Please don’t take my man just because you can

Please don’t take my man just because you can

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi

Pairing: Valleria x Jay

Rating: T

Category: General, HE, gái nghèo trai bao ❤

Summary: Một nàng gái nghèo

Một gã trai bao, vô tình lại rất giàu

—o.0.o—

Làm ơn, đừng.

Tôi biết anh có thể làm thế. Tôi biết rất rõ nhưng xin anh, xin anh đừng cướp lấy anh ấy khỏi tay tôi.

Tôi không thể so sánh với anh, cái gì cũng không thế. Anh đẹp như tượng, tóc nâu bồng bềnh, mắt đen thăm thẳm. Anh đẹp đến khắc khoải, còn tôi, ngoại trừ khả năng có thể sinh con, cái gì cũng không thể so sánh với anh.

Vậy nên tôi đớn hèn van xin, để cho tình yêu hèn mọn của tôi có cơ hội nảy mầm.

Anh có thể lấy bất cứ người đàn ông nào anh muốn, nhưng anh ấy… ngay từ đầu đã là tất cả đối với tôi. Tôi không có gì ngoài mạng sống của chính mình và anh ấy.

Tôi không có đâu, thật đấy Jay à. Vậy nên, làm ơn tha cho tôi, được không?

Anh ấy gọi tên anh trong những giấc mơ, mà tôi chỉ có thể ở bên cạnh mặc cho mình khóc. Nhưng ngày hôm sau, lại đối với anh ấy bằng thứ tình cảm duy nhất tôi học được: yêu thương và dịu dàng.

Anh có thể cướp bất cứ ai, nhưng anh ấy là tất cả của tôi. Hạnh phúc của tôi, đớn đau của tôi, đều nằm trong quyết định của anh.

Vậy nên Jay à, van xin anh, van xin anh đừng. Đừng vì anh biết mình có thể mà cướp anh ấy khỏi tay tôi. Tôi đã thua anh mọi thứ rồi. Mọi thứ.

Jay gập bức thư lại, cười nhàn nhạt rồi đem bức thư đốt cháy. Là thứ cô muốn thì sao? Là thứ duy nhất cô có thì sao? Nếu người đàn ông đó thật tình đối với cô thì đâu thể để một thằng như anh chiếm được.

Đớn hèn thì làm sao, ngay từ đầu, đã là anh ta chọn anh.

Anh vô tội, còn hắn ta mới có tội vì đã phản bội cô. Ở bên nhau cũng đã ở, lời ngoài tai cũng đã bỏ, vì sao trong đêm đông hôm ấy, ánh mắt anh lại dao động trước dòng chữ run rẩy của cô.

Valleria phải không?

Anh nhắm mắt lại mường tượng cô. À, một cô gái tóc dài, màu vàng, đôi mắt xanh, vẻ đẹp phổ thông nơi Anh Quốc rộng lớn này. Nhỏ nhắn đến đáng thương, trong mắt lại chỉ còn quằn quại khổ sở.

Van xin anh, đừng cướp anh ấy.

Càng là đồ quý của kẻ khác, anh càng ham muốn tước đoạt. Để xem, một cô gái như thế, mất đi điểm tựa cuối cùng của cuộc sống, có trút đi hơi thở của chính mình hay không. Hay là lại vùng lên giận dữ, nhảy vào cuộc đương đầu với anh.

Dù là phương thức nào cũng đều đáng để quan sát. Dù là phương thức nào, cũng nhẹ nhàng khuấy động cảm xúc chinh phục của anh.

Jay đã cướp rất nhiều nhân tình của rất nhiều người. Chỉ cần anh trong nửa giây hứng thú, sẽ làm cho những kẻ đó oằn mình dưới thân anh. Điều buồn cười là trong số những kẻ bị anh cướp người yêu, chưa có kẻ nào quay sang van xin anh. Tất cả bọn họ đều chửi mắng anh, oán trách anh, hoặc lăng mạ chính người yêu của mình.

Trường hợp này, có lẽ, là thuộc dạng rơi vào tuyệt vọng.

Đến cùng cực rồi.

Mà nỗi đau rơi vào tuyệt vọng, anh đương nhiên muốn ngắm nhìn.

Jay hẹn Valleria vào buổi chiều sau khi bức thư đó gửi đến một tuần. Cô không khác với tưởng tượng của anh là bao. Cũng xinh xắn đấy, nhưng đứng với anh trông tầm thường đến đáng thương.

