chừng như mất cô mãi mãi.

Còn bây giờ… Thiên của anh dừng mơ mộng. cái khoảng lặng trong đôi mắt cô thay bằng hoài bão và ước mơ. Hoài bão và ước mơ đó, còn choán chỗ nhiều hơn cả anh.

“Anh à… cho em ba năm được không?”

Anh biết, biết cô sẽ nói câu này. Đau lòng thay, anh không thể làm gì khác.

“Anh ôm em được không?”

Cô gật đầu. và khi ghì chặt cô trong tay, anh nói rất nhỏ.

“Ngày trước, trước khi em rời bỏ anh, em cũng nói câu này. Em nói xem, anh phải làm sao? Thiên, em có yêu anh không?”

Khi cô tiễn anh ra sân bay, cô đã ôm anh rất chặt và nói rằng cô sẽ đợi anh về.

Sau ngày hôm đấy, Thiên luôn tự hỏi liệu có công bằng cho cô và cho anh không, khi cô tiếp tục đi tìm tự do. Cô mải miết đi trên một con đường không có hình bóng của anh, trong khi anh đặt cô vào mọi kế hoạch của đời mình. Nhưng cái cô nhận được, chỉ là sự im lặng của không gian mà thôi.

Và ngày hôm sau, cô lại tìm gặp Dương.

“Như thế có công bằng không?” Thiên khuấy cốc nước chanh, hỏi lại đầy mơ hồ.

“Chị biết tôi muốn làm gì không? Tạt nước vào mặt chị.” Dương nhếch cười, rồi đáp trả hẳn học.

“Vậy à? Chắc tôi đáng bị thế.”

“Chị không yêu Thanh thật sao?”

“Tim tôi không đập nhanh khi ở cạnh anh ấy.”

“Vậy thì chị biết người thiệt thòi nhất là ai không? Là tôi.” Dương hất tóc, cảm giác như thể cô có thể đánh Thiên ngay lúc đó “Tôi đã từ bỏ chỉ vì anh ấy đã nói anh ấy không thể yêu tôi.”

“và?” An nhíu mày.

“Tôi không đặt anh ấy vào tay chị, anh ấy tự đặt mình vào tay chị để chị nhào nặn. Nếu như sau vài tháng không thể yêu được anh ấy, chị từ bỏ chưa muộn mà. Cả hai chúng tôi đều đã thử rồi.”

An bắt đầu viết nhật ký. Cô dường như sống bù cho những năm mài đũng quần trên ghế nhà trường, sau lại lao đi kiếm kế sinh nhai mà lãng quên cả một thời tuổi xuân của con gái. Nếu có thể, cô thích ghi lại khoảnh khắc của mình nhiều hơn chút nữa.

Và, ngày nào cô cũng bắt đầu bằng một câu muôn thuở.

“Ngày hôm nay, Thanh nhắn tin hỏi mình yêu anh chưa.”

“Em sẽ đợi anh về.” Cô mỉm cười, ôm lấy anh rất chặt.

“Không đi cùng anh sao?”

“Em chưa yêu anh mà.” Cô bật cười.

“Vậy à, được rồi, khi sang đấy, anh sẽ lại nhắn tin về.”

Tối hôm đó, câu đầu tiên cô viết trong nhật ký của mình, là một câu khác.

“Em muốn anh gọi điện và hỏi em có muốn làm vợ anh không.”

The End

À không, chưa thể kết thúc. Đây là một câu chuyện buồn, nên hãy để nó kết thúc một cách khác.

Khi cô viết xong dòng đó, đóng quyển nhật ký lại, và ngủ một giấc thật sâu.

Ngày hôm sau, cô tỉnh lại, cô mất đi cả thế giới của mình. Anh biến mất. Thế giới của cô thật sự đi vào vùng tự do đến hoảng loạn. Cô mới chỉ tìm thấy anh, tìm thấy hình hài mình giữa đời sống thật. Rồi đột ngột, cô cũng như anh, đánh rơi giấc mộng của mình vào khoảnh khắc đẹp nhất và viên mãn nhất.

Ba năm sau.

Điện thoại của cô reo lên.

Số lạ gọi đến, Thiên nhíu mày nhấn nghe.

“Alo?”

“Alo, anh đã cho em ba năm rồi. Em đồng ý lấy anh chứ?”

Hết.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s