[Lala Scadey] Chuyện của họ – chương 13

Chương 13:

11

Lala cân nhắc giữa việc thể hiện mình là vợ của anh và việc mình lờ đi trước tình cảnh oái oăm này. Cô không muốn chuốc phiền toái, nhưng tạo cho Sibel cảm giác bị bỏ rơi, bởi cha của cậu bé sao? Lala e rằng mình không làm được. Cô đang trong tình huống tiến thoái lưỡng nan, và nói dối, chắc là cách duy nhất để giải quyết vấn đề.

“Đừng lo, Sibel! Cha con đang bận đi làm mà, chúng mình đừng nên làm phiền cha con, được không?”

Sibel nhìn dì mình ngờ vực, rồi lại nhìn cha mình.

“Chúng ta đi chào cha con, nhé!” Lala cẩn thận hỏi lại, nếu như vậy, đứa trẻ có thể tin tưởng cô một chút.

“Dạ vâng.”

Cô dẫn nó đến trước mặt kẻ-đang-sững-sờ-trước-những-gì-diễn-ra, và mỉm cười.

“Scadey, cô Rebecca, hai người đang đi làm sao?” và ánh mắt của cô hướng về Scadey mang rõ hàm ý: liệu hồn mà nói phải đi.

“Phải, cô và thằng nhóc ở đây làm gì?” Scadey rùng mình, trong tâm tưởng thôi, anh cầu mong thế.

“Chào cô, thiếu phu nhân.” Rebecca cười khảy, cánh tay cuốn chặt lấy tay phải của Scadey.

Anh muốn đỡ trán, sau cùng vẫn hằn học hỏi cô.

“Cô và đứa trẻ làm gì ở đây? Theo dõi tôi?”

Một nụ cười khinh khỉnh đặt trên môi Lala. Theo dõi? Ai? Cô? Theo dõi anh? Nực cười nhất rồi đấy. Lala nắm tay Sibel đẩy đứa bé ra phía trước, chỉnh lại nụ cười của mình rồi thong thả lắc đầu.

“Không, tôi dẫn Sibel đi mua sách, phòng trường hợp tôi không ở cạnh thằng bé liên tục được. Sibel, chào cha và chào cô Rebecca đi con.”

Trái tim anh vỡ vụn dưới nụ cười của cô, nhưng Scadey vẫn đứng vững, nhíu mày trước tiếng chào non nớt của đứa trẻ. Và vẫn đứng vững trước cái nhìn nửa vời của cô. Lala vừa khiến anh bẽ bàng, lại vừa khiến anh bực bội. Không phải lúc nào cũng có người có thể cười khinh khỉnh nhìn anh. Và không phải lúc nào người đó vẫn có thể an bình rời khỏi. Scadey sẵn sàng giẫm nát kẻ coi thường mình, nhưng với cô gái này, anh nhún nhường cô trong vô thức.

Điều đấy là Rebecca chột dạ.

Sự ưu ái vô hình của anh dành cho người con gái tên Lala khiến cho chính cô cũng phải nhướn mày. Và đâu đó trong thâm tâm trở nên sợ hãi. Scadey không phải là kẻ tiểu nhân, nhưng là một gã phản diện chuẩn mực và cô vô tình đối đầu với anh, trong nửa giây ngắn ngủi.

Cô không lo sợ bản thân mình tổn thương, cô chỉ lo anh đối xử không tốt với Sibel.

“Vậy hai người làm việc đi, tôi và Sibel sẽ đi quanh quanh.” ngập ngừng một chút, cô tiếp lời “Tiểu thư Yophina mời tôi đến dinh thự của cô ấy vào tối nay… không biết anh có được mời không, nhưng trong trường hợp anh không được mời thì ờm… tôi về muộn.”

Scadey liếc xéo cô. Trong lòng không khỏi nao ngán nói thầm cứ làm như mình cô được mời, và cứ làm như mình cô về muộn.