Cô gần như hụt hơi khi ngồi đối diện anh. Tóc lòa xòa, người còn váng vất mùi xăng dầu. Variella là công nhân trong nhà máy. Quần áo màu xám tro, chiếc măng tô mỏng manh, dính sát vào người cô gái trẻ. Mảnh dẻ đơn côi.

“Xin lỗi, làm anh đợi lâu rồi.” giọng cô hơi khàn, mang theo sự mệt mỏi, hít một hơi còn phát ra tiếng sụt sịt se sẽ.

Jay nhướn mày. Cô ta đang cảm?

Một tia kinh sợ thoảng qua, nếu anh lây cúm thì sao đây? Rút trong túi áo chiếc khăn, anh đưa lên che mũi, sau đó mới nhẹ giọng bắt đầu.

“Lá thư cô viết cho tôi tôi đã nhận được.”

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, trong mắt còn sáng rỡ tia chờ mong.

“Vậy… anh quyết định thế nào?”

“Cô đã nói hạnh phúc hay bất hạnh đều tùy thuộc vào quyết định của tôi?”

Cô gật đầu, sụt sịt thật khẽ. Đầu cô váng vất, cà cơ thể cũng run lên theo từng cơn, nhưng cô không biết là vì cúm, hay vì sợ.

Ừ.

Van xin anh. Môi cô mấp máy, rất khó để nhìn ra. Rất rất khó để nhìn ra.

“Cô có gì để đổi lại mất mát này của tôi không?” Jay nhìn biểu hiện của cô, nụ cười vẫn tươi như hoa, chỉ có điều khuất lấp sau chiếc khăn tay trắng, nên cô chỉ có thể nhìn thấy một tia tinh nghịch của người đàn ông này.

Cô có gì?

Valleria muốn bật cười.

Nếu cô có gì ngoài chính mình và anh ta, cô còn phải van xin sao? Cô cúi mặt xuống, nhìn bàn tay đen đúa chai sạn của mình, khẽ cười. Tóc mái đã che, nên Jay không nhận ra nụ cười đó đau đớn cỡ nào.

Cô không có gì cả. Đến cả tự tôn, dẫu rẻ mạt, nhưng là thứ để minh chứng cô là con người, cô cũng đem bán sạch, bán vào bức thư đớn hèn quay quắt đó. Hèn mọn như vậy, giờ người đàn ông này muốn cô đánh đổi cái gì đây?

“Tôi không có gì cả.” cô lắc đầu, giọng rất nhỏ.

Cũng chẳng thể nghe ra sự chua xót vốn dĩ đã chôn thật sâu cất thật lâu trong đáy lòng cô. Jay chẹp miệng. Chán ngắt! Cô ta không có gì thật. Sự nghèo nàn túng thiếu toát ra từ cái dáng vẻ đơn côi kia. Đến tấm áo mỏng cũng vá nơi cổ và khuỷu tay, thì có cái gì cô ta có thể sở hữu.

“Thứ duy nhất tôi cố gắng để sở hữu là anh ấy.” đột nhiên, nói đến đây, mắt cô sáng rỡ, xinh đẹp vô ngần. “Đã cố gắng mười năm rồi, anh ấy cũng đã quay lại nhìn tôi một chút, vậy nên… đừng tước đoạt anh ấy.”

Rồi nhỏ giọng, nhưng rành mạch.

“Van xin anh!”

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene

I’m begging of you please don’t take my man

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene

Please don’t take him just because you can

Jay không biết quyết định của mình là đúng hay sai. Anh đứng tựa khung cửa kính tại khách sạn hạng sang nơi thành phố Manchester này, cũng ngắm nhìn khung cảnh rực rỡ bên dưới kia.

Cửa đẩy ra, người đàn ông tóc đen, cao lêu nghêu bước vào, mang theo hơi sương và gió lạnh ngoài kia. Nhìn qua lớp kính cửa sổ, Jay thấy anh ta mỉm cười.

Anh quay lại, cũng mỉm cười, lời nói thoát ra còn mang hàm ý hiển nhiên bình tĩnh.

“Grand này, mình chia tay đi!”

Người đàn ông tóc đen nghe vậy, thộn ra, sững người nhìn Jay. Ánh mắt từ ngọt ngào thoáng rơi vào hoang mang bất tận.

“Có chuyện gì, Jay!”

“Chán anh rồi!” Jay cười cười, ơ hờ vuốt tóc.

