Please don’t take my man just because you can – Episode 1

Episode 1

Valleria bất ngờ. Không, hoảng loạn thì đúng hơn. Không, không có từ gì diễn tả cảm xúc của cô lúc này cả. Cô ngây ra, không dám tin tưởng, còn Jay, chính bản thân anh cũng không hiểu mình vừa làm trò gì.

Đề nghị một cô gái như cô về ở cùng mình sao? Anh đổ lội tại epresso, nhưng quả thực rất ngớ ngẩn cho cái việc say cafe trong khi epresso còn chẳng đủ độ cafein. Anh đổ lỗi tại mùa đông, trời lạnh nên các mạch máu co rút, dẫn đến sự tắc nghẽn tạm thời cho đường truyền dẫn lên não, khiến anh bị chập trong vài giây. Và vài giây đó khiến anh bật ra lời đề nghị còn hơn cả hoang đường.

“Ngài Blond, ngài đang đùa tôi sao?” Valleria gượng cười. Nụ cười méo xệch và các ngón tay vẫn không ngừng vặn vẹo vào nhau.

Cô nghi ngờ trí óc của mình, cũng nghi ngờ luôn thính giác của mình. Chuyện gì vừa xảy ra và cô có lỡ mất một khoảnh khắc nào trong đoạn hội thoại với anh không?

“Tôi không đùa, về nhà cô dọn đồ rồi sang chỗ tôi!” Jay muốn cắn nát lưỡi mình, anh muốn lắm, anh thề, nhưng anh không hiểu cái thứ quái quỷ gì khiến anh khăng khăng muốn đem cô đến ở cùng với anh.

Valleria là ngoại lệ nhưng cô không đặc biệt với anh. Jay bào chữa cho hành động của mình là hành động của hãng bảo hiểm. Tức là khi anh trao Grand cho cô, anh có trách nhiệm bảo hành Grand và đảm bảo Grand vẫn ở bên cô. Và bây giờ anh sẽ làm điều đó. Thực hiện chính sách bảo hành với khách hàng cực kỳ hèn mọn là cô.

Lý do hợp tình, hợp ý, hợp cả cảnh. Jay hài lòng và mỉm cười. Không chờ cô lên tiếng, liền tự tiện lôi kéo khuỷu tay cô và tống vào chiếc xe của mình.

Và Valleria vẫn đang ngỡ ngàng đến hoang mang. Rồi từ hoang mang trở nên hỗn loạn. Từ hỗn loạn, lại đẻ ra loạt hành động điên rồ, điển hình là khi xe vừa chuyển động, cô lập tức tháo dây an toàn và đẩy cửa, nhảy khỏi xe.

Jay nguyền rủa khi anh không kịp trở tay và thầm cầu may vì chiếc xe mới chỉ vừa chuyển bánh. Ai mà biết người con gái thần kinh này có thể nảy sinh ra tư tưởng lao mình ra khỏi ô tô? Và anh thì nào đã làm gì quá quắt?

Lao xuống xe, anh trợn mắt nhìn cô chật vật đứng lên. Người dính một mảng tuyết và gương mặt cắt không còn giọt máu.

“Ngài Blond, ngài muốn gì ở tôi?” giọng cô run rẩy, nhưng cô đã cố kìm hãm nó. Cô cố ngăn mình khỏi sự hồi hộp và sợ hãi mới rồi còn cuộn trào trong máu. “Sao lại đề nghị tôi đến ở cùng anh?”

Giả mà anh thảy ra cái câu tôi không biết đảm bảo cô sẽ chạy khỏi anh ngay lập tức vì những gì anh thể hiện giống như một gã khùng đột ngột nổi cơn dục tính. Nhưng Jay đứng đó nhìn cô, lại lặng lẽ nhét tay vào túi áo.

“Ngài Blond!” cô sợ anh lại đốt thêm một điếu thuốc rồi lôi cô đi mà không lời giải thích.

Sự run rẩy biến thành tcs giận. Gương mặt nhỏ nhắn của cô dưới ánh sáng đèn điện càng trở nên tái nhợt hơn. Jay thở dài.

“Coi như là sự đảm bảo đi!”

Valleria ngơ ngác. Đảm bảo cho cái gì? Cô cần một sự đảm bảo nào sao? Cô không thông minh, lạy Chúa lòng lành, cô biết mình không thông minh nên không thể hiểu thứ gì đó quá cao siêu. Nên hành động này của Jay đã vượt qua hiểu biết thông thường của cô mà trở thành hành động mang tính siêu nhiên nào đó rồi.

“Tôi không hiểu…” cô nhỏ giọng.

Sợ hãi sự ngu dốt của mình sẽ làm người đàn ông này tức giận, cô hạ mi rồi nhìn từng mảng tuyết bên dưới chân mình.

“Hai rưỡi sáng rồi, tôi đưa cô về đã rồi chúng ta sẽ vừa đi vừa nói chuyện.” Jay biết anh không thể chèn ép cô gái này. Và anh cần cho mình thời gian để lý giải hành động xốc nổi vừa rồi.

Cô chần chừ hồi lâu, nhưng nhìn nét mặt bình thản của anh, cô rụt rè gật đầu rồi bước lên xe. Xe lăn bánh. Và để chắc chắn cô không lao ra khỏi xe lần nữa, ngay khi cô dập cửa, anh khoá luôn cửa xe lại. Ai biết được nhỡ cô hứng lên, lại lao ra ngoài lúc nào không biết. Rõ là nhút nhát, mà sao không biết yêu thương cái mạng của mình?