Yophina Ran là một công nương yêu kiều, thuộc dòng dõi hoàng gia thực thụ ở đất nước này. Dẫu cho Tor có là cái tên lâu đời và thuộc hàng quý tộc, nhưng Yophina là dòng dõi hoàng gia. Và dẫu cho cha anh có là nhà tài phiệt bậc nhất, đôi khi vẫn phải cúi mình trước vị công nương này.

“Tôi có đi.” Anh lạnh lùng gỡ tay của Rebecca a, xong quay sang mỉm cười “Để hôm khác tôi và cô đi cùng nhau. Giờ tôi có việc với hôn thê của tôi rồi.”

Và cả Lala cùng Rebecca đều ngỡ ngàng. Lala không hiểu vì sao anh hải dừng việc làm ăn mà cá đến chín mươi phần trăm là ở trên giường này chỉ vì câu nói của cô. Cô điểm lại nội dung câu nói của mình và cật lực phủ nhận rằng mình sai sót. Những gì cô nói là sự chân thật và suy nghĩ của cô, vậy nên cô không nghĩ mình sai.

Rebecca thì còn hoang mang hơn. Cô đột nhiên bị vứt bỏ. Cô đã làm gì sai? Cô không đủ quyến rũ?

Hai người phụ nữ suy nghĩ quá nhiều, còn Scadey, chà, anh thích thì anh làm thôi. Chẳng có lý do gì đặc biệt và sự tùy hứng của anh không phải là điều hiế lạ gì cho cam.

Người được lời nhất là Sibel. Ít ra, hôm nay cha đã đi với bé. Và chả có gì đáng để lăn tăn trong suy nghĩ của đứa bé năm tuổi. Nó được yêu, được chiều, và được dìu dắt. Vậy nên không khó hiểu khi Sibel cười tít mắt lại và nắm lấy tay dì thật chặt.

Kể cả hôm nay dì có về muộn, thì nó cũng đã được đền bù rất xứng đáng.

Cô không nói gì với anh suốt buổi đi chơi. Thi thoảng lấm lét nhìn sang, đã thấy anh hoan nghênh ánh mắt của cô bằng một nụ cười hết sức, cô buộc phải thừa nhận dẫu không muốn, hết sức quyến rũ. Điều đó đem đến cho cô sự rùng mình, cả có chút sợ hãi, và hơi hơi, chỉ hơi hơi thôi, hơi hơi vui.

Scadey không cố bắt chuyện với cô. Anh biết cô đang lúng túng khi có những sự việc không đi theo ý mình, nhưng anh đang tận hưởng sự yên bình hiếm có này. Cô im lặng, không châm chích anh. Thi thoảng còn len lén liếc sang anh nữa. Anh quan sát cô đủ chăm chú để nhận thấy hành động của cô. Và anh thấy vui vì cô  để ý đến anh. Anh giữ nguyên sự im lặng dễ chịu đó trong lòng, va thong tha bước cạnh cả hai dì cháu. Sibel ở ngay bên cạnh anh, và dù nó không dám nắm tay anh, nhưng a tạo cho nó sự an toàn rằng nó có thể thi thoảng chạm vào anh một cách tình cờ.

Như thế là tốt đúng không? Ý anh là anh đang cố làm hài lòng cô trong câm lặng và như thế là tốt. Ngặt nỗi, Lala lại quá đề phòng anh để mà có thể nhận ra cái ý tốt cỏn con đấy. Cô chưa kịp đủ tinh tế và lanh lẹ để nhìn ra vấn đề. Những gì cô đang đặt trong lòng là vì sao người đàn ông này đổi ý dùng cả buổi chiều rảnh rỗi đi cùng cô. Cô rất nhạt nhẽo, đúng chứ, và cực kỳ vô vị! Lala thừa biết bản thân mình khô khan thế nào, vậy anh ta đi với cô để làm gì?