Người đàn ông như thế, chỉ cần anh quơ tay sẽ có cả đống… nhưng tôi, ngài Blond à, cả đời này, không thể có ai nữa…

Anh có ham của lạ, nhưng trước sự xót xa không tạo thành lời ấy, lại khiến lòng anh có chút chùn xuống. Và nhượng bộ. Ý niệm để cô ta oằn mình mà đi tìm cái chết, hay là đớn hèn mà đứng lên đối đầu với anh, đều bay sạch chỉ qua một nụ cười rất nhỏ.

Tôi biết, anh ấy không yêu tôi.

Nhưng anh biết không, anh ấy chấp nhận tôi là một con người.

Chỉ như thế, anh đột nhiên buông lỏng tính chiếm hữu, thản nhiên đáp lời rằng anh đồng ý. Trước khi đi, anh còn hỏi cô “Tại sao lại nói chấp nhận cô là một con người.”

Cô chỉ đáp lại anh cũng biết mà.

Ừ, trong vô thức, khi đối diện với cô, anh cũng chẳng coi cô là một con người. Bẩn thỉu, lại yếu đuối. Bấu víu ngu dại vào yêu đương, loại người đến cái bánh mì ăn sáng còn đắn đo tính toán, anh đã sớm loại ra khỏi tầm mắt của mình.

“Em nói chán là sao? Chẳng lẽ Valleria làm gì em?”

“Valleria?” Jay nhíu mày, ra vẻ ngây thơ “Ai cơ?”

“Đừng nói dối tôi! Hôm nay tôi đã thấy em ngồi với ả! Làm sao, ả nói gì để em đồng ý chia tay?”

Anh nhìn người đàn ông này, khẽ cười.

“Ừ, vì anh quen biết một loại người ti tiện như thế, nên tôi mới thấy kinh tởm anh!”

Thời gian nhanh như thế nào, Jay không nhớ rõ. Nhưng lúc gặp lại cô gái kia, trời đã qua một mùa tuyết rơi, một mùa hè đổ lửa, và giờ đến mùa lá rụng.

Anh ấn tượng cô? Không phải, nếu như cô không níu anh trên đường, chắc hẳn anh đã không thể nhận ra cô. Tóc vàng xác xơ, nụ cười tiêu điều, chỉ có đôi mắt vẫn mòn mỏi tin tưởng. Ban đầu Jay còn hoài nghi cô là một kẻ ăn xin, định cho mấy xu lẻ, nhưng lại nhìn đôi mắt kia, mới lờ mờ nhận ra bóng dáng bé nhỏ ngày nào ở quán cafe sang trọng.

Anh mỉm cười, ấm áp đến chói mắt.

“Tôi có quen cô không?”

Valleria giật mình, sợ hãi rụt tay lại rồi cúi gằm mặt xuống. Giữa nơi ồn ã nhộn nhịp, anh vẫn nghe rất rõ giọng cô.

“Cảm ơn.” lời nói này rất nhỏ, như tiếng muỗi, lại dễ dàng lọt vào tai anh.

“Anh ta tốt với cô chứ?”

Anh không định hỏi cô, nhưng đã gặp rồi, cũng không phải là không thể nói với cô. Cô im lặng độ chừng qua hai lần hít thở, mới gật đầu.

“Rất tốt, nên tôi mới cảm ơn anh, ngài Blond.”

Anh không để ý, rồi họ bước qua nhau. Cô trở về nơi tồi tàn của cô, anh có nơi xa hoa của anh. Khoảnh khắc họ bước qua nhau, cứ như thế chìm vào hàng tỉ hoạt cảnh khác trên đời.

Cô trở về phòng thuê của mình. Một căn phòng chưa đầy bốn lăm mét vuông, tồi tàn như chính con người cô. Quần áo cô nhét trong ngăn tủ ọp ẹp, cũng chẳng có gì nhiều để mặc, người, dẫu sao cũng bỏ đi rồi

Cô còn nhớ ngày tuyết đổ hôm ấy. Gần giáng sinh, trời vừa ướt vừa lạnh, còn cô co ro đứng trước cửa phòng trọ, chờ đợi người đàn ông của đời mình về. Ngài Blond đã hứa sẽ buông tha anh ấy, cũng đã hứa sẽ buông tha cô, vậy nên cô tin tưởng. Cô chỉ dám cầu xin được tin tưởng mà thôi.

