[Truyện ngắn] Hôn phu phù thuỷ – Mở đầu

[Truyện ngắn] Hôn phu phù thuỷ – Mở đầu

Mình mới thất tình, trước khi thất tình còn bị nói “em ác lắm” mình nghệt mặt ra không hiểu. Không hiểu vì sao đến giờ mới biết mình ác :)))) Thôi thì đúng là vì ác thật, nên câu chuyện này viết về một cô gái ác như phù thuỷ vậy :3

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: nhân vật thuộc về mình mất rồi

Category: tragedy

Rating: T

Characters: Phù thuỷ và những nhân vật xung quanh

Summary:

Cô là loại người đê tiện nhất. À không, còn chưa chạm được hai chữ đê tiện đã vui vẻ khoác lên vai áo choàng phù thuỷ.

Cướp người yêu của bạn thân, lừa gạt tiền bạc của cha mẹ, phản bội người yêu của mình bằng cách chung chạ cùng kẻ khác. Loại đạo đức nào cô cũng chà đạp qua, đương nhiên ai có thể chấp nhận?

Vốn dĩ trong cổ tích, phù thuỷ sẽ lấy vua rồi bị trừng phạt. Ở ngoài đời, hôn phu của phù thuỷ nếu không là loại người thần kinh có vấn đề, cũng là loại biến thái vô hạn. Nhưng đi đâu tìm, khi cô đã được định sẵn một đời sắt đá, tim chẳng thể yêu, người cô chân thành yêu cũng vĩnh viễn không bao giờ yêu lại?

          Mở đầu:

Cô đã thề nguyền với chính bản thân, cả cuộc đời sẽ không đặt quá ba phần chân thật vào tình yêu.

Cô cũng đã nguyện rằng chỉ yêu người có khả năng đáp lại tình cảm của cô, tuyệt nhiên không để trái tim mình bị uỷ khuất.

Lý lẽ lệch lạc, tư tưởng tầm thường.

Loại người đặt bản thân lên đầu, yêu mình hơn tất cả, loại ái kỷ bậc nhất đấy ngay từ khi sinh ra đã khắc lên mình số mệnh muôn đời không thể yêu ai. Một khi vương vào lưới tình, lại không cách nào thoát khỏi. Bi thương vô hạn, nhưng chẳng ai thông cảm.

Khuyết Dương sao lại không hiểu điều đó. Cho nên cô luôn luôn chọn lựa đối tượng, cẩn thận đánh giá trái tim mình, cũng như đặt kẻ mà mình muốn yêu lên bàn cân để cân đo đong đếm. Cô luôn luôn thành công. Cô tàn nhẫn với tất cả bọn họ, yêu thương chính mình, bỏ mặc cái nhìn và gào thét của lương tri.

Sớm muộn gì lương tri cũng chết. Ngày nó chết, lại là sự hồi sinh của một loại cảm xúc tàn tệ khác: yêu điên cuồng.

Khoảnh khắc cô thấy tim mình đập nhanh hơn lí trí, cô đã chắc mẩm một điều: Mình vĩnh viễn không có cách nào trốn thoát.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s