Sau đó, cô tự cho mình thông minh, nghĩ rằng quanh đây có paparazzi và anh chỉ đang cố tránh đi diều tiếng mà thôi. Cô đúng một nửa. Cách đó không xa quả có một, hai paparazzi, nhưng Scadey, anh chẳng nghĩ nhiều thế đâu. Cho đến ngày hôm sau khi cô đặt trước mặt anh quyển tạp chí có ảnh của ba người và nói rằng “Lần sau, nếu muốn tránh cặp mắt soi mói của lũ phóng viên rảnh rỗi, anh chỉ cần nói với tôi một câu.” Nhưng đó là chuyện của ngày hôm sau, còn bây giờ, họ đang sóng bước, và đang hết sức nhàn nhã.

Cả hai trở về vào lúc năm giờ chiều. Cô có nửa tiếng để tắm giặt và thay đồ. Đứng trước gương và nhìn bản thân trong bộ váy tím huyễn hoặc, cô thở dài. Càng ngày cô càng cảm thấy mình đã thay đổi. Chiếc váy trễ vai, lại xẻ tà, ôm gọn lấy thân thể cô. Lala mảnh dẻ, chiếc váy như vậy khiến cô mang nét dịu dàng nhiều hơn là gợi cảm. Tóc xõa ra, cài lên tóc chiếc cặp kim cương, cô vẫn không tin có những ngày cô thực sự có thể có được những thứ này.

“Xin lỗi…” Lala rụt rè gọi Scadey.

Anh quay lại, và anh phải thừa nhận mỗi lần thấy cô trong bộ váy dạ tiệc, anh đều bị hấp dẫn đến khó cưỡng. Scadey là con người thành thật, anh sẽ không chối bay chối biến những cảm xúc của mình dành cho cô, và đôi khi anh còn cười đủ gian tà khiến Lala khiếp vía.

“Nana về rồi à…?” cô có chút ngập ngừng. Khóa váy không phải là thứ đáng ngại ngùng, nhưng nhờ một người như anh kéo kháo cho cô, cô thấy nó không được ổn cho lắm.

“Ừ, sao?”

Cô lùng bùng giây lát, xong nhìn anh với vẻ ái ngại khó tả.

“Khóa áo.” cô bối rối chỉ ra sau. “Nó bị kẹt… anh biết đấy, tôi không thể kéo lên hay…”

Cô chưa dứt lời, anh đã đứng lên và vòng ra sau cô. Nhìn tấm lưng trần trắng muốt, anh quả thật có nhếch mép cười. Lướt ngón tay trên da cô, và cảm nhận sự run rẩy của da cô dưới ngón tay mình, Scadey biết thừa mình đang nổi hứng. Và khi tay anh chạm phải khóa váy, anh mới từ từ kéo lên.

Lala không mảy may nghi ngờ sự động chạm cơ thể đột ngột này. Một phần bởi vì nó xảy ra trong một khoảng thời gian quá ngắn, một phần bởi cô luôn nghĩ anh có định kiến với mình. Nhưng cơ thể cô có run lên khi sự tiếp xúc xảy ra. Nó là phản ứng tự nhiên và chỉ thế mà thôi.

Khi chiếc khóa kéo lên đến cùng, cô mới quay lại mỉm cười cảm ơn.

Và đột ngột anh cúi xuống sát gương mặt cô. Cô cảm nhận hơi thở đó phả lên gò má mình và cô tin rằng rong cái khoảnh khắc anh cúi xuống, tim cô nhảy lên một nấc sợ hãi.

“Sao thế?” Cô giữ cho mình bình tĩnh, cô khẽ hỏi.

“Không có gì, nhưng tôi mong đợi nhiều hơn một lời cảm ơn suông.”

Cô suy ngẫm một hồi, cuối cùng gật đầu đáp ứng.

“Tôi sẽ nấu ăn cho anh một bữa.”

Rồi anh cùng cô ra xe, Lala dắt theo Sibel vì cô không thể để đứa bé ở nhà một mình. Sẽ tốt hơn nếu Sibel đến nhà ông nội. Và các cô của nó sẽ rất vui khi Sibel đến.

Khó mà nói tối ngày hôm ấy là vui hay không. Nhưng chắc chắn một điều: Scadey đã ghen!

3 thoughts on “[Lala Scadey] Chuyện của họ – chương 13

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s