Anh ấy trở về, trên người nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, bước chân trái lại không có lấy một phần loạng choạng. Người đàn ông của cô có tửu lượng rất tốt. Trong thoáng chốc thấy hình ảnh của anh, cô mỉm cười nhẹ nhõm, bàn tay cũng thôi ma sát vào nhau, mà chạy ra chào anh, rất dịu dàng. Dịu dàng như cô vốn có vậy.

“Anh, về rồi!”

Niềm vui dài chẳng tày gang. Một giây sau cô đối mặt với ánh mắt đỏ ngầu như máu, đã ăn một cái tát quay cuồng trời đất. Đau đớn đến đâu, không nhiều bằng vết thương đột ngột nứt toạc trong tim.

“Con đĩ!”

Rồi anh đẩy cô sang một bên, tông cửa vào phòng trọ.

He talks about you in his sleep

There’s nothing I can do to keep

From crying when he calls your name, Jolene

Cô biết mà. Sao cô lại không biết khi anh trở về sẽ thế nào chứ. Ngay từ đầu, cô đã không thể ở bên anh. Anh đương nhiên cũng không nấn ná nơi này lâu, sau khi thu gom tất cả những đồ dùng cần thiết, ngay cả tiền cũng không cầm mà cứ thế bỏ đi một mạch.

Giá như anh ta chặt cả đường sống của cô. Giá như anh ta đem cuỗm đi đồng tiền mồ hôi nước mắt của cô, thì cô còn đủ can đảm mà căm hận. Nhưng sự dịu dàng như thế, cô có thể từ chối làm sao? Làm sao có thể chứ, làm sao gạt phăng anh ra.

Từ ngày anh đi, cô bấu víu vào cái nơi ẩm thấp tồi tàn này. Bấu víu như bám vào những mảng ký ức của cô và anh. Cô bán mạng làm việc, quần quật mười sáu tiếng đồng hồ, với những thức ăn chẳng đến nửa đô la. Cô tằn tiện chắt chiu, rồi hy vọng ngày kia có thể mua hẳn một ngôi nhà thật nhỏ và chờ đợi anh. Cô không dám đi tìm. Sợ rằng ngày kia khi đi tìm anh, anh lại trở về mà không thấy cô. Cô đã lỡ rất nhiều rồi, lỡ đến mười năm rồi…

Nhưng mà cuộc sống vốn dĩ thích làm lệch quỹ đạo. Thích thế, nên mới để cô rơi vào tình trạng màn trời chiếu đất. Ngày hôm sau, cô bị đá bay khỏi khu trọ ọp ẹp.

Valleria không oán trách nhiều. Cô kéo chiếc vali đựng một ít quần áo và lang thang trên đường. Rồi cô sẽ tìm được chỗ thôi.

Thế giới bùng nổ trong pháo hoa

Thê lương rực rỡ

Valleria dừng lại trên đường, hướng về đồng hồ Big Ben mà ngỡ ngàng trong giây lát. Đã ba tháng kể từ khi cô bị tống khỏi nhà trọ, và cũng đã là năm mới. Cô đếm thầm trong đầu đến con số một trăm ngay sau khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng sau thời khắc giao thừa tuyệt đẹp.

London tươi sáng. Và cô lưu lạc đến đây cũng lâu rồi. Sự thần kỳ đẩy cô đến đây sao? Cô đi mải miết, rồi lên xe tải của một người đàn ông mình không quen. Chặng đường dài, mà thứ cô có lại chẳng có gì ngoài ngót nghét năm mươi bảng. Đấy là tát cả những gì còn lại của cô. Và cô tiêu hết sạch chỉ trong vòng hai tuần đầu đặt chân đến Thủ đô đắt đỏ.

Cô xin được vào làm chân bồi bàn cho một quán cafe. Không học thức, ngoại hình nhỉnh hơn trung bình một chút và vô cùng kiệm lời. Đêm giao thừa, cô chỉ xin biến mất trong năm phút khoảnh khắc giao thừa. Cô đứng ngoài đường, cồn cào nhìn về chiếc đồng hồ điểm đủ 12 tiếng chuông.

Yên đến hèn mọn.

Hèn mọn rồi, cô chọn từ bỏ.

Quay trở lại quán cafe, cô nhìn sự ồn ã nơi này. Từng người, từng đôi, từng gia đình, đều có chốn đê trở về. Điều làm cô ngạc nhiên lại xuất hiện ngay sau đó, khi Jay xuất hiện cùng chiếc áo dạ đen trùm kín toàn thân.