Trong năm phút đầu tiên, sự im lặng bao trùm trên xe. Điều hoà ấm và Valleria từ tốn gỡ khăn ra rồi cuốn quanh tay mình. Cô vẫn không dám nhìn anh. Vẫn đăm đăm hướng về phía trước và im lặng.

“Nghe nhạc không?” anh cất tiếng.

“Không, cảm ơn ngài!” cô lắc đầu. Không khí nóng dần lên và cô thấy ngột ngạt. “Tôi mở cửa sổ được không?”

Jay suy nghĩ trong hai giây. Hai giây đó vừa đủ để hoàn thành một bộ film, mà ở đó, khi Valleria hạ cửa kính xuống, sẽ nhoài người ra ngoài hứng gió tuyết, rồi sau đó vươn nửa người ra, dang tay, rồi lao bịch xuống đất. Viễn cảnh vừa vẽ lên, Jay lập tức cự tuyệt đoạn kết.

“Sao thế, điều hoà vẫn mở mà, bí sao?”

Cô gật gật đầu, hành động cũng vẫn khẽ khàng và mang dáng dấp e ngại như vậy. Rồi cô nới cúc áo sơ mi bên trong áo len của mình ra và cười gượng. Thấy thế, anh mới hé cửa sổ bên chỗ anh. Để thế này, cô muốn nhào ra ngoài, thì phải nhào vào lòng anh trước đã.

“Tôi muốn đảm bảo cô gặp lại và hạnh phúc bên Grand!”

Anh nói quá đột ngột, khiến Valleria đang bình ổn, đột nhiên đông cứng lại. Grand… tim cô quặn lại, cảm giác bị bỏ rơi và ruồng rẫy vẫn khiến cô khổ sở. Nhưng cô vẫn lắng nghe, bằng cách quay sang nhìn anh chăm chú.

“Cô là người duy nhất được tôi trả lại người mà tôi đang giữ. Nếu cô không hạnh phúc, chẳng phải sự bao dung hiếm hoi đó của tôi quá uổng phí hay sao? Tôi không muốn lần tốt bụng ít ỏi của tôi trở nên vô dụng.”

Cô dường như hiểu, lại cũng dường như không. Chuyện đó thì liên quan gì đến việc đưa cô về ở cùng?

“Tôi không hiểu, ngài Blond, chuyện đó liên quan gì đến việc tôi về nhà anh?”

Anh không đáp, mà xoay vô lăng, quẹo vào căn trọ ọp ẹp của cô. Nó còn tồi tàn hơn anh nghĩ. Anh vẫn biết có những căn tập thể cũ, mà ở đó chì vừa đủ cho một người sống, nhưng anh không biết nó có thể ẩm mốc và rách nát thế này.

Nhìn cô gái bên cạnh mình, anh cảm thấy có phần khinh bỉ cùng thương hại.

“Cô đợi anh ta ở nơi như thế này, anh ta sẽ về sao?” Jay cười, sau đó mở cửa xe cho cô xuống.

Valleria biết nơi đây, nếu chỉ cần kiếm được kha khá một tí, sẽ không ai ở cả. Nhưng nó là nơi tốt nhất trong khả năng cô có thể thuê.

“Tôi muốn tiết kiệm… Đợi đến lúc đủ rồi, sẽ mua một căn nhà nhỏ ở nông thôn rồi về đấy đợi anh ý.”

“Anh ta sẽ biết cô về đấy sao?” Jay hất mặt về phía cửa “Mở ra tôi còn vào!”

“Chủ nhà không thích đàn ông vào nhà…” giọng cô còn nhỏ hơn nữa, quy tắc đấy hoàn toàn là thật.

Nhìn sự bất mãn của anh, cô tự động run bắn. Anh cao hơn cô cả một cái đầu, sẽ không tức giận mà bẻ cô ra làm đôi chứ? Anh nhướn mày nhìn sự run rẩy vô thức của cô, sau đó nói tiếp.

“Tôi đang hỏi Grand sẽ biết cô đợi anh ta sao?”

Không… cô lí nhí, nhưng cũng chẳng dám trả lời anh, đôi mắt lại tối lại, về một màu chán chường u ám.

“Đi với tôi, tôi sẽ tìm anh ta cho cô!”

Cô ngẩng phắt đầu lên, nhìn anh.

“Như tôi đã nói, đây chỉ là một sự bảo đảm. Cho lòng tốt ít ỏi của tôi.”

Cô ngập ngừng, nhìn sự kiên định, nhìn cả sự chắc chắn tự tin ấy, cuối cùng cúi đầu thật thấp.

“Cho tôi thời gian suy nghĩ…”

“Tôi cho cô ba ngày, chiều ngày… bây giờ là ngày 1 tháng 1 rồi, ngày 3, ba giờ chiều tôi sẽ đến quán cafe của cô.”

Cô gật đầu tỏ ý đã hiểu, anh thấy thế mới quay người vào xe rồi biến mất trong đêm. Nhìn theo bóng chiếc xe đến khi nó khuất hẳn sau ngã rẽ, cô mới về phòng mình.

Dẫu rất mệt sau mười bốn tiếng làm việc, dẫu rất mệt sau một đêm đông vừa cô đơn vừa buốt giá, nhưng cô không làm cách nào ngủ được. Đến ở cùng Jayden Blond…

Và suy nghĩ này đeo đuổi cô đến ngày ba tháng một.

Khi cô đặt trước mặt anh tách epresso, cố nhỏ giọng, nhưng chắc nịch mà đáp rằng “Tôi đi theo anh, ngài Blond!”

Lúc cô quay đi, cô không hề biết giây phút gã đàn ông kia nhấp epresso, đã nở một nụ cười mãn nguyện thế nào.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s