Vẫn đẹp đến quay quắt.

Cô quay đi ngay khi anh lia ánh nhìn về phía cô. Lén lút ngắm một người như vậy thật bất nhã. Cô tự trấn an mình bằng cách đem ra menu cho một bàn khách mới vào, và mỉm cười ngay khi bắt gặp ánh mắt của họ. Ở nơi này, cô học được cách mỉm cười mà không cần vui vẻ.

Cô ngây thơ và chân thật. Sự ngây thơ do cả đời chỉ nằm trong guồng quay của xã hội nghèo khó. Nơi cô thuộc về là một thế giới chỉ có thể cắm đầu mà bán mạng để kiếm sống, vậy nên nói lừa lọc có gặp qua, nhưng cũng chưa từng đến mức rơi vào oàn cảnh nở ra nhưng nụ cười chu đáo chuyên nghiệp như vậy. Valleria thời kỳ đầu đã rất khổ sở với gương mặt cười giả tạo của mình, sau cùng, lại quen dần với nếp sống đó mà môi lúc nào cũng có thể giương lên nụ cười nhàn nhạt chuyên tâm.

Vì nụ cười đó, mà Jay đã không dám tin mình lại gặp cô ở chốn hoa lệ này.

“Valleria?” Anh gọi tên cô thật khẽ, không chắc chắn lắm, nhưng khi nhìn bảng tên trước ngực cô, anh mới biết chắc mình không nhầm.

Cô cúi đầu mỉm cười thật ngọt ngào.

“Mời ngài chọn đồ uống.”

Có rất nhiều điều muốn hỏi cô, toan mở lời đối tượng của cuộc hẹn đã bước vào và ngồi xuống trước mặt anh. Jay nuốt xuống những câu hỏi chực thoát ra khỏi miệng, liền gọi một cốc epresso và gọi cho người đàn ông kia một tách earl grey đúng kiếu Anh.

Cô nhận lại menu, nhanh chóng đưa đơn rồi sau đó tiếp tục phục vụ những bàn khác. Có Chúa mới biết, Valleria tự trấn an chính mình, cô đã run rẩy thế nào khi mình phải bước ra tiếp người đàn ông ấy.

Cô sợ anh. Rất sợ anh. Vì anh đã đem trả cho cô một thứ mà không thuộc về cô, rồi cô làm mất nó.

Vì anh đã rất vị tha, đã đem cho một kẻ hèn mọn trong thế giới này ánh sáng và rồi cô để mặc ánh sáng đó tắt.

Anh sẽ cười khảy vào mặt cô.

Còn cô, dẫu cho tự tôn đã đem bán vào bức thư ngày ấy, lại cũng không có cách nào nhìn vào anh. Chỉ có thể chọn cách đem gương mặt mình giấu sau nụ cười mà cô học được.

“Cậu Blond, tôi thấy cậu có vẻ không tập trung.” Vị khách của anh chăm chú nhìn qua đôi mắt màu xanh biển trong sáng tuyệt vời.

Đôi mắt nheo lại và dưới đuôi mắt hằn những nếp nhăn nói lên tuổi tác. Cơ thể tráng kiện nhưng mái tóc bạc và những nếp gấp trên gương mặt chẳng thể nói dối về tuổi tác của người đàn ông này. Ông cũng đã ngoài sáu mươi, và trên môi còn ngậm một điếu xì gà hạng sang.

Jay mỉm cười, nâng chén eperesso của mình và nhấp một ngụm rất nhỏ.

“Tại sao ngài lại nói vậy, ngài Switzd?”

“Từ khi cô gái bồi bàn biến mất, tôi thấy cậu hay liếc tìm cô ấy hơn hẳn.”

“Ồ!” Jay mỉm cười.

Anh không nhận ra mình lại lộ liễu đến vậy, nhưng Valleria đã là một ngoại lệ duy nhất của anh, nên anh thật sự muốn hiểu rõ nguyên do câu chuyện. Nhưng anh không phải kẻ để cho những chuyện nhỏ làm ảnh hưởng đến bản thân mình, dẫu thế, khi chuyện làm ăn đã kết thúc, có lẽ anh có thể thư thả hơn.

“Cô gái đó là một phiên bản của lọ lem chăng?” ngài Switzd cười cười, dẫu cho trong giọng nói chẳng hàm chứa sự hứng thú.

“Tiếc thay tôi vốn chẳng phải hoàng tử!” Jay cười nhàn nhạt, rồi ánh mắt lại lơ đãng nhìn về cô bồi bàn ở phía xa, đứng nép mình vào trong phần tối, phía sau bóng đèn.

Cô tan ca cũng là lúc hai giờ sáng. London vẫn nghẹt người, họ sánh vai nhau bước trên phố, hào sảng hát vang và men say lẫn vào mùi của gió. Valleria kéo lại áo khoác của mình và trùm mũ len lên đầu. Cô đã vòng mấy vòng khăn quanh cổ nhưng mưa tuyết vẫn len vào người cô buốt lạnh.

Đột ngột khuỷu tay cô bị giữ lại. Theo quán tính, cô giật người rồi suýt nữa ngã sấp mặt nếu như người kia không dùng tay còn lại kéo cô quay về nhìn thẳng vào mặt mình.

Jayden Blond.

Valleria đã suýt bật ra tiếng thét nếu không bị cái nhìn từ đôi mắt trầm kha đấy khiến cô im bặt.

“Ngài Blond…” cô cười, bối rối hiện lên trên gương mặt nhỏ nhắn, ánh mắt lại càng thể hiện sự hoang mang trần trụi.

“Cô làm gì ở đây, Grand đâu?” không vòng vo, anh trực tiếp vào thẳng vấn đề.

Cô là người duy nhất mà anh đồng ý trả lại đồ chơi mà anh đang hứng thú cho. Là ngoại lệ đầu tiên và cuối cùng. Là một đoạn nhạc đứt quãng và sai lầm nhưng anh không hối hận. Anh thương hại cô vì nụ cười chấp chới đến chênh vênh. Anh thương hại cô vì cô chẳng còn gì cả, nhưng tại sao cô lại ở đây?

Nhận được ân huệ đấy của anh, đáng ra cô phải hạnh phúc. Ba tháng trước, đúng thế, ba tháng trước cô còn nói rằng Grand rất tốt với cô. Vậy tại sao?

“Grand…” cô nhìn anh, cười ngập ngừng “Tôi đang đợi anh ấy về!”

Anh nhíu mày nhìn cô. Biểu hiện đó không hề có chút dối trá. Đúng, anh cam đoan cô đang đợi Grand về, nhưng có thứ gì đó mách bảo rằng câu chuyện điên rồ này dang sai hướng. Jay cân nhắc những tình huống khả thi, sau đó mới lặng lẽ hỏi cô.

“Cô đợi bao lâu rồi?”

Valleria câm lặng. Cô không học được cách nói dối, dù có ở nơi này đi chăng nữa, vậy nên cô chọn cách im lặng. Cuối cùng, đổi lại anh thở dài.

“Tôi về chỗ cô, chúng ta cùng đợi!”

Valleria rùng mình, vội tìm cớ thoái thác.

“Ngài Blond, không cần đâu, đã muộn quá rồi… và chỗ tôi trọ không được phép cho đàn ông bước vào.”

Jay nhướn mày ở câu cuối, môi hơi nhếch lên. Ngay lập tức, Valleria đã biết mình nói hớ. Cô bối rối vặn vẹo những ngón tay của mình, cố gắng giải thích, nhưng nụ cười châm chọc kia khiến cô đành cúi đầu thừa nhận.

“Xin lỗi anh, ngài Blond, anh ấy đã bỏ đi ngay sau khi anh ấy trở về…”

“Vậy là bao lâu?”

“Cũng hơn một năm rồi. Là giáng sinh năm ngoái.” Valleria cười cười đáp lại. Cơn gió thổi qua khiến lọn tóc xòa trên mặt cô tõe bung và gương mặt trở nên nhợt nhạt. “Tôi xin lỗi…”

Jay không đáp lại, cuối cùng buông tay cô ra và rút trong túi áo mình một bao thuốc lá. Châm lửa và rít một hơi, anh quay sang nhìn cô.

“Vậy cô đang ở đâu?”

“Một khu trọ ở phía Tây Widegate Hostel.” Cô thì thầm, nhưng anh chắc chắn nghe thấy.

Anh im lặng trong khoảng thời gian hút thuốc, không biết suy nghĩ cái gì, rồi khi thuốc tàn, đem quăng vào thùng rác, Jay mới chậm rãi nói.

“Tôi đưa cô về, thu xếp đồ đạc rồi dọn đến ở cùng tôi.”

 

3 thoughts on “Please don’t take my man just because you can

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s